Người Dấu Yêu


Các bạn đang đọc truyện Người dấu yêu – Chương 325 miễn phí tại Vietwriter.vn.

Hãy tham gia Group của đọc truyện Miễn Phí Hằng Ngày trên Facebook nhé mọi người ơi, để cập nhật truyện nhanh nhất!!
****************************​

CÓ THỂ ĐỒNG Ý VỚI CHÁU MỘT CHUYỆN KHÔNG?!
Lúc Liên Trinh đặt cốc cà phê xuống, ánh mắt cũng khôi phục bình tĩnh.
Anh cân nhắc một lúc, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Có phải chị Cả lại nói gì với cháu không?”
Nghiên Thời Thất nhận ra cậu Út đang tránh né vấn đề.
Cô cười gượng, lắc đầu, “Không ạ.

Nhưng đúng là đã xảy ra một vài chuyện, nên cháu mới muốn nhờ cậu xét nghiệm giúp.”

“Vậy sau khi xét nghiệm thì sao? Cháu định làm gì?” Liên Trinh tiếp tục dò hỏi.
Anh nghiêm túc quan sát Nghiên Thời Thất, không bỏ qua bất cứ biểu cảm nhỏ nhặt nào trên gương mặt của cô.
Bị hỏi, Nghiên Thời Thất im lặng một lúc.
Không phải cô không biết trả lời ra sao mà đang cân nhắc có nên nói thật hay không.
Sự im lặng làm lòng người run sợ qua đi, cánh cửa gỗ trong quán cà phê bị đẩy ra, tiếng chuông lanh lảnh vang lên, cắt ngang mạch suy nghĩ của Nghiên Thời Thất.
Cô nhấp một ngụm Caramel hơi đắng, nét mặt nghiêm túc nhìn Liên Trinh, trịnh trọng nói: “Nếu cháu là con ruột, vậy cháu xin nhận.

Nếu không phải, cháu muốn tìm bằng được sự thật.”
Cô không phải đứa bé ngu ngốc.

Lớn khôn đến ngày hôm nay, cô có tư duy độc lập, nhân cách hoàn chỉnh, nếu muốn làm chuyện gì, đương nhiên phải làm đến nơi đến chốn.
Dù bản xét nghiệm này chắc chắn sẽ phá vỡ lẽ thường, nhưng muốn an lòng cũng đâu phải là chuyện sai lầm.
Cô đã cân nhắc xong, nếu kết quả xét nghiệm xác nhận quan hệ mẹ con giữa cô và bà Liên, vậy thì cả đời này cô có thể ngoan ngoãn chịu đựng lời lẽ lạnh lùng, cay nghiệt của bà.
Nhưng nếu không phải, cô muốn biết rốt cuộc mình là con của ai.
Mong mỏi được biết rõ cội nguồn của bản thân không có gì đáng trách.
Nghiên Thời Thất suy nghĩ rất tập trung.

Sau khi nghe cô nói, đôi mắt cụp xuống của Liên Trinh hơi lóe lên.
Anh vốn là kỹ sư gen di truyền, năm đó học sâu hiểu rộng về y học di truyền.

Thật ra anh đã lén làm xét nghiệm di truyền giữa hai người từ lâu, nhưng tạm thời anh không thể nói thẳng điều này.

Liên Trinh cân nhắc một lát, lúc ngước mắt nhìn cô, anh nhếch môi nói: “Xét nghiệm DNA cần khoảng ba ngày mới có báo cáo, nếu cháu không vội thì ba ngày sau cậu sẽ đưa kết quả cho cháu.”
Đôi mắt xinh đẹp của Nghiên Thời Thất lập tức sáng lên: “Cậu Út, cậu đồng ý rồi ạ?” Vietwriter.vn
Nhìn thấy nét mặt vui mừng của cháu gái, Liên Trinh cũng mỉm cười dịu dàng: “Sao cậu có thể từ chối yêu cầu của Tiểu Thất! Có điều…”
Còn chưa dứt lời, gương mặt tuấn tú của Liên Trinh hiện lên vẻ khó xử.
Nghiên Thời Thất cũng hồi hộp, vội vàng hỏi: “Sao ạ?”
“Cháu có mẫu xét nghiệm không? Máu, lông tóc, hoặc là đồ vật mà chị Cả từng tiếp xúc.”
Hóa ra là như vậy.
Cô không có!
Cô không có bất cứ thứ gì bà Liên từng tiếp xúc.

Từ trước đến nay họ không thân thiết, chứ đừng nói chi đến máu hoặc lông, tóc.
Liên Trinh nhìn thấu sự bối rối của cô.

Không đành lòng khiến cháu gái thất vọng, anh hít một hơi, “Không sao, sau khi về nước, cậu chưa đến Lệ Thành, ngày mai cậu sẽ tranh thủ về nhà một chuyến, đến nhà họ Nghiên thăm chị Cả.”
Nghiên Thời Thất mở to đôi mắt sáng bừng, lặng lẽ chồm người về phía trước, “Vậy cậu đừng để mẹ cháu phát hiện nhé!”

Liên Trinh mỉm cười.
Nhìn thấy cử động của Thập Thất như vậy, anh biết con bé không thật sự có ý định làm xét nghiệm DNA.

Rõ ràng đây là hành động bộc phát bất ngờ.
Ngay cả mẫu thí nghiệm căn bản nhất cũng không có, cô cháu gái này chắc chỉ đang nghi ngờ mà thôi.
***
Nhận được sự đồng ý của cậu Út, tâm trạng của Nghiên Thời Thất tốt hơn rất nhiều.
Lúc hai người ra khỏi quán cà phê, gió thu xào xạc tăng thêm một phần lạnh lẽo.
Cô khép áo khoác, cầm kính râm trên tay, chậm rãi bước trên con đường rợp bóng cây trên sân trường.

Sau khi đi được một đoạn, cô chăm chú nhìn về phía Liên Trinh, “Cậu Út, cậu có thể đồng ý một yêu cầu của cháu được không!”.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận