Nguyệt Hoa Như Sí

Edit: Dạ Nguyệt

Beta: Chờ ~ ~ ~

Thành nam Huyền Nhân, Yến Độ hạng, trời đêm canh bốn yên tĩnh chỉ có tiếng gió.

Thời điểm Công Lương Phi Tuân mang theo đội thiết kỵ trong bóng đêm trên đường đến, phòng ngủ Tiết Thừa Viễn cũng chuẩn bị tắt đèn.

“Thế tử!”.

Hơn nửa đêm, ngoài cửa truyền đến tiếng gọi vội vàng của Phúc Toàn.

Tiết Từa Viễn đang thay y phục, nghe hắn kêu lớn như vậy, nhíu mi nhẹ nhàng nói nhỏ: “Như thế nào?”.

Đêm khuya luôn ngồi bàn đọc y thư, lúc này thật sự là mệt mỏi, nghe giọng Phúc Toàn như là xảy ra chuyện gì.

“Thế tử, ngài nghe được không?” Phúc Toàn đốt đèn lồng lên hỏi.

Phúc Toàn vừa nói, Tiết Thừa Viễn nghiêng tai lắng nghe, trong đêm yên tĩnh quả thật có tiếng vó ngựa vang lên.

Phiêu bạc khắp nơi vài năm, không ngừng bị triều đình Nguyên Tây lùng bắt, Phúc Toàn và Tiết Thừa Viễn đã sớm đối với khả năng nguy hiểm bất ngờ đến rất là mẫn cảm.

“Thế tử! Này có thể hay không là…?” Phúc Toàn cuối đầu, âm thanh lộ ra bất an.

Cùng thế tử đến Huyền Nhân vừa mới tốt lên được một chút, trăm ngàn lần không cần lại….

Tiết Thừa Viễn biết rõ không phải bình thường, vội vàng mặc áo bước nhanh ra ngoài.


Hy vọng chính là khách qua đường! Phúc Toàn âm thầm cầu nguyện.

Ai ngờ tiếng vó ngựa càng ngày càng tới gần, nhưng lại dừng lại trước tiểu viện phủ trạch của mình.

“Thế tử, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Phúc Toàn có chút khẩn trương, đèn lồng trong tay bắt đầu lay động.

Ánh mắt Tiết Thừa Viễn trầm tĩnh, nói: “Là họa tránh không khỏi, đi xem”.

Không biết vì sao, giờ phút này Tiết Thừa Viễn cũng khó có được bình tĩnh tự nhiên. Mấy ngày trước xảy ra chuyện, đủ để chứng minh Huyền Nhân cũng đang trong thời buổi rối loạn, đêm nay nếu thật sự là biến cố gì, có chạy đằng trời cũng không thoát, chi bằng trực tiếp đối mặt.

“Thế tử…”

Phúc Toàn theo Tiết Thừa Viễn đi đến đại môn.

“Đại nhân, chính là nơi này!”.

Ngoài sân quang ảnh những cây đuốc soi sáng trời đêm, chỉ nghe có người bẩm báo nói.

Xem ra chính là lai giả bất thiện, Tiết Thừa Viễn trong lòng âm thầm suy nghĩ.

Đang lúc Tiết Thừa Viễn bước về phía bậc thang phía trước, tiếng đạp cửa vang lên.

“Thùng thùng….”

Phúc Toàn tim đập “bùm bụp” tăng tốc, lưng ra mồ hôi lạnh. Hai tiểu tư mà Hứa Trung Lĩnh điều đến lúc này cũng đang ở góc phòng xoa mắt nhập nhèm buồn ngủ, giật mình không biết xảy ra chuyện gì.

“Mở cửa”.

Tiết Thừa Viễn nhìn đại môn đóng chặt, thản nhiên nói:

“Đến”.

Phúc Toàn nín thở một hồi, cắm đèn lồng lên vách, đi đến mở cửa.

Mấy năm nay cùng thế tử trải qua sóng gió, chỉ cần cùng thế tử ở cùng nhau, bất cứ giá nào cũng được.

Chỉ nghe “Chi nha____” một tiếng, đại môn mở ra, hai nam tử hùng hổ đẩy cửa đi vào, phía sau là một thân ảnh uy vũ tản ra hàn khí xuất hiện trong tầm mắt Tiết Thừa Viễn.

“Là ngươi?!”

“Là ngươi?!”

Hai người đối diện, trăm miệng một lời.

Thật sự là kinh ngạc, kinh ngạc, kinh ngạc!


“Đại nhân! Y không muốn đến chẩn bệnh!” Trương Cố Thường chỉ Tiết Thừa Viễn căm giận bất mãn báo.

Công Lương Phi Tuân từng bước đến trước cửa Tiết Thừa Viễn, từ trên nhìn xuống, ánh mắt kinh ngạc cùng bất mãn.

Tiết Thừa Viễn nhìn vị khách không mời mà đến nửa đêm canh bốn còn một thân khôi giáp đứng trước cửa, bên môi nở nụ cười.  Nếu không phải nhân mã Nguyên Tây đến bắt mình, những người trước mắt này thật dễ dàng đối phó.

“Ngươi là đại phu?.

Công Lương Phi Tuân mắt lạnh nhìn y, đã sớm đem hàn quang sắc bén trong mắt quét đến trên người Tiết Thừa Viễn mấy lần.

“Phải” Tiết Thừa Viễn gật đầu nói.

“Kia ngày đó vì cái gì không nói?”

“Ngày đó đại nhân không có hỏi”.

Tiết Thừa Viễn không nhanh không chậm trả lời làm cho Công Lương Phi Tuân tức giận đến đỉnh điểm.

“Không hỏi ngươi ngươi sẽ không tự chính mình nói sao?!” Công Lương Phi Tuân đi thong thả từng bước, trừng mắt Tiết Thừa Viễn hỏi: “Ngươi tên gì?”.

“Tại hạ Nguyên Thành Học”. Tiết Thừa Viễn vẫn như trước cung kính đáp.

“Nguyên thành Học?” Công Lương Phi Tuân cân nhắc, này là họ Nguyên Tây, danh gia vọng tộc.

Nhìn nam tử trước mắt quần áo thanh nhã, tuấn mỹ lộ ra thanh tú, Công Lương Phi Tuân lộ ra khí thế bức người nói: “Nguyên Thành Học, biết ta tối nay vì sao mà đến không?”.

“Còn thỉnh đại nhân chỉ giáo”.

Nhớ lại Phúc Toàn vì mình cự tuyệt chẩn bệnh, trong lòng Tiết Thừa Viễn đại khái đã có đáp án.

Bởi vì có người bẩm báo nói ngươi là gian tế” Công Lương Phi Tuân bên tai Tiết Thừa Viễn thấp giọng nói.


“Đại nhân nói đùa? Tại hạ như thế nào lại là gian tế”. Tiết Thừa Viễn lắc đầu cười cười, phủ nhận nói.

“Ta nói phải là phải”.

Công Lương Phi Tuân vẫn nhìn y, ngoài cười nhưng trong không cười.

Thời điểm đó, hai đôi mắt không tránh né đối diện nhau.

“Đại nhân nửa đêm canh bốn không nghỉ ngơi, vì cái gì đến nơi này đối với tại hạ nói những lời mạc danh kỳ diệu như thế?”.

“Mạc danh kỳ diệu? Nhưng là ta có chứng cớ vô cùng xác thực”. Công Lương Phi Tuân vừa dứt lời liền khoát tay, phía sau lập tức đi lên hai tùy tùng.

Cũng không nhiều lời vô nghĩa, Công Lương Phi Tuân trực tiếp ra lệnh.

“Đều trói lại, mang về”.

“Dạ, đại nhân”.

Trong chớp mắt Phúc Toàn nhìn thấy có người động thủ trói thế tử nhà mình, nhất thời muốn đến kháng cự, nhưng không ngờ chính mình cũng không thoát khỏi.

“Ngươi…Ngươi dựa vào cái gì bắt chúng ta?!” (Lần nào bị bắt ẻm cũng có mỗi câu này…haha).

So với Tiết Thừa Viễn hiểu biết thế sự thì Phúc Toàn vẫn không thuận theo mà hỏi tiếp.

“Dựa vào cái gì?” Công Lương Phi Tuân hừ lạnh một tiếng, lên ngựa, nói: “Chỉ bằng ta là thủ lĩnh Túc Đồ - Công Lương Phi Tuân”. (Mạnh dữ…)


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận