Người Chồng Bị Vứt Bỏ

“Phó tổng Nhiêu Dục Kiệt thuộc công ty con của Nhiêu thị tại nước Anh gần đây bị phóng viên chụp được hình anh cùng người mẫu Iris tham dự một sự kiện thời trang.”

“Hai người đã yêu nhau được bảy tháng, theo ảnh phóng viên chụp được thì dáng người thon thả của Iris vậy mà lại nhìn thấy bụng, nghi ngờ cô đã có thai năm tháng, nhưng cha đứa bé trong bụng Iris là ai, công chúng vẫn đang không ngừng phỏng đoán.

“Cùng lúc đó, phóng viên thường trú ở Italia chụp được ảnh Nhiêu phu nhân Trang Tuệ Du cùng trợ lý Will đang mua sắm tại một cửa hàng, hai người không để ý ánh mắt mọi người mà hôn nhau say đắm…

“Vợ chồng Nhiêu thị bằng mặt không bằng lòng đã là chuyện ai cũng biết, mà con của hai người- tổng giám đốc đương nhiệm của Nhiêu thị- Nhiêu Triết vẫn giữ im lặng đối với việc này…”

“Ba” Màn hình TV chợt tối đen.

Nhiêu Triết như dùng toàn lực, chiếc điều kiển trong tay bị ném vỡ tan, sau đó anh đẩy cửa phòng ngủ, sắc mặt cực kỳ kém xuống tầng dưới.

Thượng Quan Nhu vừa mới pha xong cà phê, đang chuẩn bị mang lên phòng cho anh, hai người gặp nhau ở chân cầu thang.

Từ lúc Thượng Quan Nhu giận anh khi để cô lại một mình ở nhà hàng, đã một thời gian rồi Thượng Quan Nhu chưa nhìn thấy anh.

Vừa tan học trở về, John liền cho cô biết Nhiêu Triết đã về từ lâu, phân phó cô pha cà phê mang lên phòng cho anh.

Mấy ngày nay cô đang tức anh đến nghẹn bụng, vốn định thừa dịp này nói chuyện với anh, không nghĩ tới cà phê vừa pha xong đã thấy Nhiêu Triết mặt đen đi về phía mình.

Mặc dù cảm thấy bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để nói chuyện, nhưng lần sau gặp lại cũng không biết khi nào, vì thế cô mở miệng: “Cái kia…” Nhưng bóng dáng cao lớn lại như không nhìn thấy cô, lướt đi qua cô.

Thượng Quan Nhu như con chó nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, chỉ ngây ngốc bưng cà phê đứng ở tại chỗ không biết phải làm sao.

“Thiếu gia, bên ngoài trời đang mưa, đã muộn thế này cậu muốn đi đâu?”

Ở cửa, câu nói của John mang theo vài phần vội vàng.

“Thiếu gia, thiếu gia…”

Nhiêu Triết không để ý đến ông, không để ý giờ phút này bên ngoài đang mưa bão, tâm phiền ý loạn tông cửa xông vào bóng tối.

“Hinh Mi, thiếu gia rốt cuộc làm sao vậy?”

cô không hiểu lắc đầu, cô làm sao mà biết? đã mấy ngày cô không nói chuyện với Nhiêu Triết rồi.

John rất lo lắng, từ cạnh cửa lấy ô đưa cho cô, thuận tay cầm cốc cà phê trên tay cô: “Cháu có thể đi khuyên thiếu gia trở về không?”

không chờ cô trả lời, thân mình đã bị John đẩy ra ngoài cửa.

Tiếng mưa rơi đập vào mái hiên không ngừng truyền vào tai, cô thấy cách đó không xa Nhiêu Triết đang đi tới chiếc xe của anh.

Do dự một lát, Thượng Quan Nhu tự thôi miên chính mình, không phải mình lo lắng cho anh mà là do nhận ủy thác của Joh nên mới đi theo khuyên giải anh. cô mở ô chạy theo ngăn trước chiếc xe, hô lớn với người đang ngồi trong xe kia: "Anh muốn đi đâu?"

"Tránh ra!" Nhiêu Triết không kiên nhẫn rống.

"Tối nay bão đổ bộ lên đất liền, bây giờ đang là mùa hạ mưa to , tầm nhìn không tốt, trên đường rất trơn, lái xe nguy hiểm, cho dù có chuyện, không thể để hôm khác làm sao? John rất lo lắng, anh không cần phải đi . . . . . ."

Nhiêu Triết hoàn toàn mất đi tính nhẫn nại, hướng về phía cô rống to, "Cút!"

Từ “cút” thốt ra vô cùng ác độc, thànhcông làm cho Thượng Quan Nhu bất mãn, cô gấp ô, không để ý tới Nhiêu Triết đang tức giận, mở cửa xe tự mình ngồi vào ghế lái phụ.

"Tôi nói anh rốt cuộc có biết lễ phép hay không? Mặc dù tôi bây giờ còn nợ tiền anh, nhưng chính xác mà nói thì tôi không phải người giúp việc nhà anh, địa vị của chúng ta tốt xấu gì cũng là ngang hàng, anh có thể tôn trọng tôi một chút hay không, đừng lúc nào cũng để cho tôi lăn qua lăn lại, tôi cũng. . . . . ."

"đi xuống!"

Nghe anh rống to một tiếng, cô bị dáng vẻ đáng sợ của anh làm cho hết hồn.

Trái tim có chút phát run, trước kia quen Nhiêu Triêt, cô chưa bao giờ thấy anh lộ ra vẻ mặt khủng bố như vậy .

"Anh làm sao vậy? Tâm tình giống như thật không tốt." cô thật lo lắng, có thể làm anh khác thường như thế khẳng định không phải là chuyện nhỏ. Giữ một khoảng cách gì gì đó của anh cũng bị cô ném ra sau ót, hiện tại cô chỉ muốn ở cạnh anh .

Mười ngón tay Nhiêu Triết nắm chặt tay lái, gân xanh trên trán nổi lên, phát ra tiếng vang khanh khách , cặp mắt đỏ bừng trợn thật lớn, cắn răng nghiến lợi giống như là muốn ăn thịt người.

"Mau, đi, xuống!" Anh quát từng chữ từng chữ.

cô và anh nhìn nhau một lúc lâu, mới chậm rãi vứt cây dù đang nhỏ nước xuống chỗ ngồi phía sau, thuận tay thắt chặt dây an toàn, khóa kỹ cửa xe, mắt hạnh tròn xoe khiêu khích anh, "Tôi không xuống!"

Nhiêu Triết lạnh lùng liếc cô mấy giây, không có nói tiếp, chân đạp chân ga, "Vèo" một tiếng, xe phóng nhanh trên đường như mũi tên.

Nếu không phải là Thượng Quan Nhu có chuẩn bị trước đó, cả người nhất định sẽ bị sức lực mãnh liệt đụng cho choáng váng đầu.

Nhưng cô vẫn sợ tới mức thét chói tai, gắt gao nắm lấy nắm tay cửa rống to khàn cả giọng: "Anh điên à, trời đang mưa mà chạy nhanh như vậy,sẽ xảy ra án mạng đấy! Dù anh không muốn sống, cũng đừng liên lụy người khác cùng chết với anh, sinh mạng rất quý giá, còn sống là chuyện không dễ, cho dù không vượt qua được khó khăn, cũng ngàn vạn đừng tìm chết nha. . . . . ."

Nhiêu Triết chuyên chú lái xe, không để ý tới cô.

Xe phóng nhanh trên đường, loại thời tiết này, lái xe đều phải vô cùng cẩn thận, mưa to gió lớn , một sơ xuất nhỏ cũng dễ dàng tạo thành tai nạn xe cộ, nhưng duy chỉ có Nhiêu Triết tựa như không muốn sống lấy tốc độ cực nhanh xuyên qua ở trên đường, nhiều lần suýt chút nữa đụng vào chiếc xe khác.

Thượng Quan Nhu bắt đầu thấy hối hận mình làm chi nhất định tiếp tay làm việc xấu, cô rõ ràng có thể an ổn tự tại nằm ở trên giường lớn mềm mại gặp Chu công, nhưng bây giờ không thể không liều mạng trong trời mưa cùng với cái tên bệnh thần kinh.


"Chi. . . . . ." Tiếng phanh xe phát ra chói tai,tài xế chiếc xe phía sau suýt nữa bỏ mạng tức miệng mắng to .

Nhiêu Triết không rãnh để ý, tiếp tục điên cuồng tăng nhanh tốc độ rời khỏi.

Thượng Quan Nhu vốn còn vừa thét chói tai vừa lớn tiếng mắng, mắng đến cuối cùng, cô đã miệng đắng lưỡi khô không còn hơi sức rồi.

Cũng không biết xe rốt cuộc điên cuồng bao lâu trên đường, mưa nhỏ dần , Nhiêu Triết mới từ từ cho xe chậm lại, dừng ở ven đường.

Chung quanh đây không có một bóng người, chỉ có đèn đường phát ra ánh sáng ảm đạm và mưa vẫn còn rơi.

Cách đó không xa, chính là nghĩa trang.

Nơi đó chôn cất tro cốt của cô kiếp trước .

Nhiêu Triết không để ý tới cô, tự mình đẩy cửa xuống xe, đứng ở dưới đèn đường, dựa cửa xe, đốt một điếu thuốc, lẳng lặng nhìn về hướng nghĩa trang.

Chung quanh rất an tĩnh, chỉ có thể nghe được gió đang gào thét trong mưa.

Thượng Quan Nhu do dự một lát, cầm lên cây dù ở ghế sau đi tới đằng sau anh, che cho anh khỏi cơn mưa bụi.

Nhiêu Triết không quay đầu lại, ngậm lấy điếu thuốc, ngắm nhìn nơi xa, nhỏ giọng nói, "Nơi đó, chôn cất người con gái tôi từng nhớ thương nhất, để ý nhất, nhưng bây giờ cô ấy đã vĩnh viễn rời khỏi tôi."

Giọng cô đơn của anh, làm lòng của Thượng Quan Nhu khẽ đau nhói.

cô đột nhiên rất muốn nói với anh, thân xác Thượng Quan Nhu mặc dù không còn, nhưng linh hồn cô vẫn còn.

Nhưng suy nghĩ mới vừa xuất hiện, liền bị cô nuốt về trong bụng.

Nhiêu Triết sẽ không tin tưởng, huống chi cô cũng không có dũng khí đối mặt, cô sợ bị tổn thương lần nữa, cô chỉ muốn quý trọng sinh mệnh đời này từng chút một, không muốn nối lại quan hệ với anh.

Mặc dù cô còn rất thương anh, nhưng cô không muốn phải yêu hèn mọn như vậy.

Hồi lâu, anh xoay người, thấy cô đang mất hồn che dù cho mình, đầu vai bất tri bất giác ướt một mảng lớn.

Dưới ánh đèn ban đêm, nét mặt trở nên vô cùng không thành thật.

Ánh mắt chợt lóe, Nhiêu Triết không biết có phải là ảo giác của mình tạo ra hay không, bộ mặt mất mát, rối rắm của Kỷ Hinh Mi, lại làm cho anh đau lòng.

Phụ nữ qua lại với anh đếm không hết, nhưng có thể làm cho anh phí sức quan tâm như thế, đau lòng như thế, cũng chỉ có Thượng Quan Nhu, sao đối với Kỷ Hinh Mi anh lại có loại cảm giác này?

Mưa rơi mặc dù không lớn, nhưng vì là ban đêm nên không khí càng thêm lạnh lẽo.

cô tựa hồ cảm thấy lạnh nên khẽ cắn cánh môi, nơi bị hàm răng cắn qua, nổi lên một tầng đỏ ửng.

Nhìn vào môi cô, trong lòng anh nhất thời toát ra một cỗ xung động, cơ thể hành động nhanh hơn lý trí, anh ném tàn thuốc xuống đất, dùng mũi giày đạp một cước, hung hăng dập tắt.

Sau một giây, không chờ Thượng Quan Nhu hồi hồn, thân thể của cô đã bị anh bá đạo ôm vào trong ngực.

Đôi môi mang hương vị mùi thuốc lá đột nhiên đè ép tới, hung hăng giày xéo môi cô, vội vàng chiếm đoạt .

Đợi cô hồi hồn thì mới phát hiện ra mình bị cường hôn rồi.

cô tâm hoảng ý loạn đẩy anh ra, cây dù rơi trên mặt đất, hai người một cao một thấp bốn mắt nhìn nhau.

Bị đẩy ra, cặp mắt Nhiêu Triết tóe ra dục vọng nồng đậm, không để ý sự giãy giụa cua cô, muốn ôm cô vào trong lòng lần nữa.

cô kinh hoảng, lui về phía sau một bước, né tránh.

Nhiêu Triết nổi giận, gầm nhẹ: "cô tránh cái gì?"

Thượng Quan Nhu cũng nổi giận, "Anh hôn cái gì?"

Đây nhất định là cuộc đối thoại lần đầu tiên trong đời Nhiêu Triết với phụ nữ mà vớ vẩn thế này.

Hôn cái gì? trên đời này phụ nữ muốn bị anh hôn đếm không hết, không có người phụ nữ nào sau khi bị anh hôn sẽ hỏi câu ngu ngốc như vậy.

Nhưng anh không biết làm sao trả lời.

Đúng vậy a, anh hôn cái gì? Tại sao hôn? Ngay cả anh cũng giải thích không rõ, anh rốt cuộc là thế nào?

Hơn nửa đêm không ở trong nhà ngủ, như kẻ điên đi tới nghĩa trang có Thượng Quan Nhu, cách chỗ cô không xa, hôn người phụ nữ khác? Anh nhất định là điên rồi!

Nhiêu Triết hồi hồn lại, thấy tóc trên trán cô ướt nhẹp nước mưa, tóc đen mềm mại dán vào gương mặt của cô, thân thể nhỏ gầy bởi vì ăn mặc cực ít mà lộ vẻ mỏng manh.

Bộ dáng kia của cô làm nội tâm anh phiền não, khẽ nguyền rủa một tiếng, cởi áo khoác, bọc lấy cả người cô, ra lệnh ngắn gọn lại không cho người ta cự tuyệt, "Lên xe."

Khi Nhiêu Triết chuẩn bị lên đường trở về nhà, buồn bực phát hiện, xe cư nhiên hết xăng.


Bây giờ là nửa đêm 12h45', thời gian này ở nghĩa trang, chẳng những yên tĩnh hoang vu không một bóng người,mà trong không khí còn tản ra một sự âm trầm quỷ dị.

Hai người ở trong xe sưởi ấm, mặc dù mưa từ từ tạnh, nhưng nhiệt độ ban đêm vẫn rất thấp.

Người làm việc và nghỉ ngơi theo quy luật như Thượng Quan Nhu, vừa tiếp xúc nhiệt độ ấm áp bên trong xe đã khiến cho cô buồn ngủ.

trên người cô còn đang đắp áo khoác của Nhiêu Triết, ngồi ở bên cạnh anh, nhưng cô chống không lại cơn buồn ngủ, không bao lâu cơ thể liền ngã xuống, cả người chôn vào trong ngực.

Nhiêu Triết đang hút thuốc lá, cứng ngắc đỡ lấy cô, trong miệng ngậm nửa điếu thuốc, kinh ngạc nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang dán lên lồng ngực anh.

Hô hấp của cô đều đều, ánh đèn bên ngoài xuyên qua cửa kính xe, chiếu lên ngũ quan cô vô cùng rõ ràng.

Nhiêu Triết thuận tay ném tàn thuốc ra ngoài, giơ ngón trỏ thon dài, không tự chủ được nhẹ nhàng miêu tả hình dáng củacô.

Da thịt của phụ nữ non, mềm tựa như trứng gà bóc, cảm giác trơn mềm mà đàn ông không cách nào so sánh được.

Ngón tay của anh làm cho cô ngứa, cô hừ nhẹ mấy tiếng, không nhịn được đẩy tay của anh ra, tìm tư thế thoải mái hơn, tiếp tục ngủ.

Nhiêu Triết bật cười, giơ ngón tay cứng ngắc, có chút luống cuống.

Nếu như cả buổi tối cô đều ngủ ở trong lòng mình, nhất định tự chủ của anh sẽ bởi vì sự cựa quậy vô ý thức của cô mà sụp đổ.

Tuy nói anh từng thay đổi bạn gái, nhưng anh cũng không phải là loại đàn ông lỗ mãng, chỉ là anh không nghĩ mình có thể tự chủ đượcvới gương mặt trước mắt này.

Nhiêu Triết thở dài, rón rén cầm lên điện thoại di động đặt ở trong xe, nhanh chóng bấm một dãy số, qua thật lâu, từ trong điện thoại mới truyền đến một giọng nói lười biếng không vui.

"Cái tên bệnh thần kinh nào trễ như thế còn gọi điện thoại quấy rầy? Ba mẹ mi không có dạy mi nửa đêm đừng gọi điện thoại loạn sao? Đừng cầm điện thoại làm xằng làm bậy!"

Lên tiếng oán trách không ai khác, chính là phụ tá vạn năng của Nhiêu Triết, Mạc Hàn Vũ.

Lúc này trời đã rạng sáng, anh ta đang ôm gối ôm cực lớn mơ một giấc mơ đẹp.

Nhiêu Triết lạnh lùng hừ một tiếng, giọng nói đơn giản có lực: "Tôi là ông chủ của anh, lập tức rời giường!"

Người đầu bên kia mơ mơ màng màng, lầu bầu một hồi, mới giựt mình kêu: "Ông chủ, anh mất ngủ sao? Thời gian này gọi điện thoại cho tôi thật sự là quá không bình thường, tôi biết rõ ông chủ bởi vì chuyện Thượng Quan tiểu thư ăn không ngon ngủ không yên, cho dù anh nghĩ tìm người nói chuyện phiếm giải buồn cũng không thể. . . . . ."

"Câm miệng, cho anh 20', mang theo xăng tới ngay nghĩa trang."

"20' đi đến nghĩa trang làm gì? Tại sao muốn mang . . . . ."

không chờ Mạc Hàn Vũ kêu gào xong, Nhiêu Triết đã vô cùng không khách khí ngắt cuộc gọi.

Nửa giờ sau, Mạc Hàn Vũ lái xe chậm rãi dừng ở trước xe Nhiêu Triết, mới vừa xuống xe, liền nhìn thấy Nhiêu Triết đang căm tức nhìn mình.

"20', tôi cho anh hai mươi phút tới đây, anh lại chậm chạp như vậy!" Anh không vui khiển trách.

"Ách, thật xin lỗi . . . . . . Nhưng ông chủ nửa đêm canh ba muốn mua xăng lập tức, tôi nhất thời không tìm được, vòng thật lâu mới. . . . . ." nói được một nửa, bị Nhiêu Triết trừng, liền nuốt toàn bộ trở lại trong bụng, Mạc Hàn Vũ cảm thấy rất uất ức, nhưng sợ Nhiêu Triết tức giận lấy mình trút giận, nên không thể làm gì khác hơn là nói sang chuyện khác, "Tôi nói ông chủ a, anh hơn nửa đêm ngủ không được chạy đến nơi quỷ quái này làm gì? Lại nói nửa đêm là thời cơ tốt nhất để quỷ quái ẩn hiện , đây là nơi chẳng tốt lành gì, dù tâm trạng anh không tốt, tìm quầy rượu và hai mỹ nhân vóc người nóng bỏng chơi là tốt rồi, cần gì. . . . . ."

Anh đang nói, liền nhìn thấyNhiêu Triết cẩn thận ôm Kỷ Hinh Mi đang ngủ say từ trong xe đi ra.

Mạc Hàn Vũ nuốt nước miếng một cái, ngạc nhiên chỉ vào cô gái trong ngực anh.

"Ông chủ,anh. . . . . . Anh lại còn mang theo Kỷ tiểu thư?"

"Chìa khóa." Nhiêu Triết lạnh lùng ra lệnh, Mạc Hàn Vũ theo bản năng đưacái chìa khóa đưa cho anh, tự mình mở cửa xe của Mạc Hàn Vũ, bố trí cô ổn thỏa, lại đắp áo khoác của mình lên trên người cô.

Mạc Hàn Vũ giờ phút này còn chưa rõ đầu đuôi sự việc nên đi đằng sau anh không ngừng lảm nhảm.

"Ông chủ, dù anh cùng Kỷ tiểu thư hẹn hò, cũng phải tìm nơi ấm áp lãng mạn mới đúng, chứ đến nơi ở cho người chết như thế này sẽ dọa sợ cô nàng á!"

Nhiêu Triết đi tới ghế lái, không nhịn được trừng mắt nhìn anh ta, thuận tay ném chùm chìa khóa xe cho anh ta."Tôi lái xe anh đi trước, chờ anh đổ xăng đầy bình, trả xe lại cho tôi."

"Hả ..?" Mạc Hàn Vũ chụp cái chìa khóa, nghe vậy sững sờ.

Nhiêu Triết cười gằn, "Đừng quên phải lái cẩn thận, nếu chiếc xe tôi yêu thích có bất kỳ tổn thất gì, tôi hỏi tội anh!" nói xong, anh khởi động xe, nghênh ngang rời đi.

Mạc Hàn Vũ đứng tại chỗ sắp nổi khùng, theo bản năng bắt lấy chìa khóa xe ông chủ ném, lúc này mới hồi hồn kêu to, "Này, ông chủ, làm người không thể như vậy, nơi này là nghĩa trang không phải nhà hàng năm sao, tôi tốt bụng đưa xăng tới cho anh, anh không thể xấu xa để tôi một mình ở chỗ này. . . . . ."

Chạy theo mấy bước, nhưng xe đã đi một quãng xa, Mạc Hàn Vũ giận đến giơ chân, chỉ vào hướng Nhiêu Triết biến mất đem toàn bộ tổ tông anh ra thăm hỏi một lần.

" Nhiêu Triết đáng chết, bản thiếu gia lúc còn ở trường đã bị anh khi dễ, ra xã hội còn phải tạo điều kiện cho anh sai bảo, học trưởng chó má không có lương tâm, tôi làm trâu làm ngựa cho anh tổng cộng bảy năm, không có công lao cũng có khổ lao, anh cư nhiên lòng dạ độc ác với tôi lại không có tình không có nghĩa, khụ khụ. . . . . ." Mạc Hàn Vũ mắng đến cuối cùng, rất không có tiền đồ bị sặc nước miếng.

Anh phát hiện bốn phía vắng lạnh, ban đêm gió lạnh hiu hiu thổi, lá cây ở đằng xa còn phát ra tiếng xào xạc, âm trầm làm cho anh lạnh cả sống lưng.


Gương mặt tuấn tú của Mạc Hàn Vũ lộ ra vẻ thê thảm, lúc này mới bất đắc dĩ xốc lên thùng xăng bên cạnh bắt đầu đổ xăng. . . . . .

Thượng Quan Nhu bị tiếng chim hót ngoài cửa sổ đánh thức.

Khi tỉnh lại đã là chín giờ rưỡi sáng , cô cảm thấy giấc ngủ này khá dài cũng rất ngọt ngào, hơn nữa còn là giấc mơ thật dài.

cô nhớ tối hôm qua mưa rất lớn, cô và Nhiêu Triết đi đến nghĩa trang, anh muốn hôn cô, nhưng bị cô cự tuyệt, mặc dù anh rất tức giận vẫn không miễn cưỡng cô nữa.

Chuyện sau đó cô nhớ không rõ, hiện tại cô nằm trên giường lớn mềm mại , trên người còn đắp chăn. . . . . .

Là anh ôm cô trở về sao?

Ngơ ngác ngồi ở trên giường suy nghĩ nửa ngày cũng không có ấn tượng gì, nên cô quyết định buông tha cho việc này.

Rửa mặt xong bước ra ngoài cửa phòng, thấy Mạc Hàn Vũ đang nói chuyện với John ở phòng khách dưới lầu.

Thấy cô chậm rãi đi xuống dưới lầu, Mạc Hàn Vũ đang nói khí thế, bỗng nhiên cặp mắt sáng lên, nhiều chuyện chạy tới, "Kỷ tiểu thư còn nhớ tôi không?"

cô ở trong lòng làm cái mặt quỷ với anh, đừng nói nhớ, cô từ hồi nhỏ đã biết anh ta rồi.

"Mạc tiên sinh. . . . . ." cô phải giả bộ trả lời lạnh nhạt .

"Đừng gọi Mạc tiên sinh, gọi tôi Tiểu Mạc là được rồi." Anh cười mập mờ, ra vẻ huyền bí hướng về phía cô nháy mắt mấy cái, "cô và ông chủ của tôi đã bắt đầu hẹn hò rồi hả?"

"Hở?" Chuyện xảy ra lúc nào, sao cô không có một chút ấn tượng gì vậy?

"Hắc hắc, tối ngày hôm qua tôi đã tận mắt chứng kiến ." Mạc Hàn Vũ giơ tay lên lắc lắc chìa khóa xe, "Mặc dù tế bào lãng mạn của ông chủ không biết lúc nào trở nên thấp như vậy, nhưng thỉnh thoảng tới nghĩa trang ,chỗ đó ít người qua lại nên hẹn hò cũng không tồi, ít nhất không cần phải lo lắng lúc Kiss bị quấy rầy."

Sắc mặt Thượng Quan Nhu mất tự nhiên, anh ta rốt cuộc đang nói cái gì?

"Chẳng qua ông chủ chúng tôi thật là một người đàn ông không có lương tâm , tối hôm qua anh ấy được ôm hương ôn ngọc nhuyễn vào lòng, liền chê tôi là bóng đèn siêu cấp, độc ác để tôi lại nghĩa trang làm bạn với ma." Thừa dịp Nhiêu Triết không có ở đây, Mạc Hàn Vũ không nhịn được lén oán trách.

John không chịu nổi vỗ vỗ bờ vai của anh, thuận tay đoạt lấy chìa khóa xe trong tay anh, "Đây là thiếu gia kêu cậu trả lại , đưa xong cậu có thể đi."

"Tôi và Kỷ tiểu thư còn chưa có nói hết . . . . . ."

"Kỷ tiểu thư rất bận, không rảnh nghe cậu nói hươu nói vượn."

"Người nào nói hươu nói vượn? Tôi tận mắt thấy ông chủ ôm cô tối hôm qua, giống như ôm một búp bê pha lê dễ vỡ,dáng vẻ cẩn thận nói có bao nhiêu tình ý thì có bấy nhiêu tình ý, sợ cô lạnh nên đắp áo khoắc lên cho cô, này. . . . . . Này! Ông đừng có đẩy tôi, tôi còn chưa nói xong đâu, này. . . . . ."

John đuổi Mạc Hàn Vũ ra ngoài.

Quay đầu lại, ông bất đắc dĩ nhìn gương mặtThượng Quan Nhu đỏ ửng, "Thằng nhóc kia nói điên nói khùng, cũng không có một câu nghiêm túc."

Thượng Quan Nhu yên lặng gật đầu một cái, trong lòng rất lạ, giống như cuộn len bị chú mèo làm cho rối tung lên vậy, nghĩ cả buổi cũng không phát hiện ra được dấu vết gì .

Muốn tạm thời thoát khỏi suy nghĩ hỗn loạn, nói sang chuyện khác, nhưng lời nói ra lại liên quan tới Nhiêu Triết, cô theo bản năng hỏi hành tung của Nhiêu Triết, John mang ánh mắt trêu chọc nhìn cô, mới nói cho cô biết Nhiêu Triết chưa ăn sáng, đãvội vội vàng vàng đi làm.

Vốn định hỏi tiếp John, ngày hôm qua tại sao anh giống như nổi điên, lại đột nhiên thấy thân phận mình bây giờ không có tư cách hỏi tới chuyện riêng của anh, nên cuối cùng cũng không có hỏi.

Nhưng cô không biết một điều là không ai có thể cho cô đáp án như mong muốn ——

Hôm nay lúc tan học, chú Lý lái xe đến muộn 20', biết cô đợi ở cửa trường học đã lâu, chú Lý liên tục xin lỗi, càng không ngừng giải thích nguyên nhân ông ấy tới trễ.

thì ra là con trai ông ấy gây họa ở trong trường, giáo viên chủ nhiệm muốn tìm phụ huynh nói chuyện, nhưng vợ chú Lý đã về nhà mẹ đẻ, cho nên ông ấy phải tự mình đến trường gặp giáo viên chủ nhiệm.

trên đường trở về, chú Lý không ngừng oán trách thằng con trai mười tám tuổi bất tài của mình, từ nhỏ đến lớn vợ chồng họ đã khổ tâm vì cậu ta rất nhiều lần rồi.

"Bây giờ cậu ấy vẫn còn nhỏ, chừng mấy năm nữa cậu ấy sẽ hiểu chuyện thôi."

Chú Lý lắc đầu thở dài, "Mười tám tuổi cũng không còn nhỏ nữa, lúc thiếu gia bằng tuổi nó bây giờ đã chịu trách nhiệm gánh vác công ty rồi. . . . . . Cho nên nói người với người không thể so sánh, so rồi mới biết có bao nhiêu chênh lệch."

"không ngờ chú Lý hiểu rất rõ Nhiêu Triết tiên sinh?"

cô cũng không nhận ra Nhiêu Triết có tốt như chú Lý nói không, tên kia có tài là sự thật, nhưng khuyết điểm không ít, ví dụ như bên ngoài người ta nói anh là hoa hoa công tử, hơn nữa còn ỷ có tiền có thế, phách lối bá đạo muốn làm gì thì làm, đã từng có người lén lút hình dung, anh quả thực là tên bại hoại trong giới thượng lưu.

Chú Lýđang lái xe phía trước cười cười, "Tôi lúc hai mươi bốn tuổi đã làm tài xế cho gia đình Nhiêu Triết thiếu gia, có thể nói tôi chứng kiến thiếu gia trưởng thành như thê nào, tôi không dám nói hiểu rõ trăm phần trăm, nhưng thiếu gia là người mà tôi vô cùng rõ ràng ."

Nhắc tớ i Nhiêu Triết, trong miệng chú Lý đều là tán thưởng và kính nể.

Chú Lý nói Nhiêu Triết lúc còn nhỏ đã thông thạo nhiều ngôn ngữ, tinh thông các loại nhạc cụ.

Ông nội Nhiêu Triết lúc còn sống rất yêu quý người cháu này, cho dù đi đến đâu, đều mang Nhiêu Triết bên cạnh như bảo bối.

"Tôi ước là mình có đứa con trai như vậy, nằm mơ cũng sẽ cười, thật không biết lão gia và phu nhân nghĩ cái gì, không thèm để ý thiếu gia, cứ khăng khăng làm ra mấy chuyện rắc rối ở bên ngoài."

Thượng Quan Nhu ngồi ở ghế sau chống cằm nhìu đôi mày khó hiểu, "Lão gia, phu nhân? Ý chú là ba mẹ của Nhiêu Triết hả?"

Chú Lý lại thở dài."Trừ họ ra còn ai vào đây?"

"Lão gia cùng phu nhân tuy là ba mẹ của thiếu gia, nhưng thật sự không làm tròn bổn phận ba mẹ, hai người kiatừ lúc thiếu gia còn nhỏ đã không quan tâm đến thiếu gia có vui vẻ hay không, kiếm cớ bận rộn công việc bỏ thiếu gia ở nhà một mình. Nếu họ thật sự bởi vì bận rộn công việc bỏ quên thiếu gia còn có thể chấp nhận được, nhưng bọn họ. . . . . ."

Chú Lý căm phẫn nói, "Bọn họ lấy cớ làm việc, tìm thời gian sống ung dung tự tại riêng cho bản thân, xì căng đan bay đầy trời, hại thiếu gia trở thành trò cười trong mắt bạn học."

Thượng Quan Nhu khiếp sợ.

Đối với chuyện của gia đình Nhiêu Triết, mặc dù cô nghe qua rất nhiều tin đồn, nhưng không biết tình huống thật sự, lúc quen anh, ba mẹ anh đều ở nước ngoài, rất ít khi gặp nhau, có khi một hai năm cũng không thấy mặt, anh cũng ít khi nhắc tới chuyện nhà.

Nếu không phải hôm nay chú Lý vô ý nói ra, cô cũng sẽ không biết thì ra ba mẹ anh bằng mặt không bằng lòng đúng như những gì mà báo chí viết.

Chú Lý nói, ba mẹ Nhiêu Triết bên ngoài đều có mấy đứa con riêng, mà anh có thể an ổn ngồi ở vị trí tổng giám đốc Nhiêu thị, trừ bản lãnh anh ra còn dựa vào di chúc của ông nội anh để lại.


Khó trách chức quyền của ba Nhiêu Triết ở Nhiêu thị còn thấp hơn con trai của mình, xem ra ông cụ đã dự kiến trước sau khi ông trăm tuổi nhà họ Nhiêu loạn thành một đoàn.

Dĩ nhiên Nhiêu Triết đã thử cứu vãn quan hệ của ba mẹ, nhưng kết quả lại thất bại.

Thượng Quan Nhu bất ngờ, bề ngoài là hình ảnh gia đình ấm áp, sau lưng lại là trăm ngàn vết thương.

cô từng là đại tiểu thư trong bi kịch gia đình thượng lưu điển hình, cũng không biết hoàn cảnh sinh trưởng của Nhiêu Triết cũng không hề vui vẻ hơn mình.

"Thiếu gia là người rất cô đơn , cậu ấy không ngừng quen bạn gái gây tê liệt bản thân, nhưng những cô gái kia cũng không mang đến vui vẻ thật sự cho cậu ấy, cho đến khi Thượng Quan tiểu thư xuất hiện, thiếu gia mới nở nụ cười vui vẻ từ đáy lòng, đáng tiếc. . . . . ."

Chú Lý lắc đầu một cái, "Từ xưa hồng nhan bạc mệnh, Thượng Quan tiểu thư chết đột ngột. . . . . . Đêm qua, thiếu gia nửa đêm ra ngoài chỉ sợ là vì nhìn thấy xì căng đan của lão gia và phu nhân, nhìn thấy bọn họ chỉ lo cho bản thân, mà người duy nhất có thể an ủi cậu ấyđã không còn ở đây nên. . . . . ."

Nghe xong lời của chú Lý, Thượng Quan Nhu im lặng, đáy lòng buồn buồn, không biết đau lòng vì Nhiêu Triết, hay đau lòng vì Thượng Quan Nhu kiếp trước .

Lúc cô về tới nhà họ Nhiêu mới biết, Nhiêu Triết hôm nay tan việc về sớm, nhưng sau khi về nhà lại nhốt mình ở phòng chiếu phim tới giờ vẫn không chịu ra ngoài, cơm tối cũng chưa ăn.

John vào bếp giao thức ăn còn nóng cho cô, "Thiếu gia không thích người khác quấy rầy lúc xem phim, nhưng nếu cô nói chắc chắn thiếu gia sẽ nghe, cho nên bữa ăn tối hôm naycủa thiếu gia giao cho cô đó."

Thượng Quan Nhu im lặng nhận lấy cơm John kiên quyết đưa tới, cô không biết lúc nào thì mình ở trong mắt Nhiêu Triết lại trở nên đặc biệt như vậy?

cô không tiện cự tuyệt lời nhờ vả của John , lại nghĩ tới lời của chú Lý, liền nhắm mắt, cẩn thận gõ cửa phòng chiếu phim .

Nhà họ Nhiêu trang bị đầy đủ thiết bị giải trí, cái này có chút quan hệ với tính tình phiền toái của Nhiêu Triết.

Phòng chiếu phim trước mặt có diện tích khoảng70 mét vuông, thiết kế rất đẹp, bốn ghế sa lon hào hoa thoải mái xếp hàng dài trước màn hình lớn.

Bên trong phòng rất tối, trước kia cô có tới đây , trong này hiệu ứng âm thanh, hình ảnh trong này khiến cho người ta thích thú hơn cả rạpchiếu phim.

Liếc qua màn hình, cô biết Nhiêu Triết đang xem một bộ phim cũ rất nổi tiếng, tên là "Hẹn gặp Tử thần " .

Nhiêu Triết lười biếng dựa vào ghế sa lon mềm mại, hai chân gác chéo, tay chống cằm, mờ mịt nhìn chằm chằm cảnh nam chính gặp nữ chính trên màn hình.

cô nhẹ nhàng ho một tiếng, thử hấp dẫn sự chú ý của anh, nhưng anh không có phản ứng, cặp mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình không lên tiếng.

"Quản gia John nói anh chưa ăn cơm tối, nhịn đói không tốt chobao tử cũng không tốt cho cơ thể."

Thấy anh không thèm để ý đến cô, cô ngượng ngùng nhún nhún vai, nhỏ giọng: "Vậy tôi để cái này lại cho anh."

Xoay người vừa muốn rời đi, Nhiêu Triết lại đột nhiên lên tiếng——

"Bộ phim này tôi xem qua rất nhiều lần rồi, mặc dù tình tiết không thực tế, nhưng có thể thỏa mãn mọi hi vọng mà con người ta đều mong muốn."

cô kinh ngạc đứng nhìn tại chỗ, nhất thời không biết nên nói cái gì.

"Người chết đều trở thành linh hồn, có phải không?" Anh giống như tự hỏi lại giống như hỏi cô.

cô im lặng ngồi vào bên cạnh anh, cùng nhau xem những hình ảnh không ngừng lóe lên, "Mỗi người có nhận thức khác nhau, giống như Phật tổ, tin thì linh, không tin thì không."

Anh hừ cười một tiếng, "Ngây thơ."

cô cũng hừ, "Anh chưa chết, tại sao lại phủ nhận?"

Nhiêu Triết rốt cuộc nhìn cô một cái, "Tôi cũng từng nghĩ tới một chuyện rất kỳ quái , ví dụ như tôi là ai? Tôi đang đóng vai người nào, trên đời này tại sao phải có tôi, sau khi tôi chết trở thành người nào? Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không có đáp án, nếu không có đáp án, làm sao chứng minh nó có thật?"

Thượng Quan Nhu bị anh hỏi ngược lại không phản bác được, quyết định phủi sạch quan hệ với anh thì cô không thể nói cho anh biết hoàn cảnh của cô, nhưng nếu cô nói anh tin không? cô rầu rĩ ngồi một chỗ không lên tiếng.

"Cho nên tôi vẫn rất hâm mộ tác giả và biên kịch, bởi vì trên đời có rất nhiều thứ không thực hiện được, bọn họ sử dụng trí tưởng tượng của mình để thực hiện. . . . . . cô xem đi. . . . . ." Dùng cằm chỉ chỉ màn hình, "Biên kịch để nam chính chết đi, nhưng linh hồn vẫn còn, anh ta nhân danh tình yêu, yêu cầu gặp lại nữ chính, thành ý cảm động trời xanh, thực hiện nguyện vọng của anh." Nhiêu Triết đột nhiên xúc động.

"thật ra thì, tôi và Tiểu Nhu rất yêu nhau." nói tới đây vẻ mặt anh ngây thơ như trẻ con, đôi mắt đặc biệt sáng trong trong phòng chiếu phim tối tăm.

"cô ấy luôn nói tôi rất xấu, thích chọc giận cô ấy, nhưng cô ấy không hiểu, nếu như không thích thì làm sao có kiên nhẫn trêu chọc cô ấy chứ ."

"Còn nhớ rõ có một lần chúng tôi gây gổ, tôi cố ý tắt máy điện thoại ba ngày, lúc gặp mặt lại, cô ấy đỏ mắt nhào vào trong lòng tôi, gầm lên về sau không gây gổ với tôi nữa. Nhưng bây giờ. . . . . ."

Anh khổ sở đưa tay che mắt, nghẹn ngào, "Nếu không gây gổ với tôi thì cô ấy sẽ không vĩnh viễn rời khỏi tôi. Nếu như người chết có linh hồn, tại sao cô ấy không chịu trở về gặp tôi?"

Anh cười tự giễu, "Tôi không thể nào quên được, cô ấy vì tôi mà chết, nhất định là rất hận tôi nên cô ấy không muốn gặp tôi ?"

Giọng nói nghẹn ngào ngày càng cao, trong bóng tối, cơ thể Nhiêu Triết run rẩy không ngừng.

"Thế giới của tôi trừ cô ấy ra cũng không còn gì khác, nhưng bây giờ cô ấy cũng không quan tâm tôi nữa. . . . . ." Anh rốt cuộc khống chế không được khóc rống thất thanh.

Thượng Quan Nhu hoảng sợ khi nhìn dáng vẻ anh đau khổ lúc này.

cô không dám tin, người đàn ông hăng hái, bá đạo, lớn lối, cuồng vọng, lại khóc khó coi như vậy?

cô không nhịn được vươn tay, ôm anh trong ngực, nước mắt của anh, rất nhanh liền thấm ướt ngực của cô.

Chóp mũi đau xót, cô rơi từng giọt nướcmắt.

Em chính là Thượng Quan Nhu, thật ra thì linh hồn của em đã bên cạnh anh rồi. . . . . .

Những lời miêu tả sinh động này lại bị cô cứng rắn dằn xuống đáy lòng.

cô rất sợ, một khi nói rõ chân tướng cho cho anh, anh có thể hay không không tin hoặc nhìn cô như ma quỷ, vĩnh viễn cự tuyệt cô tiến vào tim anh hay không?

Huống chi anh đã có vợ sắp cưới, cô không muốn sống cuộc sống người thứ ba ở trong thế giới của anh.

"Nếu cô ấy đã qua đời, anh . . . . . . nên để cho cô ấy an nghỉ đi." cô nhẹ nhàng đáp lời, nhưng anh không đáp lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận