Ngoại Thích Chi Nữ

Đêm đó, Túc vương phủ.

Minh Lạc nhìn gương mặt bình tĩnh của Triệu Thành, cười khổ nói : “ vẫn là người đúng, thiếp không nên vào cung.”

Trận phong ba này, là tự mình làm mình không dễ chịu.

Chuyện trong kinh đặt trong lòng nàng thật lâu, lúc đầu nàng nghĩ đến đi Bắc Địa những chuyện kia có thể tạm thời đè xuống, tìm chút chuyện của phụ thân khi còn sống trong quân, chờ tin tức về thị vệ thân cận của phụ thân đang mai danh ẩn tích ở Tây Phiền, tra ra chân tướng, lại giải quyết việc chung mà thôi – nàng ý thức được, chuyện đại bá phụ làm, không cần nàng vì phụ thân báo thù, chỉ cần không ai giúp hắn che giấu, triều đình sẽ xử lý hắn.

Nàng muốn đem chuyện của phụ mẫu biên thành sách, đây là ý niệm trong đầu nàng những ngày tìm hiểu về quá khứ của phụ mẫu.

Triệu Thành nhìn nàng một cái, nói “ để nàng tự hiểu được, chưa chắc không phải là chuyện tốt.”

Minh lạc nghẹn họng, mặc dù đã quen với cách hắn nói chuyện, nhưng không bị thương cũng cảm thấy ngượng ngùng.

Minh Lạc biết hắn nói lời này không phải có ý trách nàng liên lụy quá nhiều với Minh gia và thái hậu, làm việc không rõ ràng mà nói nàng không thể đem cảm tình và lý trí tách biệt, làm việc không đủ gọn gàng, linh hoạt cho nên mới tạo cơ hội cho người ta lợi dụng – ôi, cũng không kém nhiều lắm, nhưng Minh Lạc hiểu là hắn không có ý trách nàng.

Nàng thu thập tâm tình một chút, nói “ kì thật việc này cũng không ảnh hưởng đến thiếp, ngược lại giống như một loại giải thoát.”

không phải nàng máu lạnh mà thân tình của nàng và Minh thái hậu đã hao tổn quá nhiều ở kiếp trước, chuyện giả bộ mẫu nữ tình thâm không phải chuyện thoải mái dễ chịu, nguyên bản nàng không thẹn nhưng cũng giống như trở nên hư tình giả ý. Ước chừng sau việc này nàng không cần giả bộ thiện lương, chỉ cần làm chính mình là được.

Nhưng nghĩ đến những ảnh hưởng sau này của việc này, có chút xin lỗi nói: “ vương gia, sợ là việc này sẽ liên lụy đến vương gia. Chuyện phát sinh như vậy, cô mẫu muốn bàn giao cho Thăng Bình đại trưởng công chúa chắc chắn sẽ đẩy hết lên người vương gia, mượn cơ hội ly gián tình cảm của đại trưởng công chúa và vương gia.”

Triệu Thành không để ý, nở nụ cười nói : “ chỉ là lừa mình dối người thôi, đại trưởng công chúa không phải người tầm thường, đối với chuyện tranh đấu cung đình là người rõ ràng nhất, việc này sao có thể giấu diếm nàng ta. Chỉ là tháng sau Ôn Nhã sẽ tiến cung, đại trưởng công chúa đã sớm quyết định, việc này cho nàng ta một lý do để oán hận, bất mãn ta, nàng không cần để trong lòng.”


nói xong nhìn thoáng qua Minh Lạc, nói “ nhưng việc này nàng ta sẽ giận chó đánh mèo lên người nàng, đồng thời sẽ oán hận ta thiên vị nàng, thủ đoạn của nàng ta rất nhiều, tương lai nàng cách nàng ta xa một chút.”

Minh Lạc đáp ứng.

"Vương gia." Minh Lạc kêu.

"Hả?" Triệu Thành nhìn nàng.

Minh Lạc nghĩ đến chuyện mình luôn suy nghĩ khi trên xe ngựa hồi phủ, chậm rãi cẩn thận nói “ vương gia, tiên đế hắn,đến nay thiếp đều chỉ nghe hắn cần cù chính sự, khuyên khóa dân nuôi tằm, miễn thuế dịch, lại ủng hộ thông thương, nên mới có Đại Ngụy phồn vinh hưng thịnh, bách tính giàu có, còn mấy năm dưới thời Thành Võ đế liên tục chiến loạn, bách tính khó khăn, không được tâm bách tính và kẻ sĩ.”

Khi Khánh An đế kế vị, cô mẫu và phụ chính đại thần Xa Lộc chấp chính, vẫn sử dụng chính sách của tiên đế, không quan tâm đến Khánh An đế như bệnh tâm thần kia, Đại Ngụy vẫn ổn định giàu có.

Kiếp trước nàng không nghĩ nhiều như vậy, trùng sinh trở về, nàng tự giác ngu dốt, thân ở Minh gia, ở giữa Minh thái hậu và Túc vương phủ, chuyện triều đình không thể tránh né, phán đoán và phân biệt vị trí thế cục có lợi cho tình cảnh của mình, cho nên một năm này nàng dốc hết sức mình.

Triệu Thành nhìn nàng, sắc mặt không thay đổi, đợi nàng nói tiếp.

“ trong trí nhớ của thiếp, hắn và cô mẫu phu thê tình thâm, tuy chỉ có một nhi tử nhưng nhiều lần bác bỏ tấu sớ mở rộng hậu cung, tăng dòng dõi, thiếp cảm thấy cô mẫu gả cho tiên đế là mười phần may mắn.”

Các thiếu nữ trong thiên hạ cực kì hâm mộ thái hậu

Nàng lắc đầu, thu hồi thần sắc nói “ nhưng chuyện của đại bá, chuyện của Lăng gia, còn có thiếp xem hồ sơ của Xa Lộc, hắn vậy mà lợi dụng thích khách của dị quốc nhiều lần truy sát người, sợ là phía sau còn giấu diếm càng nhiều chuyện.”


“ vương gia, người hận tiên đế sao?” Minh Lạc hỏi hắn.

Triệu Thành sờ đầu nàng, không trả lời hận hay không, chỉ cười nói “ nàng nhìn ra được những điều này coi như không tệ, chờ nàng đi Bắc Địa, đi biên quan, lại đánh giá một chút.”

“ Triệu Ất quản lý triều chính, hưng nông xây học, những chuyện đó hoàn toàn có triển vọng, nhưng cũng là xây dựng trên cơ sở việc phụ hoàng và các vị tướng sĩ chinh chiến nhiều năm giúp biên cương sơ bộ ổn định, hắn tại vị nhiều năm, ở biên cảnh Tây Ninh, Tây Phiền, Bắc Địa chiến loạn to nhỏ không ít, chỉ là hắn làm như không thấy. Đại Ngụy suy yếu lâu ngày, nếu chiến loạn xảy ra cùng lúc, giống như một năm trước Chu Xương cấu kết Bắc CỐt làm phản, nếu không phải kịp thời dập tắt, sợ là mấy năm tới cũng khó khôi phục.”

Nhưng chính vì Triệu Ất rất được dân tâm và văn nhân sĩ tử ủng hộ cho nên Triệu Thành chưa vội vàng lấy lại đế vị.

Nhiều năm như vậy, dưới lớp vỏ bọc phồn vinh hưng thịnh là tham nhũng nghiêm trọng, nếu có thiên tai, chiến loạn, sợ là chẳng mấy chốc lộ ra.

“ hận là cảm xúc của kẻ yếu, cho nên ta nói với nàng, không cần để mình bị vây khốn ở kinh thành.”

Mùng sáu tháng sáu.

Rạng sáng có bốn nhóm người rời Túc vương phủ, không rõ Triệu Thành và Minh Lạc rời đi cùng nhóm người nào.

Bọn họ một đường ngồi xe ngựa từ kinh thành đến Bắc Địa, ước chừng cần thời gian gần hai tháng. Nhưng trên đường Triệu Thành không có ý đi nhanh, đến các thị trấn còn cố ý bồi Minh Lạc đi dạo, nơi nên dừng thì dừng cho nên tốc độ ngày càng chậm.

Nửa tháng sau, Ly châu.

Ly Châu là một trong bảy châu của Yến Bắc, bước vào Ly châu coi như bước vào Bắc Địa. bọn họ đi đường nhiều ngày nên đến Ly châu Triệu Thành ra lệnh nghỉ ngơi, nói sẽ dừng ở Ly châu hai ngày.


“ công tử”

“ công tử, đồ của ngươi bị rơi.”

Minh lạc đang nhìn không ít cửa hàng bán binh khí trên đường, âm thầm thấy kì lạ - luật pháp không cho phép tự tạo binh khí, ở đây lại trên đường lớn có không ít cửa hàng bán binh khí và đồ sắt, nàng nghĩ muốn kéo Triệu Thành vào xem, không nghĩ tới lại nghe thấy có người gọi.

Lúc đầu nàng lơ đễnh nhưng tiếng gọi phía sau lớn hơn, mới biết là có người gọi mình.

Nàng quay đầu liền thấy một thiếu nữ - ăn mặc theo phong cách dị tộc, làn da hơi đen, hai mắt to sáng dị thường, tươi cười rực rỡ,xinh xắn lại mang theo khí khái hào hùng sạch sẽ, cởi mở, không làm người ta cảm thấy chán ngấy, bắt chuyện như vậy cũng không làm ngươi ta cảm thấy đường đột.

Lúc này Minh Lạc mặc một thân kị trang đơn giản, tóc buí lên bằng một cây trâm bích ngọc đơn giản, nhìn qua giống như một tiểu công tử như hoa như ngọc. với Triệu Thành thì nhìn lướt qua là biết nữ phẫn nam trang, nhưng bọn hắn là từ trong kinh đến, người bên ngoài, nhất là người Bắc Địa rất ít khi thấy tiểu công tử cẩm y ngọc thực, phấn điêu ngọc trác như băng tuyết thế này cho nên lừa được không ít người.

đi bên ngoài, mặc nữ trang luôn không tiện, nhất là từ sáng đến tối Triệu Thành đều bắt nàng cưỡi ngựa nửa canh giờ, cho nên những ngày này Minh lạc đều mặc nam trang, thuận tiện hơn rất nhiều.

Minh Lạc nhìn thiếu nữ, lại nhìn thanh chủy thủ trong tay nàng ta, nhịn không được cười rộ lên – những ngày qua, người muốn bắt chuyện với nàng không ít, cho nên phương thức làm quen nàng thấy không ít, nhưng nói đến phương pháp làm rơi chủy thủ thì là lần đầu gặp.

Thiếu nữ kia thấy nàng cười rộ lên thì ngẩn ngơ, hai mắt phát sáng.

Bên cạnh nàng ta có một nam tử cao lớn, ánh mắt nam tử kia dạo một vòng trên đám người Triệu Thành, mInh lạc, dừng lại một lát trên người Triệu Thành, sau cùng cố định trên người Minh Lạc, nhưng không lên tiếng.

Thiếu nữ nói: “ công tử, ta tên Vân Na, chủy thủ này là của công tử sao?”

Nàng ta đem chủy thủ đến trước mặt Minh Lạc, mắt mở to nói “ công tử xem một chút đi, nếu không phải, ngươi thích ta cũng có thể tặng cho người.

thật trực tiếp a.


Minh Lạc dưới ánh mắt mê hoặc của nàng ta, vươn tay định nhận lấy, Triệu Thành ho một tiếng, một thị vệ bên cạnh trợn mắt há mồm, nói : “ Nhị công tử, phong tục ở Ly châu, nếu người nhận chủy thủ của vị cô nương này, vậy có nghĩa là trong lòng cũng ngưỡng mộ nàng ấy, về sau nhất định phải thề cả đời bảo hộ nàng ấy.”

Chủy thủ này?

Minh Lạc:...

Nàng không dám nhận chủy thủ - nàng cảm thấy mình không có năng lực bảo hộ cô nương kia, nhưng Vân Na nhiệt tình, vị nam tử cao lớn bên cạnh nàng ta là huynh trưởng của nàng ta tên Vân CHân, tựa hồ cũng có hứng thú với bọn họ, mời bọn họ dùng bữa, lần đầu tiên Triệu Thành đồng ý, dừng lại dùng bữa với bọn họ, Triệu Thành và Vân Chân không nói nhiều, nhưng Vân Na và Minh Lạc lại có rất nhiều điểm chung.

Vân Na và Vân Chân là người Hồ tộc bản thổ ở Ly châu, xem tính cách, khí thế và cách ăn mặc cũng như tùy tùng, thì khẳng định địa vị trong tộc không thấp.

Ăn cơm xong đám người tách ra, sắc mặt Thanh Diệp cứng ngắc nói : “ nhị công tử, người lưu tâm một chút, người là người mà vị cô nương kia ngưỡng mộ, người đối xử với nàng ta như vậy chẳng phải là để nàng ta hiểu lầm sao?”

Minh Lạc nhíu mày, nàng hỏi Thanh Diệp “ ngươi cảm thấy ta giống nam tử sao?”

Thanh Diệp ngẩn người, lắc đầu.

Minh lạc lại nhìn Triệu Thành và đám thị vệ, nàng giả trang như vậy, sợ là bọn hắn liếc mắt liền nhìn thấu.

Nàng nói : “Thanh Diệp ngươi không cảm thấy sắc mặt của Vân Chân kia cổ quái sao? Ta cảm thấy coi như Vân Na không nhìn ra, huynh trưởng của nàng ta và những người khác khẳng định có người nhìn ra, cho nên không cần lo lắng. kì thật,”

Minh lạc cười cười, đi đến trước mặt Triệu Thành, cười nói “ Đệ cảm thấy Vân Chân giống như xem thường đệ, khẳng định hắn hi vọng muội muội mình coi trọng đại ca. kì thật đệ cũng cảm thấy kì quái, không phải nói nữ tử Bắc Địa thích dũng sĩ dũng mãnh thiện chiến sao? Đệ như vậy, rõ ràng là không thể nhấc vai, sao dọc đường đi dường như đệ được hoan nghênh hơn đại ca vậy? nhưng mà đại ca, chúng ta sẽ đến tộc của bọn họ làm khách sao?”

Lúc cáo biệt, Vân Chân mời bọn họ đến Hồ tộc làm khách, mà ánh mắt Vân Na nhìn Minh Lạc càng là trực tiếp.

Triệu Thành không trả lời vấn đề vì sao nàng được hoan nghênh – dũng mãnh thiện chiến luôn cần có chiến tranh để chứng minh, còn bề ngoài thì nhìn một cái là thấy, muốn hắn giải thích thế nào, nói thế nhân nông cạn!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận