Người Yêu Nhỏ Bé Trong Ngăn Kéo


Lúc ấy anh nghĩ, nếu như anh từ chối cô qua điện thoại, có thể Vưu Tiểu Mễ sẽ nắm chặt điện thoại bằng vẻ mặt như đưa đám.

Anh đồng ý hẹn gặp là để từ chối cô.

Nhưng mà trong rừng cây nhỏ, Vưu Tiểu Mễ nói một hơi xong, anh nhìn sắc mặt Vưu Tiểu Mễ đỏ lên, chưa kịp nói gì thì đã xảy ra biến cố thần kỳ."Vân Thâm, có phải yêu đương rồi không?" - Dì Lý tò mò nhìn Cố Vân Thâm, đưa tay quơ quơ trước mặt Cố Vân Thâm.Dì Lý cũng nôn nóng lắm, dì không hiểu tại sao một người ưu tú như Cố Vân Thâm mà vẫn cứ độc thân!Cố Vân Thâm phục hồi tinh thần lại, anh buông đũa xuống, nói: "Dì Lý, con cho dì nghỉ phép nhé.""Vậy sao được? Mẹ con đã dặn rồi, phải nấu một ngày đúng ba bữa cho con, công thức nấu ăn cũng được liệt kê sẵn hết cả rồi."Cố Vân Thâm đi tới, đặt hai tay lên vai dì Lý, "Dì Lý, mấy năm nay dì cực khổ rồi.

Cũng nên có dịp nghỉ ngơi.

Vậy đi, con đặt cho dì ba vé máy bay, dì và người nhà ra nước ngoài du lịch.


Con sẽ trả tất cả chi phí.

Dì yên tâm, con không nói với mẹ đâu."Vừa nghe là ba tấm vé máy bay, hơn nữa còn trả tất cả chi phí, dì Lý cũng hơi dao động.

Năm nay con gái của dì vừa lên đại học, đây là kỳ nghỉ hè đầu tiên, dẫn con bé ra ngoài chơi cũng tốt.Dì Lý vui vẻ.Cố Vân Thâm không để dì Lý làm cơm trưa, mà bảo dì thu dọn đồ đạc về nhà ngay bây giờ.

Dì Lý nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi lập tức rời đi.

Cố Vân Thâm cắt bánh mì thành từng miếng nhỏ rồi bưng ly sữa bò lên lầu.*****Vưu Tiểu Mễ nằm mơ, mơ thấy lúc mình đang tỏ tình với nam thần thì bỗng thu nhỏ còn được nam thần mang về nhà.

Sau khi thức dậy Vưu Tiểu Mễ mới thở phào nhẹ nhõm, rồi lại cảm thấy tiếc nuối.Tiếng đồ sứ trong trẻo va chạm lọt vào tai, Vưu Tiểu Mễ gãi vành tai.

Cô mở mắt ra, đập vào mắt là vài chiếc dĩa nằm trên bàn, hai miếng khoai tây chiên khẽ đung đưa trên bàn kiếng giống như chiếc thuyền nhỏ.

Vưu Tiểu Mễ nhắm mắt, rồi lại mở ra.


Hai miếng khoai tây chiên kia đung đưa với tần suất nhỏ dần."Dậy rồi à?" - Cố Vân Thâm đổ chút sữa bò vào khe rãnh của miếng khoai tây chiên.Hóa ra cô nằm mơ, giấc mơ ở trong mộng không phải là mơ, giấc mơ cô mơ thấy mới chính là mơ.

Cô từ từ ngồi dậy, chán nản cúi đầu.Cố Vân Thâm thử đặt mình vào hoàn cảnh của cô rồi suy nghĩ, nếu như bỗng nhiên mình bị thu nhỏ thì nên làm sao đối mặt với thực tế.

Nghĩ vậy, anh cũng đã thấu hiểu và đồng tình với Vưu Tiểu Mễ.

Anh vươn ngón tay trỏ chọt vào trán cô, an ủi: "Đừng nôn nóng, ăn sáng trước đi."Vưu Tiểu Mễ gật đầu một cái rồi đứng lên nhìn chiếc bàn.

Khoảng cách giữa giường và bàn như vực sâu vạn trượng."Đàn anh..."Cố Vân Thâm "ừ" một tiếng, buông ly sữa bò xuống, "cầm" Vưu Tiểu Mễ lên.Không biết Cố Vân Thâm có nghe lầm hay không mà hình như anh nghe Vưu Tiểu Mễ nhỏ giọng kêu một tiếng.

Anh không để ý, đặt Vưu Tiểu Mễ lên bàn.Vưu Tiểu Mễ đứng trên bàn kiếng, trộm nhìn Cố Vân Thâm một cái, sau đó lặng lẽ sờ mông mình.

Hồi nãy bị Cố Vân Thâm cầm trong tay, ngực và mông bị đụng phải.


Chằng… Chẳng biết đàn anh có phát hiện mông cô không có thịt với lại còn ngực phẳng hay không..."Không đói bụng à?"Vưu Tiểu Mễ nhẹ nhàng "a" một tiếng, ngẩng đầu nhìn Cố Vân Thâm rồi đi tới trước cái mâm ngồi xuống, hai tay ôm miếng khoai tây chiên to bự, từ từ uống từng ngụm sữa bò."Nóng à?" - Cố Vân Thâm cúi người xuống, nhìn khuôn mặt tròn vỏ đỏ bừng của Vưu Tiểu Mễ ở khoảng cách gần.Vưu Tiểu Mễ ngẩng đầu lên, chợt đối diện với ánh mắt của Cố Vân Thâm.

Không biết sao tim đập "thình thịch", vẻ ửng đỏ trên mặt càng rõ ràng hơn, hai tay cũng run rẩy theo, sữa bò chứa trong miếng khoai tây chiên bị sánh ra, chảy xuống chiếc váy nhỏ làm từ khăn lụa của cô."Cẩn thận chút" - Cố Vân Thâm cười khẽ, lấy miếng khoai tây chiên mà Vưu Tiểu Mễ đang ôm bằng hai tay ra, sau đó rút khăn giấy lau nhẹ lên người Vưu Tiểu Mễ.Cách tơ lụa mềm mại và một lớp khăn giấy, bụng nhỏ của Vưu Tiểu Mễ có thể cảm nhận rõ ràng ngón tay của Cố Vân Thâm.

Gò má Vưu Tiểu Mễ ngày càng đỏ hơn.

Đầu tiên cô nghĩ không thể để đàn anh phát hiện ra thịt dư trên bụng cô!Hít sâu, hít sâu, rồi lại hít sâu!Hóp bụng, hóp bụng, hóp bụng nữa!Đợi đã...Cơ thể nhỏ xíu của Vưu Tiểu Mễ bỗng cứng đờ, khuôn mặt tròn trịa nhỏ bé của cô lại càng đỏ hơn, nếu so sánh với cần cổ trắng nõn thì có thể thấy được rõ ràng."Đàn, đàn anh...""Hửm?" - Cố Vân Thâm giương mắt nhìn cô, nhìn sắc mặt Vưu Tiểu Mễ, bỗng hơi ngạc nhiên."Em, em, em...!Muốn..." Mặt Vưu Tiểu Mễ vô cùng đỏ, "Đi, đi nhà vệ sinh.".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận