Người Dấu Yêu


Các bạn đang đọc truyện Người dấu yêu – Chương 560 miễn phí tại Vietwriter.vn.

Hãy tham gia Group của đọc truyện Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!
****************************​

CÓ PHẢI CHƯA TỔ CHỨC HÔN LỄ KHÔNG?
Câu nói của Đoan Mộc Ngạc khiến Ôn Tranh thoát khỏi dòng hồi ức.

Có lẽ vì nhớ đến những chuyện đau lòng, gương mặt cô thoáng tái nhợt, tầm mắt lướt về phía ông cụ, lặng lẽ cúi xuống, gật đầu.

Vì Tiểu Thất, nhất định cô phải nhận lấy thân phận này.
Còn với những tin tức phỏng đoán ác ý trên mạng kia, đây cũng là lúc để bọn họ có sức mạnh phản kích.
Đoan Mộc Ngạc nhìn trái phải, hai đứa bé này chính là cháu gái ruột của ông, nhưng cá tính lại hoàn toàn khác biệt.
Ông cụ là tướng lĩnh khai quốc, tay từng nhuốm máu tươi, cống hiến toàn bộ nhiệt huyết vào sự nghiệp của tổ quốc.

Ông cũng là người chính trực cương nghị, chướng mắt nhất là đám người đọc sách cổ hủ mở miệng ra rả nhân nghĩa như nhà họ Ôn.
Con cháu nhà Đoan Mộc phải hiên ngang hào hùng, cương trực ngay thẳng, mà Ôn Tranh từ nhỏ đã là đứa bé sôi nổi.
Nhìn Nghiên Thời Thất, ông cụ đã nhận ra ngay nội tâm nhã nhặn từ trong xương cốt của cô.
Đó là một loại huyết thống do thiên tính kèm theo, không liên quan đến xuất thân mà là bản chất thấm vào máu thịt.
Trong mắt Đoan Mộc Ngạc, đôi mắt Nghiên Thời Thất sáng long lanh rạng rỡ, hoàn toàn không giả tạo, ra vẻ cố gắng giả vờ nịnh nọt trước mặt người lớn như Ôn Tri Diên.
Ông nhìn người dựa vào thái độ, cũng như khí chất.
Tất cả những điều này, Nghiên Thời Thất và Ôn Tranh đều có.
Nghĩ đến đây, Đoan Mộc Ngạc nheo mắt lại, một tia lạnh lẽo bắn ra, “Ông nghe nói, Ôn Tri Diên bị đuổi về gia đình ba mẹ ruột của nó rồi à?”
Ôn Tranh và Nghiên Thời Thất cùng gật đầu.
Đoan Mộc Ngạc không khỏi cười khẩy, “Quả nhiên là tác phong nhu nhược của nhà họ Ôn, không cho các cháu một cái lí rõ ràng.

Những năm này, Lam Nhã bị họ Ôn đồng hóa quá nghiêm trọng rồi, đúng là khiến người ta thất vọng!”
Nhắc đến Đoan Mộc Lam Nhã, hai chị em cùng không lên tiếng.

Bà là mẹ ruột của hai chị em, dù cách làm việc của bà quả thật không kế thừa tác phong quyết đoán của ông cụ, nhưng họ là phận con cháu, không có lí do gì để xen vào.
***
Vietwriter.vn
Đoan Mộc Ngạc ăn cơm trưa ở Vịnh Lâm Hồ.

Vì sức khỏe không tốt, sau bữa cơm, ông cụ tạm thời nghỉ ngơi trong phòng dành cho khách.
Lúc này, Dung Uẩn ngồi trong phòng khách nhìn mấy người trẻ tuổi trước mắt, ánh mắt dừng lại trên người Nghiên Thời Thất như chất chứa sự hiếu kì, “Thất Thất và cháu Tư kết hôn, còn chưa tổ chức lễ cưới phải không?”
Nghiên Thời Thất ngước mắt, gật đầu với bà, “Vẫn chưa ạ, trước kia chúng cháu hơi bận, hôn lễ đành gác lại.”
“Vậy định bao giờ tổ chức? Bà vừa nghe ý ông cụ, muốn làm tiệc đoàn tụ cho chị em các cháu, chi bằng…”
Còn chưa dứt lời, Tần Bách Duật đã cất giọng trầm thấp tiếp lời, “Chuyện hôn lễ chúng cháu có dự tính khác, không phiền dì Dung lo lắng.”
Nét mặt Dung Uẩn thoáng cứng đờ, sau đó bà mỉm cười, giọng điệu hờ hững, “Được rồi, dì cũng chỉ gợi ý như vậy thôi.


Bây giờ thanh niên các cháu đều có chính kiến riêng, một bà già như dì cũng không tiện góp ý.”
Câu nói này khiến cho bầu không khí trong phòng khách hơi gượng gạo.
Sau này Nghiên Thời Thất mới biết, Dung Uẩn đúng là dì út của chị dâu cả Dung Khanh, nhưng đã gần ba mươi năm chưa liên lạc.
Năm đó, Dung Uẩn là y tá riêng của ông cụ Đoan Mộc Ngạc.

Sau khi vợ trước qua đời, ông cụ bất ngờ tái giá với Dung Uẩn, tuy không làm tiệc cưới nhưng cũng gây ra chấn động không nhỏ ở Đế Kinh khi ấy.
Vào năm họ thành hôn, ông cụ đã hơn sáu mươi lăm tuổi, Dung Uẩn vừa qua tuổi bốn mươi.
Cả nhà họ Đoan Mộc khi ấy cũng loạn lạc huyên náo.
Mà hôm nay, Dung Uẩn và Đoan Mộc Ngạc xuất hiện ở Vịnh Lâm Hồ, còn là do bà chủ động liên lạc với chị dâu cả Dung Khanh mới có cuộc gặp mặt như thế này..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận