Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần

“Giao thì đương nhiên là không nhưng chúng ta có thể lợi dụng thứ đó để nói chuyện với thần y Lâm. Cậu dặn dò xuống dưới, bảo người của gia tộc chuẩn bị. Ngoài ra cũng trả lời thư cho thần y Lâm, nói rằng trưa mai tôi sẽ tới Giang Thành gặp cậu ta”.

“Vâng!”, người này chắp tay, chạy đi.

Người đàn ông trung niên liếc nhìn thác nước đang đổ xuống và thở dài: “Tức nước thì vỡ bờ thôi. Thần y Lâm, ngày mai tôi sẽ cho cậu biết đối đầu với nhà họ Kiều thì sẽ có kết cục thế nào”.

Lâm Chính nhận được thông tin bèn lập tức cho người sắp xếp tiệc trà ở một khu sơn trang ngoại ô phía Tây và đợi gia chủ nhà họ Kiều.

Trương Thất Dạ, Tào Tùng Dương, Nguyên Tinh, Băng Thượng Quân cũng có mặt. Đám đông đứng sau Lâm Chính, lẳng lặng chờ đợi.

Lâm Chính ung dung uống trà, thưởng thức phong cảnh. Lúc này, Từ Thiên vội chạy tới: “Chủ tịch Lâm, người tới rồi”.

“Đưa tới đây”, Lâm Chính mỉm cười.

Từ Thiên lùi ra. Một lúc sau, một nhóm người mặc áo gió màu đen bước vào. Đi đầu chính là gia chủ nhà họ Kiều!


Gia chủ nhà họ Kiều tên là Kiều Long Nhất. Ông ta cao một mét chín, mặc đồ màu đen trông vô cùng uy nghiêm.

Kiều Long Nhất có khuôn mặt chữ điền, lông mày đậm, mắt to, thần thái uy nghiêm, bước đi dứt khoát. Ông ta đứng trước mặt Lâm Chính.

Dù là ai thì cũng cảm thấy căng thẳng trước khí thế của ông ta. Thế nhưng Lâm Chính trông vẫn vô cùng ung dung, không hề phản ứng gì.

“Cậu là thần y Lâm đúng không? Đúng là anh hùng tuổi trẻ tài cao mà”, Kiều Nhất Long nhìn Lâm Chính, gật đầu khen ngợi.

Lâm Chính nhốt con trai ông ta, đánh người nhà họ Kiều bị thương, làm mất tôn nghiêm của bọn họ thì thực ra ông ta hận Lâm Chính lắm. Thế nhưng vẫn không để lộ vẻ tức giận ra bên ngoài.

“Gia chủ nhà họ Kiều quá khen. Mời ngồi, cùng tôi uống chén trà nhé”, Lâm Chính pha trà một cách thuần thục và mời ông ta.

“Ồ? Trà do thần y Lâm pha à, vậy thì phải thưởng thức chứ”, Kiều Long Nhất ngồi xuống vô cùng tự nhiên.

Lâm Chính rót trà. Mùi thơm dậy lên. Kiều Long Nhất nhấp một ngụm, hai mắt lập tức sáng rực.


“Trà ngon! Ngon lắm!”

“Thật không ngờ thần y lâm không chỉ có y thuật siêu việt mà đến cả cách pha trà cũng đáng kinh ngạc như thế. Thật lợi hại”, Kiều Long Nhất khen thưởng.

Mặc dù ông ta rất hận Lâm Chính nhưng nhìn người thanh niên bằng tuổi con mình có thực lực như vậy thì ông ta không thể không khâm phục và ngưỡng mộ.

Nếu người này mà là con mình thì tốt biết mấy. Nhà họ Kiều chắc chắn sẽ mạnh vô cùng. Kiều Long Nhất thầm thở dài, nghĩ tới Kiều Tín – thằng con không ra gì của mình thì ông ta cảm thấy bốc hỏa. Thật tức chết đi được.

“Tôi cũng mới tiếp xúc với trà nghệ thôi, chưa tới mức nho nhã đâu”, Lâm Chính mỉm cười.

“Thần y Lâm khiêm tốn rồi. Tôi cũng tìm hiểu về trà mười mấy năm rồi vậy mà thần y Lâm mới học đã có thể đạt tới trình độ như vậy”, Kiều Long Nhất mỉm cười.

Lâm Chính lắc đầu, tiếp tục uống trà. Kiều Long Nhất nhìn chăm chăm Lâm Chính, một lúc sau ông ta nói thẳng: “Thần y Lâm, chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, người nhà tôi đâu rồi?”

“Bọn họ? Vẫn rất tốt, chúng tôi tiếp đãi họ tốt lắm”, Lâm Chính vừa uống trà vừa mỉm cười.

“Tiếp đãi rất tốt sao?”, Kiều Nhất Long chau mày.

Người nhà họ Kiều cũng trở nên vô cùng căng thẳng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận