Ngoại Thích Chi Nữ

Ôn Nhã huyện chủ vào cung là do Minh thái hậu triệu kiến.

Trước khi thành thân Ôn Nhã và Minh Lạc cũng có giao hảo, cho nên vốn Minh Thái hậu định để đêm nay Minh Lạc và Ôn nhã ở cùng nhau, Ôn Nhã sắp vào cung, những ngày này Khánh An đế luôn ân cần với Ôn Nhã, cho nên không cần lo lắng hắn đột nhiên đường đột Minh Lạc.

Điều quan trọng hơn là từ khi hoàng đế ngủ lại Trường Hoa cung của Minh Tú, Minh thái hậu chưa gặp Ôn Nhã, nên bà ta muốn xem thái độ của Ôn Nhã với chuyện này. Những chuyện trước đó, là thái độ nhượng bộ lớn nhất của Minh thái hậu, Minh Tú đã không thể sinh dục, bà ta sẽ không ngồi nhìn nếu Ôn Nhã còn muốn dẫm cháu gái mình xuống bùn, cho nên bà ta cảm thấy nên để cho Ôn Nhã và Thăng Bình đại trưởng công chúa minh bạch, ngôi vị thái tử sẽ thuộc về các nàng nhưng các nàng cũng phải tôn trọng vị Minh Tú hoàng hậu này.

Cho nên vừa an ủi đồng thời cũng không mềm không cứng cho thấy lập trường.

Chỉ là Ôn nhã tới Minh Lạc lại không tới, ngược lại Thăng Bình đại trưởng công chúa lại đi theo đến đây.

Tâm tư Minh thái hậu linh lung, đoán một chút liền biết mục đích của Thăng Bình đại trưởng công chúa, quan hệ của hoàng đế và Minh Tú có chuyển biến, bà ta muốn nhìn phản ứng của Ôn Nhã, đương nhiên Thăng Bình đại trưởng công chúa cũng muốn vào cung thăm dò thực hư.

Thăng Bình đại trưởng công chúa mang theo Ôn Nhã vào điện liền hành lễ với Minh thái hậu và Minh Tú.

Thăng Bình đại trưởng công chúa vẫn thanh thanh đạm đạm như thường, Ôn nhã vẫn xinh xắn lung linh nhưng đáy mắt lại có chút buồn bực.

Trong lòng Minh thái hậu hiểu rõ nhưng làm như không biết, ôn hòa hỏi Ôn Nhã mấy câu sau đó quay sang nói với Thăng Bình đại trưởng công chúa “ nguyên bản hôm nay ai gia còn triệu Túc vương phi vào cung, Túc vương phi sắp rời kinh, thưở nhỏ nàng và Ôn Nhã giao hảo, ai gia vốn muốn để nàng và đám tỷ muội trò chuyện nói lời tạm biệt, nhưng không khéo hôm nay lão thái gia và lão phu nhân phủ Thừa ÂN công đến Túc vương phủ, cho nên Túc vương phi không tiện vào cung. Cũng may nàng nói sáng sớm mai sẽ tiến cung, ai gia thấy không bằng đêm nay Ôn Nhã ở lại cung bồi ai gia đi.”


Vừa lắc đầu cười nói “ nói đến Túc vương và Túc vương phi, sau đại hôn chắc đại trưởng công chúa còn chưa gặp Túc vương phi đi. Đứa nhỏ này cũng là do ai gia chiều hỏng, đại trưởng công chúa là đích trưởng tỷ của Túc vương, về tình về lý sau đại hôn bọn chúng nên đến chỗ công chúa bái kiến mới phải.”

Thăng Bình đại trưởng công chúa không nói gì.

Minh Tú ở bên cạnh cười nói: “mẫu hậu, sao có thể trách tam muội. Túc vương điện hạ có danh xưng chiến thần lãnh huyết, hắn luôn ở Tây ninh, ngày thường đều chung đụng với quân sĩ đánh giặc, còn có dị tộc chưa khai hóa, nói dễ nghe là phóng khoáng không câu lệ tiểu tiết, nơi nào sẽ để ý những chuyện nhỏ nhặt này, nói khó nghe thì là trong mắt hắn không có ai. Đừng nói đến phủ đại trưởng công chúa, ngay cả chỗ của mẫu hậu, ngày xưa người đau sủng tam muội, sáng sớm sau ngày đại hôn còn ban lễ vật đến Túc vương phủ, vậy mà không phải năm ngày sau tam muội mới tiến cung thỉnh an người. lúc chưa gả tam muội đã nói ‘ xuất giá tòng phu’, hiện tại nàng chính là một lòng đều đặt trên người Túc vương điện hạ, Túc vương điện hạ nói gì thì nàng làm cái đó, cho tới giờ cũng không nói một chữ ‘ không’”.

“ đứa nhỏ này, trước kia không cảm thấy, sao thành thân xong lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, chanh chua. Chẳng lẽ ngươi gả cho hoàng đế, cũng không phải lấy phu làm trời? cũng không biết phải thận trọng từ lời nói đến việc làm.”

Minh thái hậu cười khiển trách Minh Tú, lại quay đầu nói với Thăng Bình đại trưởng công chúa “ Thăng Bình, ngươi cũng biết đứa nhỏ này hai ngày nay vì chuyện mẫu thân bệnh nặng cho nên trong lòng không vui, đừng so đo với vãn bối như nàng.”

Mặt Thăng Bình đại trưởng công chúa đen một mảnh.

***

Phủ đại trưởng công chúa.

Lương Nghiệp về phủ, nghe nói muội muội lại vào cung, trong lòng không vui, hắn tìm mẫu thân, nói “ mẫu thân, quả nhiên người định để muội muội vào cung? không nói đến bệ hạ đã lập nữ nhi Minh gia làm hậu, muội muội chỉ có thể làm phi, tính tình của bệ hạ tuyệt đối không phải lương phối. còn có thái hậu và hoàng hậu, các nàng có ai là kẻ dễ đối phó? Mẫu thân, người đưa muội muội vào cung khác nào đưa nàng vào miệng cọp, mặc người xoa nắn?”


Thăng Bình đại trưởng công chúa nhìn nhi tử một chút nói “ vậy con cảm thấy gả muội muội con cho ai thì phù hợp?”

Lương Nghiệp ngốc trệ.

Trong kinh đệ tử huân quý thế gia chưa thành thân hoặc định thân, có gia thế tốt, lại mang theo tước vị hoặc thừa kế, lại có phẩm tính tốt có thể đếm trên đầu ngón tay, chân thực cũng không thể lọt vào mắt mẫu thân và muội muội.

Thăng Bình đại trưởng công chúa nói: “ a Nghiệp, con cũng thấy, Túc vương tuy là cữu cữu ruột thịt của con, nhưng hắn đối với con hay muội muội con cũng không khác người ngoài. Lúc trước Ôn Nhã có tên trong danh sách tuyển thế tử phi Tây Phiền vương phủ, chỉ cần hắn nói một tiếng có thể gạch tên muội muội con, nhưng hắn không có, danh sách trực tiếp được đưa đến trước mặt thái hậu. nếu ta không đi tìm thái hậu, rất có thể muội muội con đã bị gả đi Tây Phiền, đó là biện pháp tốt nhất phòng ngừa đắc tội tôn thất.”

“ a Nghiệp,nếu muội muội con không vào cung, không sinh hạ thái tử. khi ta còn sống, một số lão thần sẽ che chở, thiện đãi con, nhưng khi ta chết đi, trên người con không có tước vị lại không có công lao, tiền trình còn có gì? Còn có thế lực trong tay ta, ta sống bọn họ sẽ trung với ta, nhưng bọn họ trung với ta là vì trung với ngoại tổ phụ con, trung với đại đích trưởng công chúa, đợi lúc ta không còn bọn hắn sẽ không nghe lệnh của con. Tương phản, vì những thứ này, minh thái hậu và hoàng đế sẽ kiêng kị con, tuyệt không trọng dụng con.”

Cho nên không tranh thì sẽ triệt để xuống dốc.

Lương Nghiệp trầm mặc, sau đó thấp giọng nói “ còn cữu cữu, dù thế nào đó cũng là cữu cữu ruột thịt của con.”

“ cho nên muội muội con mới là phi mà không phải hậu. con nhớ kĩ, thái hậu nương nương và hoàng đế nhân lúc cữu cữu con đi Bắc Địa mà bức bách muội muội con làm phi, chúng ta không có lựa chọn nào khác, đối với bên ngoài con liền biểu hiện bất mãn của mình.” Thăng Bình đại trưởng công chúa nói.


“ vậy muội muội làm sao bây giờ?sao thái hậu nương nương và hoàng hậu có thể dung thứ việc muội muội sinh hạ người thừa kế đế vị?”

Trong mắt Thăng Bình đại trưởng công chúa lóe lên tia tàn khốc, cười lạnh nói : “ A Nghiệp, việc này con yên tâm, mẫu thân sẽ không để muội muội của con thua thiệt”

***

Túc vương phủ.

Dung Tĩnh Nhã nhìn hòm xiểng trong viện Minh Lạc, líu lưỡi nói : “ a Lạc, muội theo vương gia đi Bắc Địa là làm việc công, bất quá chỉ ở tạm, nơi đó bần hàn, muội làm gì mà mang nhiều y phục hoa lệ và trang sức như vậy, mang tới mang lui cũng không tiện a!”

nói xong có chút biến sắc nói “ a Lạc, không phải muội sẽ đi ba năm, năm năm không trở lại chứ?”

Dung Tĩnh Nhã vào kinh, mặc dù vì tính cách sáng sủa nên kết giao không ít bằng hữu, nhưng do hoàn cảnh lớn lên khác nhau, tiếp xúc cũng không nhiều cho nên không có người chân chính hợp nhau, nhưng với Minh Lạc lại khác, không biết có phải do huyết thống không hay do trang tử gần nhau nên chung đụng nhiều, mà hai người mười phần thân mật, thậm chí đôi khi không cần nhiều lời cũng rõ tâm tư đối phương. không hề cố kị mà nói thẳng, không lo đối phương sẽ truyền ra ngoài gây hậu quả không tốt.

Minh lạc đi Bắc Địa, thời gian ngắn thì không sao, nếu thật phải đi mấy năm, Dung Tĩnh Nhã vô cùng không bỏ được.

Minh lạc nghe nàng nói vậy, liếc nàng một cái, trong lòng nổi lên tâm trêu đùa, liền cười nói : “ muội nghe nói thanh danh vương gia ở Bắc Địa rất thịnh, rất nhiều nữ nhi thế gia, nữ nhi của tướng quân, còn có công chúa dị tộc đều muốn gả cho hắn làm phi, lần này hòa đàm cùng Bắc Cốt, Bắc Cốt vương muốn cầu vương gia thì khả năng sẽ đem ái nữ- công chúa Bắc Cốt hòa thân, cho nên muội muốn mang nhiều y phục và trang sức xinh đẹp, ăn mặc đẹp mắt chút, miễn cho người ta cảm thấy có cơ hội lợi dụng.”

Thực tế nàng không có nghĩ như vậy, nàng rất thích các loại thường phục, đây là Triệu Thành yêu cầu, hắn muốn dẫn nàng đi Bắc Địa, còn có Tây Ninh, ngoại trừ tiếp kiến nữ quyến của Bắc Cốt vương, còn có sứ giả của các tộc tây Vực, cho nên để nàng mang theo các loại lễ phục để dự bị.


Dung Tĩnh Nhã xùy một tiếng, nói : “ a Lạc, muội lại gạt ta, nhưng muội có tâm tư như vậy cũng tốt”

“ nhưng tỷ nghe nói nữ tử ở Bắc Địa không giống nữ tử trung nguyên chúng ta, bọn họ giống như nam tử, từ nhỏ đã cưỡi ngựa bắn tên, dũng mãnh thiện chiến, nếu so về dung nhan thì dù muội mặc áo vải hoặc da thú cũng nhất định làm các nàng cưỡi ngựa đuổi theo không kịp, nhưng tỷ cảm thấy muội ốm yếu từ nhỏ, nếu so về tư thế hiên ngang thì khẳng định thua rất nhiều. dù sao Túc vương điện hạ cũng lớn lên ở Tây Ninh, lại trường kì chinh chiến sa trường, nghĩ đến hắn sẽ thích nữ tử khí khái hào hùng một chút.ai, dù hắn thích bộ dáng gì cũng được, muội hay thay đổi một chút cũng tốt. nhân cơ hội này tập kị xạ, du ngoạn một phen, chẳng phải chuyện tốt sao.”

Minh Lạc cười nói “ Biểu ca luôn nói tỷ nghe nhiều biết rộng, hắn cũng tự than không bằng, trước kia muội còn không tinlắm, hiện tại xem ra thật sự là như thế.”

Dung Tĩnh Nhã liếc quanh một vòng, xác định không có ai mới thở dài nói: “ A Lạc, muội đừng không tim không phổi như vậy, ánh mắt muội người khác nhìn không ra, tỷ lại nhận ra được. mặc kệ trong lòng muội nghĩ thế nào, chỉ cần muội ngồi ở vị trí kia, muốn có nhiều tự do thì phải làm như vậy thôi. Nếu trong phủ nhiều hơn mấy cái trắc phi, thứ phi, muội muốn tĩnh người khác cũng không cho muội tĩnh, cho nên muội đừng vờ ngỡ ngẩn, nếu không phải bất đắc dĩ thì tuyệt đối không được để vương gia nạp trắc phi thứ phi.”

Minh Lạc nhéo mặt Dung Tĩnh Nhã, cười nói “ trong mắt tỷ muội ngốc như vậy sao? Nhưng mà tỷ nói đúng, muội phải nhân cơ hội này học kị xạ, cả ngày ốm yếu, rất nhiều chuyện đều không làm được.”

Cười nói “ nhưng mà, Dung biểu tỷ, tỷ quan tâm muội như vậy, muội cũng phải giúp tỷ thật tốt một phen, sẽ giúp tỷ liệt kê một bản danh sách, sau đó giao cho cữu phụ cữu mẫu, để bọn họ chậm rãi chọn giúp tỷ. nhưng muội cũng không bỏ được để tỷ đi biên cương, nếu tỷ chọn trúng nhất định phải cầu vương gia triệu người đó về kinh mới được.”

Hơn nửa năm nay Dung Chính Khanh và Dung đại phu nhân đều lựa chọn phu tế cho Dung Tĩnh nhã, Dung Tĩnh Nhã lại cực kì bắt bẻ, luôn bới ra khuyết điểm, làm Dung Chính Khanh và Dung đại phu nhân phát sầu, nhưng bọn họ sủng nàng ấy như vậy nên không cảm thấy nửa điểm không ổn, vẫn kiên nhẫn chọn, Dung lão phu nhân lại càng chiều chuộng Dung Tĩnh Nhã, Minh Lạc nói như vậy đều là nỗi lòng của bọn họ.

Nhưng công tử thế gia trong kinh có gia thế nhân phẩm lại chưa đính hôn dù sao cũng có hạn, lời Minh lạc nói không phải nói đùa.

“ nhớ kĩ phải vẽ thêm chân dung” Dung Tĩnh Nhã cũng không cảm thấy Minh lạc đang nói đùa, nàng chân thành bổ sung “ dung mạo không đẹp là không được”

Minh Lạc” phốc xuy” cười thành tiếng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận