Ngon Ngọt

Edit by William_1405

Lục Yêu muốn cười, nhưng ngại mặt mũi của người nào đó nên nhịn lại.

Anh bước đến phía sau Ngu Liễu, sau khi con ngỗng lớn kêu cạc cạc lao tới anh tay mắt nhanh lẹ nắm cổ nó xách lên.

"Cạc cạc cạc!"

Ngỗng lớn nổi giận, đạp chân đập cánh vùng vẫy dưới tay Lục Yêu.

Ngu Liễu thoát khỏi miệng ngỗng lớn, khom lưng chống đầu gối thở hồng hộc.

Lục Yêu mặc ngỗng lớn vùng vẫy, xách nó như xách gà con: "Con này là ác bá nổi tiếng trong trấn, cậu trêu nó làm gì?"

"Không có! Tôi chỉ chào hỏi nó."

Ngu Liễu oan uổng: "Ai biết tính cách nó như vậy, từ giao lộ dưới kia đuổi tôi đến nơi này, mệt chết tôi rồi."

Lục Yêu nghiêng đầu nhìn cậu: "Bị mổ?"

Ngu Liễu tạm ngưng tức giận, xua xua tay: "Không có, nhưng suýt nữa thì bị."

Cậu chạy đến mức trán đã toát một tầng mồ hôi mỏng, hai gò má hồng hào xinh đẹp, ngọn tóc mềm mại bị gió thổi lắc lư, vừa nhìn liền biết xúc cảm rất tốt.

Lục Yêu trầm mặc không lên tiếng đổi tay xách ngỗng lớn: "Được rồi, đi vào trước đi, dưa hấu lớn cứ ôm như vậy cũng không biết mệt sao?"

Đúng thật khá nặng, Ngu Liễu ôm dưa hấu xoay người đi vào hậu viện.

Lục Yêu thu hồi tầm mắt nhìn về phía ngỗng lớn kia, nhớ tới vừa rồi Ngu Liễu binh hoang mã loạn[1] chạy về phía anh, dùng bàn tay vỗ hai cái xuống trán con ngỗng, không nhịn được cười lớn.

[1] Binh Hoang Mã Loạn --- 兵荒马乱: chỉ sự nhốn nháo hoảng loạn,...

"Lần trước còn khen ngươi biết làm ngỗng, chỉ giỏi bắt nạt mấy con khỉ quậy không hiểu chuyện, nhưng ngươi nhanh như vậy liền mất bình tĩnh."

Anh ngồi xổm xuống đặt con ngỗng lên mặt đất: "Em ấy đáng yêu như vậy, ngươi cũng không biết xấu hổ bắt nạt?"

Một người một ngỗng nhìn nhau, con ngỗng vừa được tự do liền lập tức giang rộng đôi cánh vươn cao cổ, một bộ dáng hùng hổ doạ người.

Sau đó đã bị Lục Yêu không nhẹ không nặng đánh một cái lên đầu.

"Nhận cho rõ người, lần sau còn bắt nạt em ấy, ta liền hầm thịt ngươi cho em ấy ăn bồi bổ thân thể."

Lục Yêu trở lại sân, Ngu Liễu đã rửa sạch dưa hấu, đang đứng đó chờ Lục Diêu: "Làm thế nào để thả xuống giếng?"

"Khoảng trống trong tủ lạnh đã được dọn sạch, bỏ vào tủ lạnh cũng như vậy" Lục Yêu đi tới.

Dưa hấu được đặt ở trong thùng gỗ đựng nửa nước, Ngu Liễu ngồi trên một chiếc ghế dài nhỏ, dùng hai tay ấn quả dưa hấu, nghiêm trang nói: "Nhưng tôi cảm thấy dưa hấu làm lạnh bằng giếng nước ngọt hơn."

Nào có cái gì ngọt hơn, chẳng qua là cậu muốn thử sự mới mẻ này thôi.

Lục Yêu trong lòng buồn cười, không vạch trần cậu, theo ý cậu bỏ dưa hấu vào giếng, thuận tiện dạy cậu một lần làm sao để dùng thùng gỗ múc nước.

Ngu Liễu ghé đầu vào bên cạnh giếng nhìn bên trong, liền cảm thấy một cỗ khí lạnh xông thẳng vào mặt.

Lục Yêu chuẩn bị lên lầu, Ngu Liễu vừa định hỏi anh ăn cơm chưa, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến một giọng nữ thanh thuý gọi "Lục đại ca", Ngu Liễu nhìn ra phía cửa, rất nhanh liền có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp chạy vào.


"Tiểu Nhã?"

Lục Yêu dừng chân: "Tìm anh có việc gì?"

Vừa nhìn thấy Lục Yêu, cô giá nhỏ vừa rồi còn hấp tấp lập tức đổi tính văn nhã, khuôn mặt hồng hồng hai mắt sáng lên: "Không có việc gì, chỉ là đã lâu không được nếm tay nghề của dì Trương, rất nhớ."

"Ừ, đi đi." Lục Yêu: "Vừa hay dì Trương còn chưa đi."

Cô gái nhỏ gật gật đầu, thấy anh muốn lên lầu, vội hỏi: "Lục đại ca anh cũng chưa ăn cơm, nếu không em kêu dì Trương làm cùng luôn, lát anh xuống dưới ăn?"

Lục Yêu vốn định tắm xong rồi xuống dưới tự làm, nghe như vậy cũng được liền đáp ứng.

Cô gái kia vui mừng ra mặt, lập tức chạy về phía phòng bếp kêu dì Trương làm hai phần đồ ăn, Ngu Liễu ngồi dưới tàng cây, người lớn như vậy mà không bị cô phát hiện.

Cậu đã ăn cơm trưa, dưa hấu không thể làm lạnh trong một thời gian ngắn, nơi này không có chuyện của cậu.

Ngu Liễu tự giác đứng dậy lên lầu, về phòng tuỳ ý thu dọn phòng một chút, sau đó ngồi ở hành lang lười biếng hưởng thụ gió mát.

Sau khi phát tin trong vòng bạn bè từ ngày hôm qua cậu cũng chưa xem lại, lúc này bấm mở WeChat, tin vòng bạn bè trả lời đã 99+.

Lượt thích tạm thời bỏ qua, đại đa số trong phần bình luận các bạn học đồng nghiệp và bạn bè đều hỏi cậu đang đi đâu để dắt mèo đi dạo.

Ngu Liễu thống nhất trả lời bằng một cái mặt cười ngớ ngấn, mới vừa ấn gửi vài giây, Yến Gia liền gửi tin nhắn tới chọc cậu. Тhử‎ đọc‎ t𝐫u𝔂ệ𝑛‎ khô𝑛g‎ quả𝑛g‎ cáo‎ tại‎ ~‎ Т𝐫𝖴mТ‎ 𝐫u𝔂e𝑛.VN‎ ~

Yến Gia: [Ồ, còn sống à?]

Ngu Liễu: [/Gấu trúc méo miệng/]

Yến Gia: [Gần đây tình một đêm của cậu thế nào rồi?]

Ngu Liễu: [......Cái gì tình một đêm của tôi, kiến thức nóng bỏng, khi thực sự không biết xưng hô có thể không cần xưng hô.]

Yến Gia: [Được, tôi đổi một cái khác.]

Yến Gia: [Gần đây cậu cùng anh chàng đẹp trai đã làm cậu cả đêm thế nào rồi?]

Ngu Liễu: [......]

Ngu Liễu: [Không thế nào hết! Bây giờ hoàn toàn là quan hệ giữa ông chủ và khách trọ, chuyện ngoài ý muốn kia đã sớm kết thúc, không có cái gì xảy ra nữa, cậu đừng có tự bổ não lung tung.]

Yến Gia: [Nhưng cậu đánh giá hắn rất cao.]

Ngu Liễu: [Làm sao/bên trái lẩm bẩm/, người ta tốt tôi không thể khen?]

Yến Gia: [Được rồi, không sao, vấn đề không lớn, cậu còn có "lốp xe dự phòng".]

Ngu Liễu: [?]

Yến Gia: [Đối tượng xem mắt của cậu là bộ đội đặc chủng, làm sao, mới đi ra ngoài không bao lâu đã quên người.]

Ngu Liễu: [......]

Ngu Liễu: [Chúng ta có phải là lâu lắm không gặp rồi không, cảm tình có chút xa lạ? Nếu không tạm thời đừng hàn huyên.]


Yến Gia: [Ha ha ha ha đừng, đừng đừng, đổi đề tài đi.]

Yến Gia: [Ngày hôm qua tôi gặp được Trình Tây Ngô, ở trung tâm thương mại, hắn bồi vị hôn thê tương lai đi dạo phố.]

Ngu Liễu: [......]

Yến Gia: [Có chút kỳ kỳ, bọn họ đều đã sắp đính hôn, nhưng nhìn cũng không thân mật lắm, đặc biệt là Trình Tây Ngô, quá khách khí, cảm giác người trước mặt đó không phải vị hôn thê, mà là đối tác làm ăn thương nghiệp.]

Ngu Liễu: [Được rồi, cậu để ý bọn họ nhiều như vậy làm gì?]

Yến Gia: [Tôi cũng đâu muốn để ý, ai kêu cậu thích hắn? Đối tượng thầm mến của con trai tôi sắp kết hôn mà cô dâu lại không phải hắn, tôi sao có thể không để bụng?]

Ngu Liễu: [......]

Ngu Liễu: [Cô dâu cái quỷ gì.]

Ngu Liễu: [Cậu đừng cái hay không nói chỉ nói cái dở được không.]

Cậu rất phiền, rất buồn bực, cậu chỉ là muốn hưởng chút gió đơn giản mát mẻ, không phải muốn bị người đâm tim lạnh tâm khảm.

Cậu ngẩng đầu nhìn vào trong sân, bỗng nhiên cảm thấy cả sân đầy hoa đều không đẹp nữa.

Lại nhìn xa một chút, bên dưới hiên đối diện sân, đại soái ca cùng tiểu mỹ nữ ngồi cùng một bàn ăn cơm, hai người không biết nói cái gì, cô gái thường trộm ngẩng đầu, len lén nhìn anh một cái, tâm tư của cô gái thật rõ ràng.

Cậu ủ rũ ghé vào lan can nhìn trong chốc lát, bỗng nhiên nhăn mặt lại, gửi cho Yến Gia một tin nhắn như vậy: [Ai, tôi buồn quá ಥ_ಥ* /khổ sở/]

* Emo là editor thêm vào vì thấy để như vậy sẽ thú vị hơn. Mn có ý kiến editor cx sẽ ko bỏ đou (vì đẹp mà, tui ko lạm dụng là đc)

Yến Gia: [Sao?]

Ngu Liễu: [Đường tình của mình thật nhấp nhô, nhìn người khác sắp kết hôn rồi, tự nhiên cảm thấy có chút khó chịu /nằm sấp xuống đất/ /nằm sấp xuống đất/]

Yến Gia: [Ha hả.]

Yến Gia: [Làm sao cậu biết người ta sẽ thành đôi?]

Ngu Liễu: [Nhìn liền thấy xứng đôi.]

Yến Gia: [Lần trước ở trên đường nhìn thấy hai con chó kim mao cậu cũng nói như vậy, kết quả bọn nó chỉ là hai anh em sinh đôi, cậu nhìn cái gì cũng đều xứng đôi.]

Ngu Liễu: [? Làm gì mắng người?]

Yến Gia: [Tôi việc nào ra việc đó, cậu đừng tưởng tượng lung tung.]

Ừ.

Ngu Liễu thu hồi di động, không muốn cùng cậu ta nói chuyện.

Cũng không muốn nhìn người khác thành đôi, cậu vẫn là về phòng ngủ đi.

Giờ Ngọ ngày hôm sau, Ngu Liễu ngủ đủ rồi mới đi xuống lầu, liền thấy Lục Yêu ngồi bên cạnh giếng...... Giặt quần áo.


[2] Theo quan niệm, Giờ Ngọ thường sẽ rơi vào trong khoảng thời gian từ 11 giờ trưa đến 13 giờ trưa

Đại Hoàng đang ngồi xổm trên tảng đá đối diện như một con gà mái, Ngu Liễu nghĩ nghĩ, đi qua ôm Đại Hoàng lên, ngồi lên chỗ của nó, để nó ưỡn bụng thoải mái dễ chịu nằm trong lòng mình.

"Tại sao còn giặt tay?" Cậu gãi gãi cằm Đại Hoàng.

Lục Yêu: "Một hai bộ mà thôi, bỏ vào máy giặt còn phiền hơn."

Ngu Liễu đánh giá Lục Yêu, cao gần 1m9 con người rắn rỏi, thân hình chân dài tướng mạo xuất chúng, một thân cơ bắp xinh đẹp, cái trán còn có một vết sẹo soái chết người.

Theo lý thuyết, điều kiện được trời ưu ái như vậy, trên người nhiều ít cũng sẽ mang khí chất lão đại hắc bang hung ác yêu trẻ chứ?

Nhưng Lục Yêu không có, anh một chút cũng không hung ác, anh giống như một người anh trai sủng em trai nhất trong nhà, anh cường đại nhưng không làm người ta sợ hãi, chỉ cảm thấy ở trên người anh vạn sự đáng tin cậy.

Ngay cả làm những công việc nhà vặt vãnh cũng thuần thục như vậy, thoạt nhìn liền có ấn tượng tốt.

Ngu Liễu yên lặng từ đáy lòng dán cho Lục Yêu cái nhãn "Hiền huệ."

"Cô gái ngày hôm qua tới tìm anh là ai vậy?" Vấn đề này kỳ thật ngày hôm qua cậu đã muốn hỏi, nhưng không tìm được cơ hội mới kéo dài tới hôm nay.

Lục Yêu liếc cậu một cái: "Hỏi cái này làm gì."

Ngu Liễu: "Có chút tò mò mà thôi, không thể nói sao?"

"Không phải không thể nói."

Lục Yêu đổ nước bẩn đi, lại lần nữa múc đầy thùng nước sạch: "Cô ấy là con gái của An thúc, tên là Tiểu Nhã, mới vừa tốt nghiệp cấp ba trở về."

"Tốt nghiệp cấp ba?" Ngu Liễu tính ngày: "Thi đại học không phải ngày 8 mới kết thúc sao?"

Lục Yêu: "Được đề cử đi học."

Ngu Liễu: "Ách, vậy rất lợi hại...... Tê --"

Lục Yêu bỗng chốc ngẩng đầu: "Làm sao vậy?"

Ngu Liễu nhìn chằm chằm lòng bàn tay: "Không cẩn thận bị Đại Hoàng cào."

"Tôi nhìn xem." Lục Yêu kéo tay Ngu Liễu qua, nước cũng dính vào trên tay Ngu Liễu.

"Không sao." Ngu Liễu không thèm để ý: "Nó không dùng lực."

Lục Yêu buông tay ra: "Chờ tôi một chút."

Sau khi giặt sạch quần áo và vắt nước cho khô, anh lấy bấm móng tay trong hộp nhỏ dưới gầm cầu thang, trở lại ngồi xuống trước mặt Ngu Liễu, tư thế bắt đầu cắt móng cho Đại Hoàng nằm ở trong lòng Ngu Liễu.

Ngu Liễu ngồi trên tảng đá xanh xung quanh gốc cây, Lục Yêu ngồi trên băng ghế nhỏ, thấp hơn cậu một khoảng, anh cúi đầu nên rất gần mặt cậu, cánh tay thường thường cọ qua sườn đùi ngoài của cậu, yên lặng sinh ra một loại cảm giác thân mật vi diệu.

Ngu Liễu bất giác hoảng hốt, đến tận khi Triệu Tiểu Tùng từ bên ngoài hấp tấp chạy vào, mới gọi hồn cậu lại.

"Lão đại, đá trong nhà cháu không đủ, cháu tới chỗ chú lấy một ít!"

Triệu Tiểu Tùng một đường la hét chạy vào trong sân, thấy hai người họ liền lễ phép dừng chân lại: "A, hai người đang chơi cái gì vậy?"

Cậu bé thay đổi phương hướng chạy tới, sau khi thấy bọn họ đang làm gì, thanh âm khoa trương: "Wow, không phải chứ lão đại, chú cư nhiên lại tự mình cắt móng cho Đại Hoàng!"

Ngu Liễu bị nó hù nhảy dựng: "Làm sao vậy, không thể cắt?"

"Không phải." Triệu Tiểu Tùng nói: "Lần trước Đại Hoàng cào một đường chỉ trên quần áo của em, em kêu lão đại cắt móng cho nó, Lão đại còn nói loại việc gây cản trở bọn nó phóng thích hành vi bản năng là hành vi phạm tội."

Cậu bé chọc chọc bả vai Lục Yêu: "Lão đại, chú hôm nay tại sao lại đột nhiên phạm tội?"

Lục Yêu bình tĩnh chuyển từ chân trái của Đại Hoàng sang chân phải: "Đá ở phía dưới tầng hai bên trái trong tủ lạnh, lấy xong thì đổ đầy nước vào để làm đá tiếp cho chú, bằng không lần sau đừng tới."


"Ai da, được rồi."

Triệu Tiểu Tùng nhanh như chớp chạy đến tủ lạnh, bùm bùm một trận lại rất nhanh như chớp chạy trốn.

Trong sân khôi phục lại sự yên tĩnh ban đầu.

Ngu Liễu đặc biệt may mắn có Đại Hoàng ở trong lòng mình, lí do biện hộ cho việc cho cậu đặt ánh mắt cùng đôi tay ở cùng một chỗ.

Lục Yêu mỗi lần cắt xong một cái móng đều phải cẩn thận dùng lòng bàn tay kiểm tra xem còn sắc bén hay không, cắt xong cái móng cuối cùng, lau sạch mà vỗ vỗ cái bụng của nó: "Được rồi."

Ngu Liễu thở phào nhẹ nhõm, không khí kỳ quái rốt cuộc kết thúc.

Một bên vò đầu mèo một bên định nói chuyện, đỉnh đầu bỗng nhiên bị đập nhẹ nhàng một chút.

Không chờ cậu kịp phản ứng, Lục Yêu đã vươn tay giúp cậu gạt đi đoá hoa Hoè, trước khi thu hồi, bàn tay 10 phần tự nhiên mà xoa xoa đỉnh đầu cậu.

Ừm...không ngoài dự đoán, xúc cảm đúng thật rất tốt.

Ngu Liễu bất thình lình bị sờ đầu đến ngốc, sau một lúc lâu, hoảng hốt cũng tự xoa đầu mình một phen: "Làm gì vậy, hâm mộ tôi có tóc?"

Lục Yêu thế nhưng cũng phụ hoạ theo cậu, gật đầu nói: "Ừ, hâm mộ."

Ngu Liễu nhướng mày: "Anh không phải cũng có sao?"

Cậu đưa tay đi sờ sờ đầu Lục Yêu: "Chỉ là có chút ngắn, dặm tay."

Lục Yêu ánh mắt loé loé, ý cười giảm đi, nhiều thêm vài phần cảm xúc phức tạp.

Ngu Liễu trong lúc vô tình chạm phải tầm mắt anh, một góc nhỏ trong tim như bị búa nhẹ nhàng gõ một cái, đau nhức tê dại, hô hấp đứt quãng, tay vươn ra cũng cứng lại rồi.

Chỉ có tiếng tim đập mạnh mẽ và tự do, hơn nữa đột nhiên phá lệ tạo ra cảm giác tồn tại.

"Anh--"

"Tiểu Lục, Tiểu Lục có ở đây không? Tiểu Lục?"

Thanh âm to lớn vang dội làm Đại Hoàng cả kinh xoay người chạy, Ngu Liễu cả kinh, không biết vì sao chột dạ, rất nhanh đã thu hồi tay, cùng lúc đó An thúc cũng hùng dũng nện bước đi vào.

Lục Yêu nhắm mắt, cảm xúc ám trầm ở đáy mắt biến mất, vỗ vỗ ống quần thong dong đứng dậy: "Cháu ở đây, An thúc, tìm cháu có chuyện gì sao?"

An thúc xua xua tay, vẻ mặt khó xử: "Ai, cũng không phải là chú, là con gái của chú, nó cái kia...... làm chú đến đây muốn cùng cháu thương lượng một chút chuyện!"

Ngu Liễu thừa dịp bọn họ nói chuyện lẻn đi, vào đến bên dưới hiên mới thả chậm bước chân.

Vẫn chưa bình phục tâm tình cúi đầu nhìn chằm chằm tay mình, lại chậm rãi nắm tay lại, cái loại cảm giác dặm tay một chút ấy thế nhưng lại không tan đi được, làm cậu có chút bối rối.

Thật khó hiểu...

Tại sao đầu tóc ông chủ Lục lại giống như mang điện vậy chứ......

*Hết chương 16*

Tui vừa đào một cái hố mới nên năng suất bộ này sẽ hong cao nữa, tuần rảnh thì 1 tuần 1 chương còn ko rảnh thì...0 chương 1 tuần=))

Đùa đấy!!

Sẽ cố gắng lên chương nên đừng lo #_#

Tiện đây cx PR hố mới lun:))

Thể loại: ngôn tình, xuyên nhanh, nữ phụ, nhiều thế giới, ngọt, He,...

《Xuyên nhanh chi nữ xứng đối thoại》_Dật Tri


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận