Ngục Thánh

-Nói tất cả mọi thứ hoặc tôi sẽ ném cậu cho ông già Nhất Long!
Ngữ khí của Hỏa Nghi lạnh băng, khẩu súng trên tay chĩa thẳng trán Vô Phong. Tên tóc đỏ biết nếu hành động bất cẩn, Hỏa Nghi sẽ bắn ngay lập tức. Hắn vội giơ tay cao quá đầu rồi nói:
-Cho tôi cơ hội nói! Này anh bạn, cậu nợ tôi một mạng sống!
Hỏa Nghi cười:
-Tôi vừa tặng cậu “bộc phá”, coi như chúng ta hết nợ!
-Cứ coi là thế, nhưng thanh kiếm ấy chưa cứu tôi được lần nào, nghĩa là cậu chưa trả ơn tôi! Ơn cứu mạng ít nhất phải trả đầy đủ chứ? Vả lại tôi tin tưởng cậu nên mới nhờ cậu giúp!
Hỏa Nghi không phải người dễ mủi lòng vì mấy chuyện đạo nghĩa mà luôn suy xét mọi việc bằng lý trí. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, hắn hạ thấp giọng điệu song tay vẫn lăm lăm khẩu súng:
-Nói chuyện tử tế như hai gã đàn ông với nhau, được chứ hả?
-Bỏ súng xuống được không?
Hỏa Nghi lắc đầu cương quyết:
-Thời buổi này không tin bố con thằng nào được!
Vô Phong không còn cách nào là phải nói sự thật. Chợ rác, cuộc rượt đuổi tại Phi Thiên thành hay quá khứ bị che giấu, toàn bộ chi tiết quan trọng nhất đều được phơi bày. Bản mặt Hỏa Nghi dài thêm, hàm dưới muốn rớt khỏi hàm trên khi nghe Vô Phong kể hắn lọt vào doanh trại ra sao. Để chứng minh những lời mình nói, tên tóc đỏ đã mang ra những vật chứng quan trọng như túi tiền và chiếc quân hàm cũ. Hỏa Nghi đặc biệt lưu tâm bộ hồ sơ liệt kê thành tích của Vô Phong ở trường sĩ quan. Rõ ràng hồ sơ là đồ rởm nhưng hắn không thể phát hiện bất cứ đặc điểm đáng nghi nào bằng mắt thường. Bắt chước quá hoàn hảo! – Hỏa Nghi thốt lên trong lòng.
-À, còn thứ này! – Vô Phong nói.
Hắn đưa ra chiếc đĩa vàng – thứ gián tiếp gây nên biến cố tại Phi Thiên thành. Hỏa Nghi lật qua lật lại xem xét nó kỹ lưỡng, đôi mắt dán chặt vào miếng ngọc xanh ma quái. Hắn táy máy mó thử viên ngọc thì chiếc đĩa bật ra mười cánh kim loại rồi xoay tròn bùng lên thứ ma lực mạnh mẽ. Hỏa Nghi cảm giác mình bị hút vào trong, gã hoảng hốt quẳng nó đi, mặt cắt không còn hột máu:
-Con bà nó!
Vô Phong nhặt lại chiếc đĩa và nói:
-Quên chưa nói, đừng đụng vào miếng ngọc, nguy hiểm lắm!
-Như nó muốn hút linh hồn người ta vậy! – Hỏa Nghi làu bàu.
Theo lời Hỏa Nghi, chiếc đĩa là một món đồ cổ ma thuật, loại hàng hóa này bị cấm giao dịch như nguyên liệu quang tố. Tuy nhiên luật lệ sinh ra là để bị phá vỡ. Rất nhiều tổ chức ngầm thường xuyên rao bán đồ cổ ma thuật, các cuộc giao dịch luôn thu về lợi nhuận không tưởng. Đối tượng khách hàng thường là người tinh thông phép thuật và cũng không ít kẻ thừa mứa tiền bạc muốn chứng tỏ sĩ diện. Gã béo mà Vô Phong từng chạm trán ở Phi Thiên thành có vẻ thuộc dạng thứ hai. Dù suy nghĩ nát óc nhưng Vô Phong không nhớ nổi gương mặt gã. Hắn chỉ nhớ đó là một gã béo, béo đến mức lố bịch. Kẻ như thế trên đời nhiều vô kể, muốn tìm ra khó khăn vô cùng.
Vô Phong ném chiếc đĩa trở lại túi tiền rồi thở dài:

-Thực tình tôi đâu muốn vào quân đội? Chỉ tại thằng khốn nào đấy bỏ cái tập hồ sơ chết dẫm vào cái túi!
Ngẫm nghĩ một lúc, Hỏa Nghi tiếp lời:
-Chắc hẳn kẻ đó biết cậu rất rõ!
Tất nhiên tên tóc đỏ đã nghĩ chuyện này từ lâu. Rõ ràng đây là một tình huống sắp đặt có chủ đích. Hắn từng nhìn thấy hình ảnh hai người lính quẳng mình vào chợ rác rồi bỏ đi. Có thể là một trong hai người đó hoặc có thể là người đứng sau bọn họ cố tình đưa Vô Phong vào quân đội. Nhưng mục đích là gì thì Vô Phông không biết. Ngay cả Hỏa Nghi, một kẻ ưa lý luận và học thuyết âm mưu cũng chịu thua.
Sau nửa tiếng lắng nghe giải trình, Hỏa Nghi tạm tin lời Vô Phong. Nếu không chứng kiến tên tóc đỏ trượt người trên tòa thành đổ dốc ở đất thánh, Hỏa Nghi sẽ nghĩ cuộc đào thoát khỏi Phi Thiên thành chỉ là chuyện bịa đặt. Hắn hạ mũi súng đoạn nói:
-Tạm thời tôi tin cậu. Ít nhất là trên Thần Sấm, cậu chẳng thể hại ai cả.
Vô Phong gật gù vẻ cam chịu.
Tập hình ảnh chụp nội soi bộ não của Vô Phong hiển thị trên máy chiếu ba chiều. Hỏa Nghi chỉ vào con nhện sắt bám trên vỏ não rồi giải thích:
-Nó là Thiết Thù 177, sản phẩm bí mật của dòng họ Hỏa. Nó từng được sử dụng trong thời nội chiến Phi Thiên quốc. Tên gọi ban đầu là “Thiết Thù”, Thiết Thù 117 là sản phẩm cải tiến. Một thứ phát minh đáng sợ.
-Là sao?
Hỏa Nghi nhét một tấm thẻ dữ liệu vào máy ba chiều. Hình ảnh từng bộ phận bên trong Thiết Thù 117 xuất hiện và lơ lửng giữa không gian. Cấu tạo của nó gồm một trụ thép, bên trong đựng ống thủy tinh nhỏ xíu với nhiều mạch dẫn nối liền những cái chân thép dài ngoằng. Hỏa Nghi nói:
-Ống thủy tinh đựng chất độc hóa học, mạch dẫn sẽ bơm chúng ra những chân thép. Các chân thép ăn sâu dây thần kinh rồi bơm tiếp vào não.
Tên tóc đỏ méo mặt:
-Cái khỉ gì thế?
nguồn .
-Thực ra là bơm chất kích thích. – Hỏa Nghi tặc lưỡi – Thời nội chiến, họ Hỏa đã cấy con nhện sắt vào đầu những người tình nguyện. Chất kích thích khiến họ không biết đau, không biết sợ và trở thành đội quân hủy diệt chiến trường. Bạch Dương đệ nhất giành được những thắng lợi quan trọng nhất là nhờ họ. Ngặt nỗi chất kích thích quá độc hại, cậu biết đấy, phàm đụng tới thần kinh là chẳng thứ gì bổ béo cả! Mấy người đó chỉ sống được vài tháng, con số tử vong tăng lên mức báo động buộc Bạch Dương đệ nhất phải hạ lệnh ngừng triển khai đề án cấy Thiết Thù. Những người chết chỉ được vinh danh trên giấy tờ và không ai nhắc đến họ nữa. Chẳng có chiến thắng nào trên đời trong sạch cả.
-Họ dùng chất kích thích với tôi?
Hỏa Nghi lắc đầu:
-Tôi e rằng còn phức tạp hơn thế.
Hiện giờ căn phòng không đủ trang thiết bị cần thiết để xác định chất hóa học trong Thiết Thù 117. Tuy vậy, qua lời kể của tên tóc đỏ, Hỏa Nghi lờ mờ đoán nó là loại độc dược gây ức chế thần kinh. Bộ não tồn tại một thứ gọi là “vùng ghi nhớ” cho phép con người thu thập thông tin, thành phần độc dược phá vỡ sự liên kết tế bào làm xáo trộn khả năng sắp xếp thông tin gây tê liệt khu vực đó. Lịch sử ghi chép nhiều trường hợp sử dụng độc dược trên vào quá trình tẩy não. Vô Phong cũng là một dạng bị tẩy não song ở cấp độ tinh vi hơn. Dường như con nhện sắt đã bơm một thứ độc dược đóng khung ký ức của hắn, nó ngăn chặn mọi sự xâm nhập kể cả phép thuật. Kỳ lạ là bộ não vẫn hoạt động bình thường, bằng chứng là suốt năm năm qua Vô Phong vẫn sống ngon lành. Mặt khác, trong đầu tên tóc đỏ thỉnh thoảng xuất hiện hình ảnh lờ mờ từ vùng ký ức bị giam hãm. Điều này gợi mở giả thuyết rằng hắn có thể khôi phục trí nhớ.

Nhưng khôi phục thế nào?
Giải pháp duy nhất là phẫu thuật gỡ bỏ con nhện sắt. Có điều trên Thần Sấm bây giờ không ai đủ khả năng tiến hành ca mổ. Hơn nữa những cái chân của Thiết Thù 117 được cấu tạo từ nhiều vật liệu cơ sinh học cho phép chúng ăn sâu dây thần kinh, con nhện trở thành bộ phận không thể tách rời vỏ não. Vô Phong sẽ chết ngay nếu gỡ bỏ con nhện không đúng cách. Hỏa Nghi cam đoan ngay cả bác sĩ giỏi nhất họ Hỏa cũng khó lòng nâng cao tỉ lệ phẫu thuật thành công vốn đã rất thấp.
-Cách duy nhất là đưa cậu về gia tộc họ Hỏa. – Hỏa Nghi gãi cằm suy nghĩ – Tôi biết một người giúp được cậu.
-Ai?
-Cha tôi, lão già ấy vô địch món cắt xẻo. Nhưng… như vậy không ổn. Họ Hỏa là nơi cấy Thiết Thù vào đầu cậu, giờ về đó khác nào nạp mạng? Vả lại cậu là hộ vệ thánh sứ, cậu không thể đi đâu cả.
Sự tình bắt đầu rắc rối hơn nhiều. Nếu nhất quyết tra rõ ngọn ngành vấn đề, Vô Phong sẽ đối mặt cả tập đoàn hùng mạnh. Xét tài lực, vật lực, nhân lực, hắn chỉ như con kiến dưới chân người khổng lồ. Sự thật phũ phàng đang thổi bay những tia hy vọng mới manh nha trong lòng tên tóc đỏ. Cơn chán nản thấm qua tâm trí hắn, quơ quào những bàn tay vô hình đẩy linh hồn hắn vào ngõ cụt.
Hỏa Nghi nhìn Vô Phong hồi lâu, hắn chợt lên tiếng:
-Tạm thời cậu nên tránh họ Hỏa. Hãy kiểm tra mấy thứ ban nãy, có thể chúng ta sẽ kiếm được nhiều điều hữu ích đấy!
-Khoan, chúng ta? Ý cậu là sao?
Hỏa Nghi nhướn lông mày:
-Tôi hào phóng sức lực giúp cậu cộng thêm thanh “bộc phá” kia, vậy là đủ trả ơn cứu mạng chưa?
-Lý do gì tôi phải tin cậu?

-He he, cậu không có lựa chọn khác nếu muốn đi tiếp. Tôi ngứa mắt mấy lão già hom hem đứng đầu gia tộc lắm rồi! Để xem bọn họ cao cả như lời họ nói không?
Dĩ nhiên Vô Phong có thể chọn giải pháp rút lui. Tiếp tục vai trò hộ vệ thánh sứ, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi giải ngũ, xong chuyện! Nhưng hắn không đời nào làm thế. Hắn bám trụ Thổ Hành tới giờ cũng chỉ vì ước mong tìm lại quá khứ, sao nói chuyện bỏ cuộc dễ dàng đến thế? Có điều hắn như kẻ lữ hành đơn độc với những bước chân đầy bất an trên con đường dài bất tận. Đường dài không thấy đích, ai có thể đi mãi trong tâm trạng lo lắng?
Hỏa Nghi trở lại vẻ bắng nhắng thường thấy, hắn khoác vai tên tóc đỏ cười khành khạch:
-He he, nhớ đội cái mũ vào, thú dữ sắp xuất viện rồi! Cô ta mà phát hiện ra là đời cậu nát thành cám!
Tên tóc đỏ nhếch mép cười nhạt, ánh mắt hờ hững nơi vô định ngoài cửa sổ. Mây trắng sóng sánh nắng vàng cuộn từng lớp lợp ngói bầu trời, từng tia sáng sưởi ấm những trái tim biết thưởng thức cái đẹp. Vô Phong không thấy đẹp. Đôi mắt hắn chỉ thấy một màu đơn sắc vô vọng bao trùm cảnh vật. Hắn đã tìm thấy mục đích sống dẫu hơi điên rồ và hoang tưởng. Nhưng làm sao bước tiếp? Làm sao bước tiếp trên con đường mà người đi không thấy chính mình, không rõ dấu chân người…

… không có mặt trời…
Vô Phong cần câu trả lời và biết rõ nên hỏi ai. Hắn không mong chờ câu trả lời đúng đắn nhưng sẽ hiểu phần nào mối nghi ngờ bấy lâu. Nghĩ đến đó, hắn nhổm dậy ra khỏi phòng, Hỏa Nghi gọi với theo:
-Đi đâu thế?
-Gặp Oa Lạc.

Sáng sớm mai Thần Sấm sẽ cập bến Thánh Vực. Mạng sống của Oa Lạc từ giờ tới lúc đó còn hơn nửa ngày. Khi cận kề cái chết, con người bắt đầu nhận ra nhịp tim của mình dần không theo kịp kim giây đồng hồ. Nhưng kẻ mù không thể tận hưởng dư vị thời gian đó. Nói đúng hơn là họ biết mà không thể cảm nhận bởi trong một thế giới đồng điệu màu sắc và hình thể, khái niệm thời gian là một thứ xa lạ.
Nghi thức thanh tẩy thường áp dụng cho các thánh sứ phản bội hoặc kẻ gây tổn hại Vạn Thế. Cơ hồ tất cả đều chết song cũng xảy ra vài trường hợp hy hữu. Ngài Tây Minh giải thích rằng sức mạnh thanh tẩy thường đánh thẳng linh hồn, do một nguyên nhân khách quan nào đấy nên nguồn sức mạnh chệch hướng, kẻ bị trừng phạt vì thế vẫn sống sót. Hoàn toàn nhờ may rủi, không hề có chuyện dựa vào thực lực mạnh mẽ mà sống sót như người đời lầm tưởng. Nhưng liệu Oa Lạc có thể chạy thoát cái chết?
Bây giờ không phải lúc thích hợp gặp gỡ Oa Lạc. Nếu cần người an ủi thằng bé thì tên tóc đỏ càng không thích hợp. Thực tế là hắn ghét thằng nhóc đến nỗi muốn chửi nó một trận đã đời. Vì dăm ba cái mơ mộng khỉ gió, nó khiến hắn sống dở chết dở và suýt mất mạng dưới tay tên vũ công Tiếu. Quái lạ là dù lý trí nói Oa Lạc ngu đần, nhưng hắn muốn lý giải những hành động của nó tại Vinh Môn quốc.
Phòng của Oa Lạc nằm ngay cạnh phòng đại thánh sứ, Vô Phong tạt qua chào ngài Tây Minh mấy câu rồi xin phép gặp thằng nhóc với lý do thăm hỏi. Tên tóc đỏ không gọi vì sợ thằng ranh gào thét đòi đuổi ra ngoài. Chắc đang ngồi mông lung mấy thứ mơ mộng khỉ mẹ gì đây! – Hắn tự nhủ đoạn đẩy cửa bước vào, ánh mắt đảo quanh tìm chiếc xe lăn. Xe lăn ở đâu, Oa Lạc ở đó.
Nhưng thằng nhóc không ngồi cùng chiếc xe nữa.
Hai tay bám tường, Oa Lạc khó nhọc lê bước. Đôi chân nó bé nhỏ hơn người thường vì không hoạt động thường xuyên, chúng run rẩy như sắp nứt rạn trước sức nặng cơ thể. Bóng hình thằng nhóc liêu xiêu theo nắng vàng rực rỡ. Thế gian trêu đùa Oa Lạc bằng cách rọi ánh sáng đẹp đẽ vào đôi mắt trắng dã, thế giới của nó đã kết thúc khi đôi mắt mù lòa. Nó không cảm nhận được sự tồn tại của ngày hôm nay mà chỉ có thể hoài niệm những thứ đã mất của ngày hôm qua. Con đường nó đi không có hiện tại, chỉ còn lại dư ảnh quá khứ vật lộn sinh tồn và rồi thời gian sẽ chôn vùi quá khứ để tiếp tục vòng quay khắc nghiệt. Nhưng Oa Lạc vẫn bước. Thằng bé như con quạ nhặt nhạnh từng thứ nhỏ nhất, tận dụng từng cơ hội bé nhất và nuôi hy vọng sống. Đáng tiếc, chẳng ai đoái hoài sự cố gắng của nó.
Dưới ánh mặt trời có con quạ đang lê những bước cuối cùng.
Oa Lạc đổ quỵ, toàn thân ngã sóng soài trên thảm nắng. Vô Phong vội vàng vực nó dậy rồi đặt lên xe lăn. Thằng nhóc không vùng vằng kiểu trẻ con như thường lệ, nó hỏi:
-Tóc đỏ?
Vô Phong gật đầu nhưng chợt nhớ thằng nhóc bị mù nên đáp:
-Tao đây.
Thằng nhóc nở nụ cười:
-Ồ… cảm ơn.
-Mày biết nói cảm ơn từ bao giờ thế?
Oa Lạc cười không đáp. Tên tóc đỏ gãi đầu chẳng biết bắt đầu câu chuyện ra sao. Hắn lên tiếng sau một hồi suy nghĩ chán chê:
-Khỏe chứ?
Oa Lạc gật gật. Vô Phong biết nó đang cố tỏ ra mạnh mẽ. Những thằng chọi con luôn thích chứng tỏ bản lĩnh dở ông dở thằng. Giá như Oa Lạc sống lâu hơn chút nữa, một ngày kia nó sẽ cười thời tuổi trẻ bồng bột ấy.
-Trời đẹp lắm hả? – Thằng nhóc hỏi.

-Đẹp vừa vừa.
-Chắc mười năm rồi tôi chưa nhìn mặt trời, chẳng biết nó tròn hay méo nữa? – Oa Lạc cười – Đáng tiếc…
Tên tóc đỏ thở phù, hắn cúi xuống ngó đôi mắt trắng dã của thằng bé:
-Mày như thằng điên vậy! Tao chẳng thấy mày sợ chết gì cả!
-Ngài Tây Minh nói còn hy vọng! Biết đâu ngày mai tôi sẽ sống? Tôi vừa thỉnh cầu ông ấy tài trợ phẫu thuật nếu may mắn sống sót. He he, ông già đồng ý ngay tắp lự! Ổng là đại thánh sứ, dư sức bỏ tiền làm việc thiện mà!
Vô Phong lắc đầu ngán ngẩm không biết nói gì hơn. Thằng bé cười tươi rói:
-Tôi đang tập chân, hy vọng là cảm giác đi lại vẫn nguyên vẹn.
Oa Lạc gượng dậy muốn đi tiếp, Vô Phong định ngăn cản nhưng nó vẫn làm theo ý mình. Sự quyết tâm của thằng bé khiến Vô Phong nảy sinh đố kỵ. Cũng như hắn, Oa Lạc đang bước trên con đường vô vọng, thậm chí nó không thể nhìn thấy tia sáng mỏng manh nhất. Nhưng nó vẫn quyết tâm bước theo cái cách nó từng sống trong quá khứ. Tên tóc đỏ nổi cáu:
-Có ai thấy mày cố gắng không? Mày là Quỷ Vương, bọn họ muốn tống khứ mày đến Thánh Vực càng nhanh càng tốt! Mà thấy đi chăng nữa thì mày nghĩ họ khen ngợi mày chắc?
Thằng nhóc gãi đầu:
-Chắc ông anh nói đúng! Có lẽ tôi dại thật!
-Thế thì ngồi xuống, cư xử như người bình thường!
-Không, tôi phải đi.
Thằng nhóc tiếp tục bài tập. Tên tóc đỏ nắm chặt tay muốn đè nó xuống đánh cho tỉnh người. Nhìn thằng bé khổ sở nhấc đôi chân, hắn vừa thương cảm vừa tức. Oa Lạc bật cười:
-Có lẽ vì khờ dại nên tôi đi theo cái bọn… tên gì nhỉ, Xích Tuyết phải không? May mắn là ông anh kịp nhắc nhở, tôi nợ ông anh lời cảm ơn!
Vô Phong tặc lưỡi thở dài, thằng nhóc tiếp lời:
-Dẫu sao sống thế nào, nên chết như vậy. Tôi không hối hận về những gì mình đã cố gắng. Có thể tôi không nhìn thấy dung mạo chính mình, nhưng tôi biết mình thực sự là ai.
Thằng nhóc lại ngã nhưng lần này nó tự thân đứng dậy. Chống hai tay không nổi, nó tỳ đầu xuống đất cố gắng nâng người lên. Vô Phong nghiến răng hỏi:
-Tại sao mày cố gắng đến thế?
Oa Lạc quờ quạng đôi tay đón hơi ấm mặt trời, đôi mắt trắng dã lưu luyến hoài niệm:
-Vì cha tôi là kẻ quá khôn ngoan.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận