Người Tôi Thích... Thật Lạnh Lùng

5h chiều. Nhật Hạ cuối cùng cũng đến vùng quê hẻo lánh nào đó mà hình như rất ít người biết đến. Nhưng ít ra chỗ này cũng có chút hiện đại, là vùng đồng bằng. Nó nhanh chóng gọi điện cho mẹ thông báo mình đã đến nơi rồi lên đường đi tiếp. Nhật Hạ hỏi những người ở đây để biết địa chỉ mà mình cần tìm. Họ nói phải bắt xe ôm VÀO VÙNG SÂU!!!???? Cái tên này nhà ở tận bên trong nào thế không biết nữa? Mà bây giờ cũng gần tối rồi, đi xe máy phải mất tận 30 phút, chưa tính thời gian để đi hỏi nhà hắn nữa chứ trong này không có chỉ rõ ràng

Thế là nó lại phải dính mông trên ghế yên sau xe để đi tìm cái tên quái nhân mà chưa chắc là có kết quả nữa. Lỡ như mà đến tối nó vẫn chưa tìm được hắn thì có lẽ.....nó sẽ tá túc ở chỗ nào đó 1 bữa rồi sáng sớm đi xuống dưới đồng bằng lại đi về. Được ăn cả ngã về không thôi. Nhật Hạ bước chân xuống nền đất ẩm ướt, có vẻ như ở đây vừa mưa thì phải. Nhà cửa thì thưa thớt, trồng biết bao nhiêu cây là cây......mênh mông bát ngát mà vắng hoe. Nhật Hạ đi đi tìm tìm 1 lúc, nó cuối cùng cũng gặp phải 1 ông cụ

Nhật Hạ nghe theo lời chỉ đường của ông. Nhưng trời càng ngày càng tối, đèn thì chập chờn cái có cái không, nhưng chí ít nó vẫn còn thấy đường. Cảnh tượng gà mờ này làm nó liên tưởng đến cái mặt đen sầm lại của hắn

Rộp.....rộp.....Tim nó đột nhiên thắt lại rõ ngộp thở. Nhật Hạ nuốt nước miếng lấy đại 1 cây gỗ ven đường làm vũ khí. Nó nghe thấy tiếng chân đập gãy những cành cây dưới đất. Ắt hẳn có người, là 1 người, cũng may là 1 người. Mà nó nghe nói người trong quê khỏe lắm, có khi đụng phải lên mặt mũi bặm trợn, cơ bắp cuồn cuộn thì sao? Thì lúc đó nó sẽ trở thành 1 con kiến con chứ sao. Nhật Hạ cố gắng vận động chất xám của mình để suy nghĩ nhưng mà mồ hôi nó cứ vã ra không ngừng

Tiếng động ngày càng lớn, càng gần hơn....Nhật Hạ sợ run người, tay cầm gậy chầm chậm đưa lên chuẩn bị đánh cái tên kia cho nhừ tử sau đó chạy biến đi. Mà cũng có thể xuất hiện 1 con thú hung dữ đột biến gen thì sao? Ở đây nó chẳng thể loại bỏ bất kỳ cái suy nghĩ kỳ dị nào trong đầu

- AAAA..... - BỘP.....BỘP.....BỘP.....BỘP.....Nhật Hạ liên tục trút xuống những tiếng đập dã man con ngan. Nó nhắm tịt mắt đánh đến khi bên kia không còn tiếng rên nữa

- Woo.....AA....A....A....a.....chờ..... - tên kia chưa kịp mở miệng thì cái gậy to tướng cứ sà vào người buộc hắn phải đưa tay phòng vệ. Hắn chộp được cái gậy, và nó lập tức nhận thấy tình hình không ổn liền co chân bỏ chạy hết sức -......Hạ????.....

Nhật Hạ đông cứng người, lập tức xoay lại nhìn cái người vừa thốt lên tên nó. Dương Phong mở to mắt nhìn nó kinh ngạc.....

- Sao cậu lại ở đây??? - bầu không khí ngượng ngùng bao trùm lấy không gian....Nhật Hạ thấy mình đột nhiên xuất hiện ở đây, có khi hắn không kịp thích ứng nên chủ động lên tiếng, lấy lại giọng lạnh lùng vốn có


- Trời tối rồi, đi mau nếu không cậu lại quáng gà nữa thì phiền

- Ưm.....ừm.....

Dương Phong không biết mình nên nói gì với nó. Nó đột nhiên xuất hiện như vậy, làm hắn như muốn phát điên lên vì nhớ nó. Nhưng mà lại không thể làm gì lỗ mãng được

- Phong về rồi hả cháu? Vào.....ơ...... - bà dì của hắn trong quê chạy ra gọi hắn vào trong thì bắt gặp hắn dẫn về 1 cô gái đậm chất thành phố. Nhật Hạ nhận ra người lạ trong nhà lập tức cúi đầu chào

- Cháu chào.....cô ạ.....

- À.....là bạn cháu đó bà dì..... - hắn mỉm cười rồi dẫn nó vào nhà chào hỏi mọi người. Có vẻ hôm nay là ngày gì đặc biệt quan trọng ấy nhỉ? Có rất nhiều bô lão và trẻ em trong nhà

- Ô.....bạn của thằng Phong hả? Trời ơi mừng quá.....cháu cất công từ thành phố lên đây thăm Phong, chắc là mệt lắm. Nào nào..... - bà dì hắn liền lôi nó xồng xộc vào ngồi xuống bàn ăn. Mọi người nhìn nó xa lạ, không khí đột nhiên trầm hẳn

- À.....cháu là bạn của Phong ở thành phố ạ - nó cúi đầu chào hàng loạt từ già tới trẻ, từ gái tới trai, từ bê đê đến đồng tính

- Ồ....bạn của thằng Phong hả? Mừng ghê cơ


- Dễ thương quá, da lán mịn thế này cơ, đúng là dân thành phố có khác

- Nhìn cũng thật là học thức thông minh nha

- 1 mình con gái lên đây, đúng thật là bản lĩnh

Ngay khi bài phát biểu của nó vừa xong, ai nấy đều nói như chưa từng được nói, còn hồ hởi hỏi han mời nó ngồi nữa. Nhật Hạ ái ngại nhìn hắn rồi tháo ba lô ra, yên vị ngồi bên cạnh Dương Phong

- Alo mẹ ạ.....con tới nơi an toàn rồi ạ.....cũng gặp được Phong rồi, mẹ đừng lo......Sẽ không trễ đâu mà mẹ, sáng mốt con sẽ bắt chuyến tàu về

Nó gác máy, rồi cùng hắn đi dạo trên con đường hẹp lồi lõm bất thường từ đồng bằng dẫn về nhà. Thời tiết ở dây mát mẻ hơn dưới kia nhiều, khiến cho tâm tình nó rất thoải mái. Rất tốt để nói mọi chuyện. Cả 2 cứ yên lặng suốt cả buổi, căn bản họ không biết phải nói gì. Vì khi gặp nhau thôi, đã rất mãn nguyện rồi. Nhật Hạ không vội hỏi hắn mọi chuyện, cứ đi bên nhau thế này thôi. Để rồi sau này, nó sẽ có 1 kỷ niệm thật đẹp cùng đi với hắn

- Ô mẹ ơi.....anh Phong đi với con gái này...... - thằng cu kéo kéo tay áo của mẹ chỉ vào hắn. Nó ngạc nhiên ngước nhìn thằng bé mách lẻo

- Ờ.....ờ.....Phong hả? Bạn hả con?


- Dạ......dạ...... - hắn gãi đầu cười trừ

- Chào cô ạ..... - Nhật Hạ cũng cúi đầu chào cái cô đang bế con đó mà nó không nhớ là mình đã gặp người này tối qua - Ở đây hình như ai cũng quen nhau hết nhỉ?

- Ừm......nguyên cả khu chỉ có vài chục nhà, đương nhiên là đều thân quen nhau hết rồi

- Ở đây có gì để chơi không? - nó tò mò tìm kiếm xung quanh thú vui. Dương Phong ngẩng người nhìn nó, mới có xa nó vài ngày thôi mà sao nó thay đổi nhiều vậy chứ? Còn chủ động rủ hắn đi chơi nữa

- Cũng không có gì nhiều đâu. Cùng lắm mình chỉ dẫn cậu đi tham quan ruộng lúa 1 chút thôi

- Vậy đi thôi - Nhật Hạ nhàn nhạt thúc giục hắn

Dương Phong dẫn hắn đến cánh đồng ngô của nhà hắn trồng và cả vườn trái cây thơm ngon nữa. Nhật Hạ muốn vui vẻ 1 ngày, chỉ 1 ngày này thôi, nó sẽ thật vui vẻ đi chơi với hắn. Tuy Nhật Hạ không có cười nhiều, cũng không hay bày tỏ bất cứ cảm xúc gì trừ phi nó nói, nhưng hắn thấy hôm nay nó thật có cởi mở hơn. Có lẽ việc 2 đứa tạm thời xa nhau càng thắt chặt thêm tình cảm đôi bên, làm hắn không thẹn mà trở nên hạnh phúc

Dương Phong hái rất nhiều trái cho nó ăn. Cuối cùng nó cũng hiểu tại sao cái người của hắn vừa to lại vừa đen như vậy. Ấy là hằng ngày đều phơi nắng và trèo cây đây mà. Nhật Hạ đứng ở dưới bợ hết mấy trái hắn ném xuống. Khế cũng toàn là khế, hắn nói mùa này chỉ có khế với xoài thôi, mà nó kêu xoài ăn rất nóng nên ăn khế đi vì đằng nào cũng chua lè, cắt ra rồi chấm muối ớt ăn vô cùng đậm chất nông thôn

- Ui..... - Nhật Hạ gãi gãi cánh tay vì ngứa, sưng lên nguyên 1 mảng bự. Nhìn giống vết mũi cắn nhưng thật ra to hơn gấp 10 lần. Dương Phong nghe tiếng thì trèo xuống không hái nữa, thấy nó bị cắn 1 nhát to mà cái mặt thấy cũng tội thật nên hắn suýt xoa

- Đứng ở đây bị con này cắn là đúng rồi - cái này khi trèo cây hái trái thường hay bị cắn ấy mà


- Con gì đấy?

- Mình không rõ lên nhưng mà.......cậu cứ coi như là con muỗi chúa đi - hắn gật gù nói xàm

- A......cậu.....cậu làm gì thế? - câu trước vừa nói đùa, hành động sau liền làm nó kinh hoàng trợn mắt. Nhật Hạ lắp bắp nhìn hắn đang bôi nước miếng lên tay mình

- Nước miếng làm nó xẹp đấy - không quan tâm nó lắm mà hắn thì liên tục nhẻo ra trét trét lên da nó

- Kinh thế! - Nhật Hạ nhắm mắt quay sang chỗ khác, cái cảm giác nhớt nhớt, nhầy nhầy làm nó muốn buồn ói quá. Dương Phong cười hí hửng nhìn nó rồi đem khế vào nhà ăn

Nhà hắn có bà dì cùng ở. Tối tối bà lại nấu ăn cho cả nhà ăn nên nó đằng nào cũng thấy mặt được, cũng có chút thân thiện. Buổi tối ở đây rất vắng. Hắn bảo nó có nhớ cái chòi gần nhà mà sáng nay hắn dắt nó đi ngang qua, nó gật đầu. Hắn liền bảo nó dắt ra chỗ đó vì hắn không thấy đường. Thật là, đã không thấy đường mà còn bày đặt đi này đi nọ. Nhật Hạ đành chiều theo ý hắn, Dương Phong nắm lấy tay nó, để nó dẫn đi. Mỗi lần đi qua chỗ có gò đá, nó lại phải lên tiếng để cho hắn khỏi bị vấp mà té

Ngồi đúng nơi đúng chỗ rồi nó vẫn còn thắc mắc, hắn dẫn nó ra đây làm gì?

- Im lặng chút đi..... - hắn đưa tay lên miệng làm dấu im lặng. Nhật Hạ thoát chút chau mày rồi cũng ngồi im theo ý hắn

Từ những bụi cây lấp lánh những ánh sáng lập lòe nhỏ bé. Đồng tử Nhật Hạ lấp lánh những ánh sáng lung linh ấy, là đom đóm, rất nhiều, rất nhiều đom đóm đang chầm chậm tỏa sáng khắp nơi, khung cảnh thật là hữu tình. Cơn gió thổi xào xạc, mang hương lúa vào cánh mũi của nó. Trên trời có rất nhiều sao và có cả trăng, khác hoàn toàn với thành phố, tất cả đều lung linh lấp lánh trong bóng đêm huyền ảo. Nhật Hạ đắm chìm vào cảnh sắc động lòng người. Cuối cùng thì nó cũng hiểu lý do mà hắn 1 mực muốn đến đây rồi

Dương Phong có vô số lần ngồi ở đây vào chiều tà rồi ngồi đến tận tối để được tận hưởng cái chốn mà hắn cho là thiên đường này. Nhưng giờ đây, lần đầu tiên hắn thấy có 1 thứ long lanh hơn cả cảnh vật ấy. Đó là.....đôi mắt đó, đôi mắt như muốn xuyên thấu người khác đang ẩn chứa tất cả ánh sáng ở đây. Dương Phong nhoẻn miệng cười hạnh phúc nhìn nó. Lần đầu tiên khoe ký ức của mình với người hắn thích, lần đầu tiên được ở cạnh nhau lãng mạn đúng cách mà hắn muốn như vậy, thật tuyệt!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận