Người Yêu Cũ

Trong khi chờ đợi Long gọi đồ, tôi vô tình phát hiện cái dáng người ba mét bẻ đôi, gầy gò ốm yếu cộng với bộ quần áo ko thể lẫn vào đâu được của thằng Hào và thằng Lượng cao như con khủng long đang ở bên trong quán đối diện với chúng tôi. Ôi thôi mẹ ơi, giúp con với, con ko muốn bị bắt bởi bọn họ đâu ạ. Ít ra nếu bị bắt thì người đó phải là My, Minh Hoa hay Hải Anh cũng được. Bởi vì đó sẽ là điểm sáng để tôi ngẩng cao đầu và ưỡn cái ngực lép của mình lên hãnh diện nhìn chúng nó chứ! Thấy thằng Lượng quay đầu lại, tôi luống cuống vơ vội túi kéo theo Long ú ớ chưa kịp bưng đồ ăn lên. Chỉ tội cho cậu ấy thức ăn đến miệng rồi mà còn để mất ( tội).

- Cậu sao thế? _ Long khó hiểu nhìn tôi hỏi

- Xin lỗi cậu nhé nhưng......trong quán đó có rất nhiều kẻ đáng ghét _ tôi nói như sắp khóc ấy mà đúng là tôi đã khóc khi nhìn thấy bọn thằng Hào trong đó.

Ko hiểu sao bây giờ cứ nhìn thấy bọn thằng Hào là tôi lại khóc, khóc như một đứa trẻ.


- Cậu nhìn thấy bọn thằng Hào à? _

- Ừm _ tôi gật đầu đáp

Bỗng nhiên Long dừng lại ôm lấy tôi vỗ về, tay của cậu ấy ko ngừng xoa đầu tôi an ủi: " Đừng khóc nữa, mọi chuyện đã qua rồi ". Tôi biết Long đang cố gắng giúp tôi thoát khỏi cơn ác mộng trong quá khứ. Đôi lúc tôi nghĩ nó giống như con rồng lửa độc ác do bọn thằng Hào làm phù thuỷ ra lệnh giam giữ tôi. Những lúc như vậy một chàng hoàng tử sẽ xuất hiện đưa nàng công chúa thoát khỏi nơi giam giữ chật hẹp, bẩn thỉu.


- Tớ ko sao chỉ là hơi lo lằng thôi _ ko muốn làm Long thấy khó xử nên tôi cố gắng kìm nén cảm xúc đang chuẩn bị trào dưng.

- Long à, nhân dịp buổi đầu tiên đi chơi mình chụp một kiểu ảnh nhen _ tôi cười híp mắt dụ dỗ Long sa vào bẫy và cậu ấy sập bẫy một cách ngon lành ( ahihi).

Mục đích chụp ảnh là để thay cái avatar facebook cho nó đỡ bị nhàm chán ( mốc rồi nên phải thay). Thay vì hai đứa cười nhe răng ra cười và " tách " như lúc trước thì lần này khác hoàn toàn. Bởi vì để tạo tư thế ám muội, tôi ôm lấy Long và " tách ". Tội lần thứ hai cho Long vì chụp ảnh nhưng còn chẳng biết chụp lúc nào để còn tạo dáng.

Sau đó hai chúng tôi bắt taxi về nhà sớm hơn dự định là do Long phải đi học thêm. Các cậu biết đây thầy dạy cậu ấy hơi bị ác và ghê gớm, ko những vậy thầy luôn vô cùng tự tin vì bản thân là cung bọ cạp ( trích lời của cô Lê Na " Tao là cung bọ cạp "). Nghe Long kể mà tôi nổi hết cả da gà lên. Riêng tôi là nhất định phải lên Facebook thay ảnh cho đỡ cũ đã. Song tôi còn thêm stt phía trên với dòng tin nhắn cực lầy và nhây " Làm sao có thể buông đôi tay nhau ra dễ dàng như vậy? Kakakakakaka ". Khỏi nói mới đăng lên 1s đã có 10 lượt thích, 8 bình luận khen chê cái nào cũng có. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên nhất vẫn chính là Minh Hoa và Hải Anh. Hai cái đứa con gái nổi nhất lớp cũ mà tôi theo học ấy đã theo dõi tôi từ lúc nào ko hay. Tôi tự hỏi sao bọn nó đánh hơi nhang thế nhỉ? ( bọn nó là người ko phải động vật).


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận