Nguyện Yêu Em Lần Nữa

Chương 7
Ngày thứ hai bị người ta làm hỏng rốt cục cũng trôi qua. Tôi bị An An đại tỷ phái đi khắp nơi, chạy đôn chạy đáo qua tới hai ngân hàng, đến khi về nhà cũng đã qua giờ cơm chiều mất rồi. Ở ngoài hành lang, tôi đụng phải bà A Mai đang vội vã tới chỗ tụ tập của hội mạt chược sau giờ cơm chiều.
Bà A Mai vừa thấy tôi, liền ngừng lại, chạy đến nắm lấy tay tôi. “Nhị Nha, người hôm trước bà giới thiệu với con đó, có nhắn lại là muốn gặp con sớm, con định thế nào?”
Hai ngày rồi tôi bị Thôi Nam cùng Tiểu Thanh của anh ta chèn ép, hôm nay lại bị An An cùng Ứng Nhan oanh tạc, thể xác tôi lúc này quả thật là rã rời hết rồi, hơn nữa trong bụng trống trơn, mấy lời nói ngọt ngào đang nghe đâu có làm tôi no được, bây giờ nguyện vọng lớn nhất của tôi là kiếm được cái gì đó bỏ bụng, chẳng muốn quan tâm tình cảm tình củm chi nữa.
Tôi thở dài mệt mỏi, chẳng thèm nghĩ nhiều, thuận miệng đáp lời: “Vâng ạ, khi nào anh ta rảnh thì gặp con một lần, buổi tối con đều không có đi đâu.”
Bà A Mai cuối cùng cũng thỏa mãn, vôi vàng đi tới chỗ hội mạt chược.
Tôi tiếp tục lên lầu, khi vào cửa, bỗng dưng nhớ tới một vấn đề.
Người đàn ông mà bà A Mai kể hình như rất vĩ đại nha, đàn ông như thế chẳng lẽ không có hoa bướm vây quanh sao? Chỉ cần anh ta muốn, vơ một cái cũng có cả rổ người như tôi, sao lại nhất quyết muốn gấp rút gặp mặt tôi thế?
Về nhà, nấu một tô mì gói, bưng bát mì ngồi trước máy tính.
Lúc lên mạng, tôi vẫn còn đang suy nghĩ về vấn đề này, thái độ có phần khác thường, nhìn nhiều người đang nói chuyện mà vẫn không nói một lời nào. Thiện Giải Nhân Y rất nhanh nhìn thấy biểu hiện bất thường của tôi, len lét gửi tới cái mặt cười hi hi, “Tiểu Nước Tương, ai chọc em không vui thế?”
Tên nhóc này, thật là bực mình nha. Tôi gõ ra cái mặt quỷ thật to: “Không có gì, hôm nay nhiều việc quá nên mệt.”
“Nhân Y ca, anh thật tốt với em đó nha.” Tôi nhẹ nhàng thay đổi đề tài, cho tới bây giờ, ở trên mạng tôi vẫn là Nước Tương muội muội hoạt bát đáng yêu, chưa bao giờ bàn về công việc hay cuộc sống thực.
Thiện Giải Nhân Y không đáp lại khuôn mặt cười hi hi của tôi, cậu ta chẳng nói gì thêm nữa, tôi thấy khung đối thoại vẫn đang để “’Thiện Giải Nhân Y’ đang trả lời…” Sau mười phút, khung đối thoại nhảy ra mấy chữ. “Đi, ra diễn đàn chém gió đi.”
Lòng tôi có chút áy náy, hình như cậu ta bị tổn thương, rõ ràng là tôi chẳng hề tín nhiệm cậu ta, cự tuyệt sự quan tâm của cậu ta, tôi như thế có chút mất nhân tính phải không nhỉ? Nhưng khi ra tới diễn đàn, Nhân Y lại trở thành tiểu tử vô tâm vô phế nói năng ngọt xớt, thường xuyên phô ra mấy động tác hip hop cho nhân vật của mình, khiến tôi cảm thấy biểu cảm trầm mặc vừa rồi là giả, ừ, chỉ do tôi nhạy cảm thôi mà.
Ngoài diễn đàn vẫn náo nhiệt như thế, Mười Lần ca ca đang nói cười với Chi Chi muội muội, hai người nói chuyện rất nhanh, mọi người bị hấp dẫn kéo đến xem, tôi cũng lại xem.
Một Đêm Mười Lần: “Tôi vừa thấy một chuyện buồn cười hết sức.”
Đào Chi Chi: “Nói nghe xem.”
Một Đêm Mười Lần làm ra vẻ khó xử: “Nhưng thật xin lỗi, Chi Chi muội muội thuần khiết, không nên nghe mấy chuyện này, để anh chờ em Nước Tương tới rồi nói.”

Người này, thế chẳng phải là lạt mềm buộc chặt sao?
Đào Chi Chi quả nhiên nổi giận. “Sao mọi người đều kì thị tôi thế, tôi là người trưởng thành, trưởng thành đó có biết không? Nước Tương cũng chẳng biết đang làm gì, nửa ngày rồi còn chưa lên tiếng kìa.”
Môt đêm mười lần bồi thêm: “Thật sự là không nên, không nên làm hại mầm non đất nước.”
Đào Chi Chi bức bối: “Ông bác Mười Lần kia, nói mau lên, lược bỏ tình tiết khiêu gợi không phải được rồi sao?”
Một Đêm Mười Lần: “Thật muốn tôi nói à?”
Đào Chi Chi dứt khoát: “Nói!!!”
Nhìn biểu cảm ngây thơ ngây ngốc của Chi Chi, tôi lại nổi tà tâm, đi đến trước Một Đêm Mười Lần gõ một tràng chữ. “Khiêu gợi quá, khiêu khích quá, khiêu dâm quá, nói xong rồi.”
Ha ha, biết ngay mà, Mười Lần ca ca đang bẫy Chi Chi, nhưng lại cố tình lôi Nước Tương tôi đây ra làm lá chắn, làm sao qua được mắt tôi chứ. Sẽ không cho anh ta như ý đâu, hì hì, tôi xấu tính thế đấy.
Một Đêm Mười Lần: “…”
Thiện Giải Nhân Y: “…”
Đào Chi Chi: “Aaa, ông bác già kia, anh lừa tôi!”
Trên diễn đoàn hỗn loạn một trận, Chi Chi muội muội gõ ra hàng loạt cái emo đánh người cướp răng. Tôi cười ha ha nhìn bọn họ ầm ĩ, trong lòng rất thoải mái. Tuy rằng tôi không muốn nói về cuộc sống của mình với bạn trên mạng, nhưng họ làm cho cuộc sống thực của tôi rất dễ chịu và vui vẻ hơn nhiều.
Lòng nôn nóng của tôi đối với người đàn ông hư hư thực thực sắp xem mắt kia cuối cùng bị một gậy của An An đánh bay. Buổi sáng, tôi nhìn An An đại tỷ cười duyên nói chuyện điện thoại mà phát buồn nôn. Tôi đợi đến khi cô ấy cúp, liền xáp lại hỏi: “Sư phụ, anh nhà sư phụ quen với sư phụ như thế nào?”
“Muốn biết hả? Quen thế nào là thế nào?” An An đại tỷ thu lại vẻ nũng nịu ngọt ngào trên điện thoại khi nãy, tùy tiện hỏi. Nhưng mà quả không hổ sư phụ tôi, sau một giây cô ấy liền hiểu ra vấn đề: “Nha Nha, có người làm mai cho cô phải không?”
An An lập tức hứng thú, đối với chuyện bao đồng, cô ấy luôn nhiệt tình như lửa: “Nói nghe chút xem, đang làm việc gì, lương tháng thế nào, nhân phẩm ra sao?”
Tôi nhìn trái nhìn phải một hồi, rồi nghiêng người sang bàn cô ấy, giọng hạ xuống thật nhỏ, nói: “Nghe nói là giám đốc công ty hay tập đoàn gì đó, một năm được mấy chục vạn đó, đại tỷ, em thấy không đáng tin cho lắm, người như thế đâu khi nào thiếu gái đẹp bên cạnh, sao có thể lưu lạc đến chỗ thường dân nhà em cơ chứ.”
Lại tỉ mỉ lướt nhìn xung quanh, đảm bảo không có người chú ý, tôi mới ghé đầu sát lại bên tai cô ấy, giọng càng nhỏ hơn nữa: “Nói không chừng là người giống như Ứng Nhan đó.”

“Cô cho rằng Ứng Nhan là trai tồn kho sao? Đừng có đánh giá thấp con nhà người ta nha.” An An cười, mặt bỗng trở nên thần bí, bắt đầu kể chuyện gian tình: “Trong công ty chúng ta có một người thích hắn chết đi sống lại đó, Nha Nha, cô đoán xem là ai.”
OMG, tôi đối với mấy chuyện tình cảm này vô cùng dở, bình sinh sợ nhất là mấy vụ lăng nhăng này, trên bàn nhậu mà chơi đố đoán người yêu, mười lần hết chín lần là tôi bị phạt rượu. Tôi nhức đầu: “Không biết.”
“Thọ Phương Phương.” An An đắc ý nhìn tôi, mở miệng nói. “Nhìn không ra phải không? Cái cô nàng nghiêm trang đó thế mà lại thích hắn.”
Gác chuyện gian tình phấn hồng của Ứng Nhan lại, An An trở về chủ đề chính, bắt đầu hận sắt không thể luyện thành gang: “Nha Nha, cô bây giờ không có bạn trai, mỗi ngày đều ca cẩm nhờ tôi giới thiệu người, giờ thì có người làm mai cho cô thật, cô lại do dư, đúng là tự chuốc phiền não vào thân.”
“Nhỏ giọng một chút, đại tỷ, nói nhỏ thôi.” Giọng An An quá lớn, Tiểu Lệ quay đầu lại nhìn bên này, Tiểu Trương ngồi ở phía trước thì dựng thẳng lỗ tai lên. “Đại tỷ à, tỷ nói em nghe xem, vận may của em chẳng lẽ tốt đến thế sao?”
“Cô quản nhiều như thế làm gì, cứ kệ đi.” An An liếc nhìn tôi, một nhát đẫm máu nói: “Trên người cô có cái gì cho người ta lợi dụng được đâu. Tiền? Nhan sắc?”
Đại tỷ à, chị đả kích nặng nề quá đi! Oa oa!
Tôi mi sầu lệ khổ ngồi nghe An An đại tỷ dìm hàng mình: “Cô nhìn cô xem, người thì gầy, lại còn mặc bộ đồ ông sở dày cui thế kia, nhìn chẳng khác nào cây sào trúc. Mắt to như thế, vậy mà lại mang thêm cặp mắt kính, che mắt không nói, lại còn che mất hết nửa khuôn mặt. Còn có mái tóc dài này của cô, dài quá trời dài, trông cô lúc nào cũng ỉu xìu như vừa tỉnh ngủ ấy. Nhất la làn da của cô, chậc chậc chậc, xem đi này, còn có mụn nữa này, nhất định là thức đêm lên mạng. Đã bảo cô không biết bao nhiêu lần, làn da là bộ mặt thứ hai của phụ nữ, cô vẫn không nghe lời. Lên mạng hay ho thế sao? Yêu trên mạng cũng chỉ là phù du mà thôi, cô ngày nào cũng lên mạng, ngay ở công ty cũng chat, kết quả là tới cái rắm cũng chẳng có.”
Mấy lời phê phán lưu loát này, An An nói sinh động như mây bay nước chảy, lại còn nói tôi gầy nữa, tôi làm sao so được với cup C của cô ấy chứ?!
Tôi căm giận bất bình, hoa dung thất sắc cắn răng, không đợi nghe hết đã ngắt lời: “Em, em, em chat hay không làm sao chị biết được?”
An An đắc ý liếc tôi một cái: “Chị đây còn không biết cô thường xuyên chat với tên Thiện Giải Nhân Y à? A, còn có một người tên Một Đêm Mười Lần nữa, chậc, toàn là tên độc không nha, Nha Nha, nếu cô xem mắt bất thành, thì đi gặp thử một lần xem sao, được thì chộp làm bạn trai luôn.”
Tôi ngây như phỗng, giả bộ thuần khiết, giữ chặt tay cô ấy. “Rốt cuộc thì làm sao mà chị biết được?”
An An chụp lấy tay tôi, chậm rãi mở miệng: “Gấp cái gì, ngoài sư phụ cô ra, không còn ai biết nữa đâu. Phải hiếu kính sư phụ thật tốt đó, biết chưa?”
Người khác không biết là tốt rồi, tôi suy sụp thở ra, trở về chỗ mình ngồi. “Sư phụ à, chị làm em sợ quá đi.”
An An không truy vấn câu này, ngược lại đi qua chỗ tôi, chủ động nói: “Cô nha, đi làm cứ lẩn về sớm, ngồi chưa nóng mông đã trốn, lần trước định giao cho cô đi ngân hàng nữa, cô lẩn nhanh hơn thỏ, cả máy tính cũng không thèm tắt.”
“Không phải vì đại tỷ ép em sao?” Tôi nhớ lại cái hạn gấp mà cô ấy giao tôi, buổi tối khó khăn lắm mới làm xong, hữu khí vô lực dựa vào ghế thở dài.

“Ép cái rắm ấy. Hôm qua thiếu chút nữa là đi đời. Chị đây vừa lúc đi photo tài liệu, Ứng Nhan xuống đây chẳng biết có việc gì, lại còn đi về phía chỗ cô, hên là Tiểu Lệ gọi hắn qua chỗ khác đó.”
“Hắn không phát hiện đó chứ?” Tâm trạng vừa lơi lỏng của tôi phút chốc lại căng thẳng, nếu mà Ứng Nhan phát hiện, tôi chỉ có nước đi Tây Trúc thỉnh kinh thôi.
An An nghĩ nghĩ, rồi chắc nịch nói: “Không đâu.”
Đại tỷ à, hắn là quỷ dữ khó lường đó, tôi đau thương nhìn cô. An An vỗ đầu tôi, nói: “Kệ đi, giờ cứ chuyên tâm lo cho buổi gặp mặt tối nay, để tan tầm chị đây hi sinh một chút, giúp cô trang điểm đẹp đẽ, giăng lưới bắt rùa vàng, tới lúc đó cô còn phải ở trong này chịu khổ sao?”
Tôi chỉnh lại: “Sư phụ, điểm này thì sư phụ không đúng rồi. Phụ nữ có ba điều nên độc lập: độc lập kinh tế, độc lập tình cảm, độc lập sự nghiệp.”
An An ra đòn sát thủ phủ đầu tôi: “Không cần độc lập, mau làm đi, sáng làm cho xong, chiều đi bàn giao bên ngân hàng, xong rồi trở lại, chị giúp cô mua quần áo.”
Tôi nhận mệnh vùi đầu vào làm, An An tiếp tục nhắn tin với bạn trai.
Bảy giờ tối, bằng tay nghề trang điểm xuất thần của An An, tôi rực rỡ xuất hiện ở hội quán trà tâm duyên XX.
Tiến đến gần chiếc xe taxi đậu trước quán trà, tôi đắc ý soi mình vào gương, vừa lòng nhìn bóng của mình phản chiếu lại thật xinh đẹp, mắt to lúng liếng, thật không ngờ tay nghề trang điệm của sư phụ tôi lại mát như thế, ngoại trừ trên cằm có hai cái mụn quật khởi không chịu giấu mình đi, tôi hoàn toàn có thể coi là xinh đẹp.
Bộ dạng này làm tôi vô cùng tự tin. Tôi tao nhã đi đến lô ghế đã hẹn, A Mai và anh chàng rùa vàng hình như đang đợi sẵn ở đó. Bà A Mai nhìn thấy tôi lập tức ngây cả người, vội vàng tươi cười đứng lên: “Nhị Nha tới rồi, mau đến đây đi con.”
Trong lòng tôi có vài phần đắc ý. Ha ha, xem cho kĩ đi, chưa từng thấy Nhị Nha tôi xinh đẹp như thế này phải không? Cũng không còn cách nào khác, xinh đẹp thế này, liếc một cái cũng có thể làm người ta kinh diễm nha!
Người đàn ông đang ngồi xoay lưng về phía tôi nghe thế, liền mỉm cười quay người lại.
Ầm, trời đất đảo lộn. Đang nhìn tôi, chính là mỹ nam!
Chương 8
Từ khi sinh ra tới giờ, tôi thừa nhận, đây là lần đầu tôi rung động thế này. Người đàn ông ấy có khuôn mặt rất đẹp.
Tôi trước nay không tin đi xem mắt cũng có thể gặp được soái ca, nhưng bây giờ đúng thật đã gặp được, trái tim trong lồng ngực đập thịch thật mạnh. Nhưng mà, bất quá cũng chỉ đập thịch một cái thôi.
Qua bàn tay tôi luyện của tên nhãi Thôi Nam, tôi đã sớm thấm thía một đạo lý, nam sắc vô cùng nguy hiểm, động vào là phải cẩn thận. Tìm soái ca làm bạn trai tuyệt đối là một hạng mục đầu tư nguy hiểm, huống chi nam sắc trước mặt tôi còn ăn đứt cả Thôi Nam, hơn nữa còn có tiền tài vật chất làm chỗ đứng.
Ngay lúc đó, trong lòng tôi có một dự cảm mãnh liệt, tên này không phải tìm tôi chỉ để vui vẻ đó chứ? Nhìn hỏa lực anh ta trang bị, thì dù có son phấn dày cỡ nào cũng bị quét sạch sẽ không thương tiếc, muốn làm đường tiến rộng mở cũng không phải là chuyện khó khăn, nhưng mà tôi cũng không phải dạng dễ xơi đâu.
Nhưng, tôi lại nghĩ tới phân tích của An An. Nếu là lừa tiền, mục tiêu tôi đây sẽ làm anh ta tức hộc máu. Nếu là lừa sắc, tôi quan sát khuôn mặt anh ta, thì tôi cũng không bị lừa nhiều cho lắm.
Bà A Mai chẳng cho tôi nhiều thời gian suy nghĩ, thân thiết nắm lấy tay tôi kéo qua một bên, ấn tôi ngồi đối diện với anh rùa vàng kia, bắt đầu giới thiệu về tôi: “Gia Gia, đây là Nha Nha, nha đầu này rất giỏi, có nghe nói đến tập đoàn Thiên Thịnh chưa? Nó đang làm ở bộ phận trọng yếu của Thiên Thịnh đó.”

Tôi bắt đầu đổ môi hột, công phu miệng lưỡi của bà A Mai quả nhiên không chỉ thể hiện tốt trên bàn mạt chược mà cả ở ngoài cũng thế, tôi chỉ là một nhân viên nho nhỏ như thế, vào miệng bà sao lại thành nhân viên trọng yếu thế kia, tôi không khỏi hoài nghi những lời bà từng nói về anh rùa vàng này.
Anh rùa vàng hư hư thực thực kia vẫn mỉm cười lắng nghe, thân người hơi đổ về phía trước, thỉnh thoảng lại phối hợp nói với bà A Mai vài tiếng, lại đệm thêm mấy câu “Không sai.” Lời nói dù linh tinh, nhưng vẫn thể hiện vẻ vô cùng hứng thú. Bộ dạng của anh ta giống như châm thêm lửa cho bà A Mai, bà bắt đầu kể tất tần tật chuyện của tôi ra, kể cả chuyện nhà. “Gia đình của Nha Nha cũng rất tốt, mẹ làm ở cục Giáo dục, cha làm ở cục Vệ sinh, là dòng dõi thư hương đó nha.”
Tôi bấn loạn, bà ấy chém cũng dữ quá rồi, mẹ tôi chỉ là nhân viên vệ sinh ở cục Giáo dục, cha tôi chỉ là nhân viên nấu ăn ở cục Vệ sinh mà thôi, sao có thể nâng lên thành dòng dõi thư hương chứ?
Tôi đang chuẩn bị mở miệng, thì thấy khóe môi soái ca bên kia giần giật, vẻ mặt anh ta có chút quái dị, không giống vẻ hứng thú ban nãy, mà giống đang nhịn cười hơn. Lòng tôi thót một cái, tên này, chẳng lẽ biết cái gì sao?
Tôi bắt đầu thật sự đánh giá người đàn ông quyến rũ trước mặt, tôi càng nhìn càng thấy kì quái, trông anh ta càng nhìn càng thấy quen!
Nhưng mà tôi dám khẳng định, trong cuộc sống chán nản mờ mịt như phòng không gắn cửa sổ của tôi, nếu đã từng gặp qua tuyệt thế mỹ nam như này, nhất định ấn tượng sẽ khắc sâu không quên, cơ mà người trước mặt tôi nghĩ tới nứt óc cũng không nhớ ra là ai. Tôi muốn hỏi anh ta quá, sao khuôn mặt anh ta lại trông quen đến thế cơ chứ?
Bà A Mai rốt cục đã giới thiệu xong gia cảnh nhà gái, quay đầu lại phía tôi bắt đầu giới thiệu gia cảnh nhà trai: “Nha Nha, đây là Trình Gia Gia.”
Hóa ra anh rùa vàng hư hư thực thực này tên là Trình Gia Gia, trong đầu tôi lục tìm lại lần nữa cái tên này. Không có ấn tượng. Cuối cùng tôi xác định là tôi không hề quen biết anh ta. Đại khái là tôi đang nhìn anh ta quá chăm chú, phá hỏng cả hình tượng thục nữ xinh đẹp ban đầu, khiến anh ta rời mắt khỏi bà A Mai, nhìn tôi, trong mắt tỏa ra tia hứng thú.
Bên dười bàn, bà A Mai huých chân tôi, tôi vội vàng thu hồi tầm mắt, ngồi lại nghiêm chỉnh, khôi phục phong thái thanh tú lịch thiệp.
Vừa rồi bà A Mai nói một đống về thân thế nhà anh ta, tôi một chữ cũng nghe không vào, chỉ lo chăm chú nhìn. Kì thật, dựa vào việc bà A Mai giới thiệu gia cảnh nhà tôi, thì chẳng thể trông cậy được vào những gì bà ấy nói về gia cảnh của anh ta.
Tôi không tiền cũng không sắc, soái ca này coi như cũng bị bà A Mai lừa đến rồi. Tôi nhã nhặn nhấp ngụm trà thơm, thôi quên đi, cứ xem như tôi đây bồi già trẻ bọn họ một bữa trà. Nhưng mà gấu mèo trên nông trại ảo của tôi hôm nay sinh con, thế nào cũng có rất nhiều người rình ở trển.
Mùi trà thơm mát ngọt lành, đề tài nói chuyện thoải mái, đối diện là mỹ nhân xinh đẹp tươi cười, còn có một bà già nói nhiều, cảnh đẹp vô cùng hòa hợp, vô cùng sảng khoái.
“Không còn sớm nữa rồi, cháu bà ở nhà còn chờ bà về ru ngủ, bà về trước nhé.” Bà A Mai sau khi uống vài chén trà, nhìn thấy tình hình tốt đẹp, tìm cớ chuẩn bị rời đi.
Tôi đang lo lắng cho gấu mèo con của mình đang bị rất nhiều người rình, thấy thế cũng đứng lên muốn trốn đi, ai ngờ Trình Gia Gia lại mở miệng. “Bà A Mai đi thong thả ạ. Lý tiểu thư, thời gian còn sớm, chi bằng chúng ta đi dạo một chút, cảnh ở bờ sông rất đẹp.”
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Trình thiếu gia đang nhìn tôi, vẻ mặt chờ mong rất chân thật, không giống giả bộ.
Này này, biểu hiện của tôi giống như sẽ tiến thêm một bước với anh sao?
Bà A Mai đi tới cửa rồi mà cũng xoay người lại giúp tôi trả lời. “Tốt lắm, tốt lắm. Nha Nha, dù gì cũng thành người một nhà cả rồi, con ra ngoài đi dạo với Gia Gia đi.”
Gấu mèo con ơi, coi như chúng ta không có duyên phận rồi!!!
Tôi mỉm cười, dịu dàng nhận lời: “Vâng.”
Đối với Trình Gia Gia đầy nghi vấn kia, tôi chọn phương pháp bảo thủ, binh đến tướng chặn, thủy đến thổ đấu, tôi dù không có lương duyên, cũng không hồ đồ liều lĩnh được. Ngày mai phải về hỏi kinh nghiệm An đại tỷ mới được, hai mươi bảy năm kinh nghiệm sống phong phú của cô ấy tuyệt đối có thể soạn thành một cuốn sử thi tình cảm cho tôi tham khảo.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận