Người Yêu Cũ

- Dù Long có là người như thế nào, tớ vẫn yêu cậu ấy _ tôi hơi cúi đầu xuống, dùng hai tay xoa huyệt thái dương.

Bọn nó nhìn nhau biết ko thể thay đổi quyết định của tôi, Hằng để lại cho tôi một cái nhìn khó chịu rồi dõng dạc tuyên bố: " từ nay cậu ko còn là bạn của chúng tôi nữa " _ kinh! Đã thay đổi cách xưng hô với tôi rồi.

Tiễn bọn họ ra cửa, tôi đóng sập cái chốt khiến nó bị kẹt. Rút kiểu gì cũng ko ra, tôi khóc thầm gọi tên bụt, bụt ơi cứu con với vì bố sẽ giết con mất ( ahuhi).

Vào nhà lại bắt gặp cảnh bố mẹ cãi nhau chỉ vì chuyện mai đi ăn cưới bạn mừng bao nhiêu tiền cho đúng. Bố thì là bạn từ thuở trần truồng, chân đất vì vậy hào phóng mừng một triệu ( bệnh sĩ chết trước bệnh tim), còn mẹ lại là bạn học cùng cấp ba với châm ngôn tiết kiệm, mẹ ko bằng lòng với ý kiến của bố thành ra bất đồng quan điểm và bỏ vào trong phòng.


Nhìn thấy tôi, mặt bố mừng quýnh lên đưa cho tôi bình hoa trên bàn bảo: " con đem vứt vào thùng rác cho bố ".

Tôi liền " vâng " ngọt xớt đem bỏ vào thùng rác.

Chờ có thể bố tôi liền chạy vào phòng mách mẹ: " em ra xem kìa, con gái em đem vứt bình hoa em thích nhất vào thùng rác ".


- Hả? _ tôi hớ người

- Cái gì? _ mẹ tôi hoảng hốt chạy ra ngoài, lục tung thùng rác lên dù bình hoa ở trước mặt.

Lấy lại bình hoa, mặt mẹ tôi đanh lại mắng cho tôi một trận xối xả, đánh một trận lên bờ xuống ruộng.

Riêng bố là đầu xỏ lại được vợ chủ động làm hoà. Tôi khóc thầm trách móc bố, xin thề lần sau sẽ ko làm vật hiến tế cho ông bố lắm chiêu này nữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận