Ngọt Tới Trong Tim


Vì bà lão kia có thể là có chút mệt mỏi, ông lão liền tự nhiên mà đi đến bên cạnh người bà lão mà đấm bóp vai.
“Tiểu nha đầu, em nói xem về sau chúng ta già rồi sẽ là bộ dáng như thế nào? Nhất định sẽ hạnh phúc giống như bọn họ.”
Đột nhiên Tần Duyệt Hàn bị gọi liền ‘A’ một tiếng, vừa vặn cô khó khăn lắm mới khôi phục được sắc mặt bình thường, nghe được Giang Thịnh Hoài nói chuyện về sau, mặt lập tức lại đỏ.
“Làm sao vậy? Không muốn cùng anh trải qua cả đời sao?” Đột nhiên Giang Thịnh Hoài bỗng tiến về phía trước, khuôn mặt cũng theo đó mà phóng đại.
Tần Duyệt Hàn nhanh chóng giải thích, “Không, không phải.”
Như thế nào lại nghĩ như vậy, mỗi ngày cô đều suy nghĩ, lại sợ hãi chính mình lòng tham quá mức, sẽ mất đi anh.
“Mặc kệ em có suy nghĩ như thế nào, dù sao anh đều sẽ không buông tay em ra.

Đời này kiếp sau, em có nghĩ như thế nào cũng đừng nghĩ, chỉ có thể ở bệnh cạnh anh.”
“Nào có người nào bá đạo như vậy.” - Tần Duyệt Hàn nhỏ giọng nói thầm.

“Cái gì đều có thể cho em, nhưng là chuyện này, cần thiết phải nghe anh.” Giang Thịnh Hoài từ phía sau mà đem cô ôm lấy, gắt gao mà ôm, không giữ lại một kẽ hở nào.
Hai vị lão nhân gia kia nghỉ ngơi đủ rồi, thời điểm tính toàn rời đi hai người đi đến chỗ bọn họ thì liền dừng lại.
“Các người tới nơi này hưởng tuần trăng mật sao?” -Lão bà mở miệng hỏi.
“Không đúng không đúng, chúng con còn cưa có kết hôn đâu ạ.”- Tần Duyệt Hàn có chút ngượng ngùng mà trả lời.
Bà lão liền quay lại đối diện với người chồng rồi nói, “Ông nhìn xem hai người bọn họ là vợ chồng son, cũng chưa kết hôn thì cũng đi du lịch giải sầu, ông xem ông năm đó, đi hưởng tuần trăng mật có một tuần cũng ở một bên vội vàng công tác.”- Bà lão có chút không mấy vui vẻ.
Ông lão làm vẻ mặt vô tội, trên mặt lộ ra một tia áy náy, “ Tôi sai rồi, về sau bà muốn đi đầu tôi cũng đều đi với bà.”
“Ông nói, không cho đổi ý.”
“Được, không đổi ý!”
Ông lão dỗ dành bà lão xong lúc sau mới ý thức được bên cạnh còn có hai cái bóng đèn, có chút xấu hổ mà nhìn bọn họ cười nhiều thêm vài cái, ôn hòa mà giải thích: “Trước kia tuổi trẻ, chỉ lo làm việc, cũng chưa có thời gian bồi lão bà đi chơi.

Hai người hiện tại còn trẻ, cần phải hưởng thụ cuộc sống nhiều một chút, đừng giống như ta già rồi liền thấy hối hận.”
Lão bà hơi bất mãn, “Nhân gia người trẻ tuổi, ông cùng bọn họ nói này nói đó làm gì? Nói nữa, ta lại không cũng không có oán giận ông.”
“Là là là…”
Một giây trước còn cãi nhau, giây tiếp theo không biết hai người bọn họ nghĩ cái gì, đột nhiên thập phần ăn ý mà nở nụ cười.
Nhìn bóng dáng hai người bọn họ đi xa, ánh mắt Tần Duyệt Hàn nhìn theo hai người bọn họ một hồi lâu mới chịu thu hồi.
“Hâm mộ?” - Giang Thịnh Hoài cười hỏi cô, ánh mắt thâm tình trêu ghẹo còn dừng lại ở trên người cô.
“Có chút.” Tần Duyệt Hàn khó có khi không có thẹn thùng, còn thoải mái hào phóng mà thừa nhận ý nghĩ của chính mình.
“Không cần hâm mộ bọn họ, hai người chúng ta sẽ càng ngày càng tốt hơn.”

Nói xong, Giang Thịnh Hoài liền nắm lấy tay cô, hai người về phía biệt thự mà đi đến.
Một hàng dấu chân in trên bờ cát, trong chốc lát sau đã bị cơn sóng biển nhè nhẹ làm biến mất.

Thế nhưng cái nắm tay của hai người lại càng thêm chặt chẽ.
Về đến nhà, đã là giữa trưa, hai người lại bắt đầu vội vàng nấu cơm.
Giang Thịnh Hoài vì khoe khoang bản thân đã nỗ lực mấy tháng học nấu ăn, cho nên kiên quyết không cho Tần Duyệt Hàn hỗ trợ.

Sau thời gian nấu có chút kéo dài lúc này anh mới đồng ý cho cô ở bên cạnh hỗ trợ, ấu trĩ đến cùng lại giống như đứa trẻ.
Bên ngoài đột nhiên có người gõ cửa.
Giang Thịnh Hoài đang bận xào đồ ăn không đi mở được, liền kêu Tần Duyệt Hàn đi ra mở cửa.
Chờ đến lúc cô trở về, trên tay ôm một con mèo Ragdoll lông xù.
“Giang lão sư, đây là anh mua sao?” Tần Duyệt Hàn đem con mèo ôm vào trong ngực, bộ dáng vô cùng cẩn thận.

“Ừ, tôi hôm qua nhìn thấy em ngủ một mình sợ hãi như vậy, cho nên kêu người đem mèo đến bồi em.” - Giang Thịnh Hoài đem món ăn cuối cùng từ trong nồi ra ngoài, trên người tạp dề cũng chưa cởi bỏ, nhìn qua có một loại khí chất khó tả.
“Đem con mèo đặt ở trên sô pha, lại đây ăn cơm trước đi.”- Giang Thịnh Hoài sau khi dọn đồ hết đồ ăn lên trên bàn ăn liền kêu một tiếng.
Tần Duyệt Hàn còn đang ôm mèo con mà chơi đùa, nhất thời không có nghe thấy động tĩnh.

Thẳng đến khi thân ảnh cao lớn đột nhiên từ phía sau ôm lấy cô, Tần Duyệt Hàn mới quay đầu lại.
“Ngoan, cơm nước xong lại chơi.” Thanh âm trầm thấp vang lên ở bên tai thực sự là khiến cô một chút chống cự cũng không có, Tần Duyệt Hàn ngoan ngoãn mà buông mèo ra, sau đó cùng Giang Thịnh Hoài ăn cơm.
Tiếp theo cả buổi chiều, Tần Duyệt Hàn đều chơi đùa với mèo con không thể dừng lại được.
Cô vẫn luôn yêu thích mèo, nhưng là bởi vì lúc trước đóng phim, sẽ chăm sóc không tốt, cho nên cô không dám nuôi chúng nó.
“Giang lão sư, lúc sau chúng ta trở về mèo con làm sao bây giờ?” - Tần Duyệt Hàn có chút lo lắng, đến lúc đó cô liền phải đi đóng phim liền sẽ không có ai chăm sóc mèo con, như vậy cũng quá không có trách nhiệm rồi..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận