Người Yêu Cũ

Rốt cuộc cậu ta có phải người ko vậy bởi vì quá chậm hiểu ( tôi phát cáu rồi).

- Vì cậu ko chịu nói rõ nên đầu óc của tôi chưa tư duy được hết thông cảm chút

Chắc biết tôi đang nhìn mình bằng ánh mắt khinh bỉ nên chữa cháy đây mà.

- Biết rồi _ tôi lườm Trình Anh lòi cả mắt ra ngoài mất.

Thấy chưa phải lườm thế cậu ta mới phát sợ nhấc mông lên và lao thẳng ra ngoài. Ôi thôi tôi quên dặn cậu ta mua BVS loại nào rồi. Hy vọng sẽ ko phải Kotex vừa cứng vừa dùng ko thích ( bày đặt).

Ngồi chờ hơn hai mươi phút, Trình Anh mới chịu vác mặt về. Bộ cậu ta ngủ một giấc ở quán cô Nhung rồi à mà giờ mới về. Cậu ta hăm hở đưa cho tôi một túi đen ni lông, nhìn thấy màu xanh biển bên trong, tôi lại trở về đúng với tâm trạng ban đầu.

- BỘ CẬU TÍNH TRẢ THÙ TÔI HẢ?


Quả ko sai chính hắn: " kotex " đã được gói gọn trong chiếc túi ni lông và mang về.

- Này tôi đã vất vả mang về cho cậu rồi, đến một câu cảm ơn cũng ko có.

Công nhận tôi ngang nghạnh vãi chưởng, dù sao có còn hơn ko. Liếc sang Trình Anh, chiếc áo sơ mi trắng mùi thơm tho mùi nước hoa Downny nay còn đâu, thay vào đó là mùi hôi rất khó chịu. Tôi đoán chắc cậu ta đã phải giãi nắng dầm sương để mang về cho tôi. Nếu đặt mình vào trong hoàn cảnh của tôi, chắc hẳn họ sẽ rất cảm động và cảm ơn rối rít chứ ko như tôi được voi lại còn đòi tiên.

- Cảm ơn cậu _ biết mình quá đáng tôi thỏ thẻ vào tai Trình Anh.

Tuy nhiên cậu ta ko nghe thấy hay giả vờ đây, Trình Anh nhíu mày hơi ngẩng đầu xuống: " nói cái gì tôi nghe ko hiểu? ".

Rõ là ghét, tôi bắt đầu đỏ bừng mặt vì cậu ta liên tục giục tôi nhắc lại.


- TÔI GHÉT CẬU TRÌNH QUÂN ANH

Lời nói chẳng ăn nhập gì với hành động, tôi vớ lấy cái túi đen nhót lên nhà vệ sinh.

Về phía Trình Anh tôi sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện cậu ta sẽ xắn tay áo lên, dùng chổi lau nhà lau sạch vết màu dính trên sàn. Khi tôi xuống căn phòng sáng tinh như mới, thậm chí quần áo bẩn bị tôi để lên thành giường tận năm hôm liền đã được giải cứu và nằm yên phận trong máy giặt.

- Bộ cậu vừa bị tẩy não à? _ quá bất ngờ và ngạc nhiên tôi vô cùng cảm kích trước hành động đó.

- Ko hề _ cậu ta thản nhiên đáp trả.

- Wae?

- Chút nữa bố mẹ tôi sẽ về nhà cậu, tôi ko thể để cậu mất mặt như vậy được.

- Sao cậu lại giúp tôi? _ chỉ còn chút nữa tôi sẽ chính thức sập bẫy của Trình Quân Anh.

- Bởi vì tôi......," cần tiền ", mau trả tiền công cho tôi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận