Ngự Tỷ Lão Sư

Cuộc sống mỗi ngày bị Mộ Ngôn Tín khiêu khích của Dương Nhất cứ thế mà trôi qua , đảo mắt đã vào mùa đông. Thành phố Z mùa đông có chút rét lạnh , trên đường mọi người đã sớm mặc thêm áo lông.
Dương Nhất rất sợ lạnh, nàng sớm đã khoác thêm áo lông, bên trong là áo hoodie, thật sự là người càng sợ lạnh thì càng phải xinh đẹp khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.
Buổi sáng, sau khi cùng Đổng Nghệ ăn sáng, cả hai sớm đi đến lớp học. Rất nhanh đã đến thi cuối kỳ, sau khi thi xong phải tìm chỗ thực tập cùng làm luận án tốt nghiệp. Trước kỳ thi cuối kỳ các sinh viên luôn rất bận rộn, Đổng Nghệ từ sau khi gặp người nọ như thay đổi thành một người khác, không thích nói chuyện, rất ngại ra ngoài. Đổng Nghệ kể cho Dương Nhất nghe sự tình trước kia của minh cùng Nhâm Sơ, Dương Nhất rất đau lòng cho Đổng Nghệ, nhưng nàng không giúp được gì cho Đổng Nghệ, chỉ có thể ở bên cạng an ủi bạn.
Sáng nay là lớp của Mộ ngự tỷ, Dương Nhất đã làm trợ lý cho Mộ ngự tỷ được 5 tháng, nàng hoàn toàn que với cuộc sống hiện tại. Trong nội tâm nàng rất rõ tình cảm của mình dành cho Mộ Ngôn Tín đã thay đổi, nhưng là bạn Dương tôm luộc không muốn có quan hệ tình nhân với Mộ ngự tỷ, nguyên nhân rất đơn giản, nàng vẫn luôn nghĩ nàng không xứng với người ta, nàng cảm thấy cả hai không cùng một thế giới. Mà Mộ ngự tỷ không có nóng nảy ép buộc tôm luộc, nàng vẫn đang đợi, đợi Dương Nhất có thói quen với nàng, thói quen có nàng trong cuộc sống.
Sau khi Dương Nhất cùng Đổng Nghệ vào lớp, không bao lâu thì Mộ ngự tỷ giẫm giày cao gót đi vào. Dương Nhất không thể không thừa nhận Mộ ngự tỷ giảng dạy vô cùng tốt, rất nhiều ví dụ thực tế đều là những ấn lệ dễ dàng đụng phải ở cái công ty, đây tuyệt đối là kinh nghiệm trong quá trình công tác làm chủ tịch của nàng. Bởi vì, lão sư rất ít khi có cơ hội quản lý xí nghiệp lớn, rất nhiều vị giáo sư đều lý luận suông, toàn nhìn theo sách, như vậy khi dạy học sẽ khiến học sinh buồn tẻ, không hữu dụng, mà nghe Mộ lão sư giảng lại để cho người ta cảm giác mới mẻ, ý chí chiến đấu sục sôi.
Dương Nhất từ tiết đầu tiên của Mộ Ngôn Tín đã rất nghiêm túc bắt đầu ghi chép lại án lệ, nàng tin tưởng những án lệ Mộ Ngôn Tín giảng, sau này công tác thực tế nhất định có thể dùng tới.

Vì đây là tiết cùng của môn Marketing cho nên các học sinh đều rất chăm chú lắng nghe.
Đại học [Y] cực kỳ không coi trọng điểm số, rất nhiều vị lão sư đưa kiến thức giảng trên lớp vào đề thi, cho nên, những ngày này thư viện tự học là địa điểm mọi người tranh giành nhau nhiều nhất.
Trước khi tan lớp, Mộ lão sư dặn dò các học sinh ôn tập các bài giảng trên lớp, rồi liền ôm tài liệu bước đi như gió.
Ở trên lớp, Mộ Ngôn Tín cùng Dương Nhất đều vờ không quen, không có vui đùa, không có lời nói dư thừa, ta kính ngươi là lão sư, ngươi trọng ta là đệ tử. Mộ Ngôn Tín làm vậy vì không muốn tăng thêm áp lực cùng phiền toái cho Dương Nhất. Dương Nhất như vậy vì ở trường nàng là lão sư, không thể làm ra quá nhiều dư luận không tốt cho Mộ Ngôn Tín. Hai người không có nói gì với đối phương, nhưng đều vì đối phương suy nghĩ, tình yêu thật sự là có thể làm cho người ta cải tiến bản thân.
Đổng Nghệ trong khoảng thời gian này không phải đi học thì cuộn tròn tròn chăn ngủ ở ký túc xá, trước kia nàng còn cùng bạn bè ra ngoài, nhưng từ khi gặp lại Nhâm Sơ thì cửa trường cũng không bước ra. Nàng sợ vừa ra cửa là nhìn thấy người không muốn gặp, sợ nhìn thấy người nọ không quản được tâm mình, sợ đau thương bộc phát, sợ rất nhiều, cho nên nàng ko dám đi đâu.
Dương Nhất nhìn thấy Đổng Nghệ như vậy thực lo lắng, nhưng mỗi lần Dương Nhất đề nghị Đổng Nghệ ra ngoài một chút, đều bị Đổng Nghệ cự tuyệt. Đổng Nghệ rất hiểu là Dương Nhất lo lắng, nhưng là nàng thật sự không muốn đối mặt với người kia, cũng không biết phải đối mặt nàng như thế nào.

Sau khi gặp lại Đổng Nghệ, Nhâm Sơ phái người đi điều tra tư liệu của Đổng Nghệ, đã có kết quả, lần này nhất định không để Đổng Nghệ trốn thoát. Mỗi ngày đều ở cửa đại học [Y] chờ Đổng Nghệ xuất hiện, nhưng đợi một tháng cũng không thấy, nàng rất thất vọng. Nàng biết rõ Đổng Nghệ không muốn gặp mặt nàng, nhưng màng không cam lòng, Nhâm Sơ nghĩ đến mình bỏ ra một thời gian dài tìm Đổng Nghệ, cuối cùng để cho mình tìm được Đổng Nghệ, kiađã nói lên các nàng có duyên phận, dù cho không có thì nàng cũng muốn tạo ra, tạo ra duyên phận.
Một tháng chờ đợi cực khổ, Nhâm Sơ quyết định không thể tiếp tục ôm cây đợi thỏ như vậy, nàng muốn nhờ Mộ Ngôn Tín giới thiệu làm quen với Dương Nhất, lài nhờ Dương Nhất hẹn Đổng Nghệ ra.
Mộ Ngôn Tín biết chắc Nhâm Sơ sẽ tìm đến mình, mấy năm nay nàng xác thực Nhâm Sơ đối với tình cảm có thay đổi tốt, nàng cũng hy vọng bằng hữu của mình có thể có được hạnh phúc. Cho nên nàng cùng Dương Nhất nói chuyện, Dương Nhất ngay từ đầu cũng không phản đối, cũng không đồng ý giúp Nhâm Sơ. Trước nàng quan sát Nhâm Sơ một tháng, phát hiện Nhâm Sơ một tháng kia mỗi ngày đều đợi Đổng Nghệ trước cửa trường, lại hỏi Mộ Ngôn Tín đánh giá Nhâm Sơ như thế nào, trải qua quá trình liên tục suy nghĩ, Dương Nhất nghĩ có thể giúp Nhâm Sơ.
Sau mấy tuần ôn tập lien tục, cuối cùng kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc, Dương Nhất hẹn Đổng Nghệ đi mua sắm đồ mừng năm mới, dù như thế nào cũng nên mua quà tết cho cha mẹ, cho nên nàng đồng ý, Dương Nhất đem tin tức này thông báo với Nhâm Sơ, Nhâm Sơ rất là hưng phấn, ở nhà tỉ mỉ chọn một bộ đồ, rồi lái xe ra cửa.
Dương Nhất cùng Đổng Nghệ vừa ra cửa trường đã nhìn thấy Nhâm Sơ đi tới trước mặt các nàng, Đổng Nghệ lập tức hiểu ra ý đồ của Dương Nhất, quay đầu trừng mắt nhìn Dương Nhất, Dương Nhất gãi gãi đầu vừa cười vừa nói "Đừng giận ta ah, ta cũng vì muốn tốt cho ngươi, không muốn ngươi suốt ngày không vui, cùng nàng nói chuyện đi, trốn tránh không phải là cách, ta đi trước a, có thời gian mời người đi ăn cơm đền tội." nói xong liền chạy đi.
Dương Nhất đón xe đi đến Mộ Lâm, bởi vì cuối tuần là nghỉ tết rồi, hơn nữa bởi vì ôn tập thi cho nên hai tuần nay không có đi theo làm trợ lý cho Mộ Ngôn Tín, chỉ là mỗi ngày sẽ đến công ty đưa cơm cho nàng. Mộ Ngôn Tín cũng đã nói với Dương Nhất hai tần này không cần đến, chuyên tâm ôn tập, cũng không cần đưa cơm, sợ nàng chạy qua lại hai bên cực khổ, nhưng bạn học Dương người ta căn bản không đẻ ý chuyện đó, mỗi ngày vẫn lầm theo ý mình đưa cơm đến, nhìn nàng ăn xong, sau đó thu dọn, xong mới chịu rời đi. Mộ ngự tỷ thấy vậy cũng không ngăn cản nữa, mỗi ngày hưởng thụ tấm lòng tôm nhỏ làm cơm cho nàng.

Nhìn Dương Nhất trước mặt mình, Mộ ngự tỷ biết là nàng đã thi xong, đoán chừng là đến đây từ giả mình. Bạn học Dương tiến vào văn phòng Mộ ngự tỷ, rất không khách khí ngồi xuống sofa, sau đó thể hiện hai má lúm đồng tiền nói.
"Cuối tuần là bước sang năm mới rồi, ta tới thăm ngươi một chút, tiện thể nói lời tạm biệt ngươi."
"Nghĩ lễ có có kế hoạch gì không?"
"Sẽ ra nước ngoài thăm cha mẹ, cùng họ mừng năm mới, còn ngươi?"
"Cuối tuần ta hợp tổng kết cuối năm xong cũng sẽ đi gặp cha mẹ, ở lại chỗ họ mừng năm mới."
"Ah, ta đây chúc mừng năm mới ngươi, cuối tuần này chúng ta ai cũng đi tìm cha mẹ trở về với gia đình."
"Quà năm mới của ta đâu?"

"Ta còn chưa mua, chờ khi gặp lại ta tặng ngươi."
"Được rồi, ta tặng quà năm mới cho ngươi." Nói xong, Mộ ngự tỷ đi đến bên Dương Nhất, cúi người, nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng Dương Nhất, sau đó ngồi lại ghé chủ tịch, bạn học Dương sau khi nhận được nụ hôn cũng không nhúc nhích, nàng hóa đá rồi.
Sau khi thành công hẹn Đổng Nghệ, Nhâm Sơ mang nàng đến một nhà hàng yên tĩnh, nghĩ muốn cùng Đổng Nghệ ăn bữa cơm trước năm mới. So với lần trước, hiển nhiên lần này thái độ của Đổng Nghệ khá hơn, nhưng vẫn nhìn không ra là vui hay buồn, là thích hay không thích, không có nói chuyện, chỉ cúi đầu.
Nhâm Sơ cảm nhận được Đổng Nghệ không có phản cảm mình như lần trước, đoán chừng việc mộ ngày đợi nàng, nàng cũng biết. Cái này thật muốn cảm tạ Dương Nhất, đợi sau khi chuyện này thành công nhất định phải mời nàng ăn cơm.
Nhâm Sơ sau khi chọn vài món Đổng Nghệ thích, cũng hỏi lại ý Đổng Nghệ. Rồi kể cho Đổng Nghệ nghe chuyện của mình sau khi nàng rời đi, nàng nói những chuyện này ngoại trừ muốn Đổng Nghệ tha thứ cho nàng, còn muốn Đổng Nghệ biết nàng đã thay đổi.
Sự thật chứng minh Nhâm Sơ làm như vậy là đúng, Đổng Nghệ tuy chưa nói lời nào, nhưng trong nội tâm đã có thay đổi. Nàng biết sau khi nàng rời đi, Nhâm Sơ cũng thôi du học, từ bỏ điều kiện học tập ở nước ngoài, trở về nước học là muốn tìm mình, cảm thấy thật áy náy, lại nghe đến Nhâm Sơ một mực nói không từ bỏ việc tìm nàng, nàng rất cảm động. Hơn nữa, Nhâm Sơ còn nói 5 năm nay không có cùng nữ nhân nào khác, Đổng Nghệ trong nội tâm rất rõ là Nhâm Sơ đã thay đổi. Nhâm Sơ 5 năm này nhất định sống trong thống khổ và tự trách, Đổng Nghệ nghe Nhâm Sơ nói, mặc dù không có biểu lộ, nhưng tâm rất rõ rành, nàng vẫn yêu Nhâm Sơ, chỉ là nàng không biết sau 5 năm tình cảm của các nàng có cỏn lãng mạn giống như trước, có còn được như trước khi tổn thương. Tuy nhiên, có một việc có thể khẳng định, lúc này Đổng Nghệ đã vui vẻ lại rồi. Nàng quyết định phải thử lòng Nhâm Sơ, không nói cho Nhâm Sơ biết suy nghĩ của mình, ah, nguyên lai Đổng Nghệ cũng phúc hắc như vậy, Tiểu Sơ Sơ thật đáng thương ah.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận