Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

“Đồ chán sống”, Trương Thất Dạ cũng lao tới bảo vệ anh.

“Ông không cần lo, để tôi chơi với ông ta”, Lâm Chính lên tiếng. Anh vẫn nhìn chăm chăm cuộn bản thảo. Trương Thất Dạ nghe thấy vậy thì lập tức lùi lại.

“Tôi sẽ khiến cậu chết không có đất chôn”, Kiều Long Nhất tức giận. Ông ta cảm thấy thần y Lâm quá ngông cuồng. Thế nhưng đúng lúc mũi kiếm của ông ta chĩa về phía thần y Lâm thì…

Vụt…Lâm Chính lấy nắp chén trà đỡ đòn.

Keng…Thanh kiếm không thể đâm xuyên nắp chén trà.

“Cái gì?”, Kiều Long Nhất tái mặt. Ông ta biết rất rõ sức mạnh của nhát đâm này. Nó có thể đâm xuyên cả sắt thép, vậy mà nói không thể đâm xuyên qua một cái nắp của chén trà sao?

Lâm Chính đột nhiên phát lực…Rắc..Nắp chén vỡ vụn. Những mảnh vỡ phóng về phía Kiều Long Nhất.

Không hay rồi. Kiều Long Nhất vội lùi lại, dùng kiếm đỡ đòn. Keng keng…Một cơn nổ cực mạnh phát ra, Kiều Long Nhất đã phá được đòn tấn công. Nhưng ngay khi ông ta dừng lại thì phát hiên ra Lâm Chính đã biến mất.


Kiều Long Nhất cảm giác da dầu tê dại. Ông ta vội vàng tìm kiếm Lâm Chính. Lúc này, phía sau ông ta đột nhiên vang lên giọng nói của anh: “Ông đang nhìn đi đâu thế?”

Kiều Long Nhất thất kinh, vội quay đầu lại. Lâm Chính né thanh kiếm chưởng cho ông ta một chưởng.

Bốp! Kiều Long Nhất bị chưởng trúng ngực, cơ thể loạng choạng. Ông ta cố gắng đứng vững lại rồi dồn toàn lực vung thanh kiếm trong tay lên một lần nữa.

Vụt..Thanh kiếm tạo ra vô số tàn ảnh giống như một cơn bão đổ về phía Lâm Chính. Anh bỗng nhiên giống như một linh hồn. Những ảnh kiếm của Kiều Long Nhất lao tới nhưng không thể nào chạm được vào người Lâm Chính.

Kiều Long Nhất cuống cả lên. Ông ta càng tấn công càng cảm thấy sợ hãi. Thằng này là thế nào thế? Thân pháp này! Tốc độ này…Rõ ràng còn trẻ như vậy mà đã đạt được võ kỹ tới mức này rồi sao?

Không thể nào! Rốt cuộc cậu ta là ai vậy? Kiều Long Nhất không thể nào chấp nhận được. Ông ta gầm lên: “Á!”

Luồng khí tức khủng khiếp phát ra từ người ông ta, bao trùm lấy Lâm Chính. Lâm Chính như bị khóa chặt. Và đây là lúc tốt nhất để Kiều Long Nhất kết liễu anh.

“Cơ hội tốt”, Kiều Long Nhất lập tức chĩa thẳng kiếm vào họng của Lâm Chính.


Thanh kiếm lóe sáng. Cảm tưởng như toàn bộ sức mạnh trong không gian đều được rót vào thanh kiếm của anh. Quá khủng khiếp.

“Chết đi!”, ông ta hét lớn.

Thế nhưng một giây sau. Một âm thanh quỷ dị vang lên. Keng….

Cây kiếm chạm tới họng anh và bị bẻ cong. Nó không thể đâm xuyên vào da thịt của anh.

Ông ta há hốc miệng, bàng hoàng…Lâm Chính cũng không khách khí, anh đấm thẳng vào ngực Kiều Long Nhất.

Kiều Long Nhất không thể đỡ được, ngực hõm sau, phun ra một ngụm máu tươi và bay bật ra, đập mạnh vào hòn non bộ gần đó.Ông ta ôm ngực.

Lâm Chính bước tới. Kiều Long Nhất biết ông ta không thể giết được thần y Lâm. Ông ta chật vật bò dậy và hét lên: “Rút!”, nói xong, ông ta cứ thế chạy thẳng xuống núi không dám quay đầu lại.

Ông ta giờ khác gì chim gãy cánh, chỉ biết điên cuồng bỏ chạy. Ông ta mặc kệ việc đám người Trương Thất Dạ đang chém giết những người khác của nhà họ Kiều, cứ thế chạy thục mạng

Những người còn lại đều bị thương nặng, không mất tay thì cũng cụt chân, toàn thân đẫm máu. Bọn họ nào phải là đối thủ của Trương Thất Dạ. Đấu nhau một lúc thì họ rơi vào thế hạ phong, đành phải tụm lại vào nhau. Việc Kiều Long Nhất bỏ chạy càng khiến họ nhụt chí.

“Đi!”, đám đông bặm môi, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để bỏ chạy.

“Cấm chạy”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận