Người Tình Trí Mạng

Bảy ngày, Tưởng Ly, cô nói xem, tôi có nên tin cô hay không?

Rất lâu sau, Lục Đông Thâm mới lên tiếng: “Năm 26 tuổi, tôi đã trù bị suốt nhiều tháng trời, dự định sẽ tiến hành cưỡng chế thu mua một công ty văn hóa giải trí. Đúng đêm trước khi thu mua, ông chủ tịch của công ty đó mải mê chìm đắm trong vòng tay gái đẹp, vui quên đường về. Ngày hôm sau khi bay về công ty, ông ta mới phát hiện Hội đồng quản trị đã đổi chủ”.

Lục Đông Thâm quay người lại, đi về phía cô, vòng qua sau lưng cô, chống hai tay xuống lưng ghế sofa bên cạnh cô. Anh đổ người xuống, hơi nghiêng mặt, bờ môi mỏng ghé sát vào tai cô: “Chỉ sau một đêm thôi mà giang sơn ông ta vất vả dựng xây đã bị tôi nuốt trọn. Bảy ngày, Tưởng Ly, cô nói xem, tôi có nên tin cô hay không?”.

Hơi thở của anh quá gần, vừa lạnh vừa ấm, còn xen lẫn mùi thuốc lá thoang thoảng, rót vào tai cô, quấn quýt bên cạnh hơi thở của cô. Cô ngồi thẳng lưng, liếc mắt vẫn có thể nhìn thấy bàn tay lớn đang kẹp điếu thuốc của anh, cứ thế đặt bên cạnh, một tư thế đủ khiến người ta liên tưởng xa xôi.

“Bảy ngày là thời gian để tôi tìm nguyên liệu.” Cô hiểu ý tứ trong những lời anh nói. Thương trường như chiến trường, thêm một giây hay một phút cũng đều có thể thay đổi trong chớp mắt. Anh cho cô thời gian cũng có nghĩa phải chống đỡ tất cả mọi nguy hiểm. “Bây giờ anh chỉ có thể tin tưởng tôi, không còn sự lựa chọn nào khác.”

Lục Đông Thâm giơ tay ra, xoay mặt cô lại, nắm chặt lấy cằm cô: “Cô đang sợ tôi tìm Đàm Diệu Minh kiếm chuyện”.

Ngữ khí vô cùng khẳng định như đã nói trúng tim đen của cô.


Chính là bàn tay đang cầm thuốc lá. Đầu của nó rất gần khuôn mặt cô, gần tới nỗi cô chỉ cần hơi nghiêng đi một chút là có thể bị chọc một lỗ như tổ ong trên mặt. Động tác này, vừa nguy hiểm lại vừa mê hoặc.

“Phải.” Tưởng Ly không muốn vòng vo với anh. Anh tai thính mắt tinh, muốn giấu giếm cũng khó: “Nếu tôi không chứng minh được tôi vô tội thì mọi tội lỗi trong chuyện của Thai Quốc Cường sẽ rơi xuống đầu tôi. Tới lúc đó, cho dù anh đại nhân đại lượng không truy cứu thì anh em nhà họ Thai cũng sẽ quyết không bỏ qua. Đàm Diệu Minh sẽ không giương mắt nhìn tôi gặp nạn, thế nên anh ấy sẽ gặp chuyện”.

Cô cảm giác được ngón tay anh dùng sức mạnh hơn một chút, bóp đến nỗi cằm cô hơi đau.

Lát sau, Lục Đông Thâm buông tay, đứng thẳng lên, đè bàn tay lên bả vai cô, buông lời có ý cảnh cáo: “Thế nên, cô muốn tôi tin cô cũng được thôi, hãy khai báo sự thật về các người trước đi”.

Anh trở lại, ngồi xuống sofa, nhìn cô có vẻ rất thong dong.

Tưởng Ly vô thức nâng cao cảnh giác trong lòng. Một dự cảm không lành cứ thế nảy sinh sau câu nói tiếp theo của Lục Đông Thâm.


Anh nói: “Không có lời nhắc nhở của hòa thượng nào cả, tất cả mọi chuyện đều do các người giở trò, đúng không?”.

Thương Lăng là địa bàn của Đàm Diệu Minh, bao nhiêu năm qua, anh ta phải vượt bằng mọi chông gai mới có được địa vị như bây giờ. Tập đoàn Skyline mạnh mẽ xen vào đã bật một ngọn đèn đỏ rực rỡ cho lợi ích của Đàm Diệu Minh. Thế là, đủ các loại âm mưu ùn ùn kéo tới. Thậm chí dưới sức ảnh hưởng của Đàm Diệu Minh, có một dạo quan hệ giữa Skyline Thương Lăng và chính quyền còn rất căng thẳng. Có thể thấy, thế lực của anh ta tại thành phố này không hề nhỏ.

Chính quyền địa phương có lòng muốn lập thành tích khi còn đương nhiệm, có thể thu hút vốn đầu tư nước ngoài dĩ nhiên là một chuyện tốt. Nhưng nếu tất cả người dân địa phương đều phản đối thì đây chắc chắn phải là một dự án tệ hại. Thế nên, ngay khi Skyline may mắn được tiếp tục thúc đẩy tiến độ công trình, Đàm Diệu Minh đã đánh vào suy nghĩ của người dân.

Truyền thuyết về cầu Cửu Tử của Thương Lăng là sự thật, đây là quy định mà tất cả người dân Thương Lăng đều biết và tuân thủ. Đà Trúc tự cũng thực sự tồn tại, nghe nói trong chùa đích thực có một vị cao tăng tên Thích Chân. Nhưng qua điều tra của Lục Đông Thâm sau này, vị cao tăng Thích Chân kia chưa bao giờ xuống núi cả, càng không hề đến địa điểm xây khách sạn để nói rằng nơi này chắn cửa Quỷ môn quan. Thế nên hoàn toàn không có cái gọi là lời nhắc nhở.

Việc đồn thổi bức Giang sơn đồ trong Skyline Thương Lăng có ma khiến cho một vị khách trong khách sạn trúng tà là việc xảy ra sau khi Lục Đông Thâm vừa tiếp quản việc kinh doanh của tập đoàn Skyline tại thị trường Trung Quốc không lâu. Liên quan đến tình hình của Thương Lăng, trước đó người phụ trách bên này đã từng báo cáo lên tổng bộ tập đoàn Skyline, chủ yếu nhấn mạnh việc Đàm Diệu Minh là miếng xương khó gặm nhường nào, gây ra trở ngại lớn đến đâu. Bây giờ, Thai Quốc Cường vừa gặp chuyện đã bị đồn thổi, lan truyền khắp mọi nơi, lại dễ dàng phát hiện được Tưởng Ly trong CCTV, rõ ràng Đàm Diệu Minh đã chuẩn bị sẵn tất cả.

“Lợi dụng lòng tin của người dân, đánh vào khách sạn rồi sau đó lại lấy thân phận một phù thủy tới trị bệnh, chẳng qua là muốn xác thực lời đồn về chuyện Thai Quốc Cường trúng tà.” Lục Đông Thâm rướn người gạt tàn thuốc, nhìn cô như cười như không: “Nếu tôi suy tính không sai thì có lẽ các bài báo ngày mai đều đã bị các người mua hết. Tiêu đề đặt thế nào vậy? Nói tôi nghe xem, tôi làm tham mưu cho”.


Ngữ khí của anh nhẹ nhàng như mây gió nhưng từng câu từng chữ lại như lưỡi dao rạch tất cả những suy tính lúc trước của cô và Đàm Diệu Minh ra. Lưỡi dao lướt qua không để lại dấu vết nhưng vẫn khiến người ta nhìn thấy dòng máu tươi đầm đìa chảy.

Cảm giác này chưa bao giờ tồi tệ như thế, giống như bị bắt lột trần bắt đứng trước đám đông, mọi chuyện riêng tư đều bị bại lộ trước mặt người ta. Tuy rằng Tưởng Ly đã sớm biết rõ Lục Đông Thâm chưa bao giờ là một con dê ngoan hiền. Trong cuộc chiến này, kiểu gì anh cũng phải lật ngược tình thế một lần, nhưng cảm giác bị người ta té tát vạch trần này vẫn khiến cả người cô rệu rã bất lực.

“Chắc là bản thân phòng quan hệ của Skyline cũng đã sớm chuẩn bị bài báo cho ngày mai rồi.” Đã đến nước này, có che giấu thêm cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Tưởng Ly thẳng thừng thừa nhận: “Thật ra cả anh và tôi đều biết rõ mục đích của nhau. Tôi muốn lợi dụng anh để chứng thực khách sạn có ma, không thể giữ lại. Còn anh muốn lợi dụng tôi để tuyên bố pháp sư đã trừ tà thành công, tiền đồ của khách sạn vô cùng rộng mở. Chẳng qua chúng ta chỉ đua xem ai nhanh chân hơn ai mà thôi”.

Đây là một cuộc chiến ngấm ngầm nhưng quá rõ ràng, thế nên cả hai ắt hẳn đều đã đọc thấu suy nghĩ trong lòng nhau.

“Nhưng, chuyện Thai Quốc Cường hôn mê đúng là nằm ngoài dự liệu của tôi.” Tưởng Ly lại bổ sung thêm một câu.

Khói thuốc vấn vít trên từng ngón tay Lục Đông Thâm, lúc có lúc không, giống như nụ cười bên khóe mắt anh vậy: “Làm sao tôi biết được đó không phải là một âm mưu khác của cô?”.

“Anh không biết được ư? Cũng giống như việc anh đoán ra tôi phải chữa thành công cho Thai Quốc Cường thì mới có thể định tội cho khách sạn này vậy.” Tưởng Ly không vòng vèo che giấu, ngữ khí cũng có phần kích động.


Lục Đông Thâm ngắm cô qua làn khói trắng. Khuôn mặt cô đẹp một cách tinh tế, màu lông màu đậm nhạt vừa phải, vừa đủ để tôn lên khuôn mặt trắng trẻo to bằng bàn tay đó của cô. Cô chỉ cần khẽ nhíu mày là lại mang một dáng vẻ phong tình khác.

Có những cô gái sở hữu khuôn mặt xinh đẹp, lại có những cô gái không chỉ xinh đẹp mà còn có một trái tim nhanh nhẹn, hoạt bát. Tưởng Ly là mẫu thứ hai, thế nên cô không đơn giản, càng không thể coi thường.

“Chuyện Thai Quốc Cường trúng tà rốt cuộc là thế nào?”

Tưởng Ly nghe ra ngữ khí của anh không phải là nghi ngờ, càng không phải xin chỉ giáo, mà là chất vấn, hơn nữa còn là kiểu đứng cao cao tại thượng nhìn xuống mà hỏi. Bình thường, người nào dám ăn nói với cô như vậy, cô đã giơ chân đá thẳng, còn bồi thêm một câu: “Đ.m!”, nhưng trong tình thế này, cô không được quyền ương bướng sinh sự.

Ngày nào chưa chứng minh được việc Thai Quốc Cường ngất xỉu không liên quan đến cô thì cô và Đàm Diệu Minh còn không được yên ngày đó. Mặc dù người ta nói “Đất có thổ công, sông có hà bá”, nhưng Lục Đông Thâm đằng sau lại là cả một tập đoàn nước ngoài. Hai bên mà giằng co đánh nhau thật, chẳng ai có lợi.

“Trên núi Thiên Chu ở Thương Lăng có một loài cây dây leo gọi là Hương mê, mùa xuân hạ lá cây um tùm không có gì đặc biệt, nhưng mùa thu đông khi lá ngả vàng sẽ có độc tính. Lấy mùi hương tỏa ra từ chất độc của gân lá có thể khiến đồng tử rời rạc, tinh thần hoảng loạn và sinh ra ảo giác, nhưng độc tính và khả năng tấn công chưa lớn bằng loài cây Atropa belladonna (cà độc dược) nên chưa đến mức mất mạng.” Tưởng Ly kể lại đầu đuôi câu chuyện: “Dịch hương lấy ra từ gân lá của Hương mê rất yếu, người thường không ngửi thấy, nhưng ưu thế vượt trội hơn cà độc dược là hương thơm giữ được lâu. Vì vậy, trên giá trang trí bên dưới Giang sơn đồ đã bị tôi tẩm Hương mê, chỉ cần khi mùi hương phát tán có người dừng chân ở đó lâu hơn bình thường là sẽ trúng chiêu. Vừa hay lúc đó Thai Quốc Cường lại có hứng thú với Giang sơn đồ. Thế nên coi như ông ta đen đủi. Nội dung ảo giác mà Hương mê gây ra là có thể dẫn dắt, đây cũng là lý do vì sao ông ta luôn nhấn mạnh việc trong Giang sơn đồ có ma. Ông ta nghe nhiều thì sẽ càng tin tưởng và cảm giác thấy mình thực sự gặp ma”.

“Cỏ gây ảo giác?” Lục Đông Thâm nhìn cô với vẻ nực cười: “Cô đúng là nữ lừa đảo bụng dạ thâm hiểm”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận