Nghiện Sắc Đẹp

Tần Nhất Hành mở bàn chơi bài trong phòng đánh bạc, ngồi xung quanh đều là những cậu ấm không thiếu tiền, chơi rất lớn. Giang Bạch Lộ không đánh bài, cậu cầm chén trà ngồi uống ở chiếc bàn trống phía đối diện, ngắm nhìn người đàn ông lai tây có đôi ngươi màu hổ phách đang cắn điếu thuốc lá, nắm quyền chủ động giữa ván bài, không hề rơi vào thế yếu.

Tần Nhất Hành quen biết cậu hơn hai mươi năm, không cần suy xét cũng biết cậu nghĩ gì, “Đừng nhìn, người giới thiệu cho cậu không phải anh ta, là người bên phải anh ta ấy.”

Giang Bạch Lộ ừm một tiếng, “Tên là gì?”

Tần Nhất Hành: “Tống Đường.”

Giang Bạch Lộ liếc mắt nhìn hắn, “Tôi không hỏi đối tượng tương lai của tôi, tôi hỏi người bêncạnh đối tượng tương lai của tôi.”

Tần Nhất Hành: “…”

“Tần Nhất Hành” Giang Bạch Lộ nghiêm túc gọi tên bạn thời thơ ấu, “Các cậu cùng một giuộc bao trọn khu nghỉ dưỡng này từ trước, còn lừa tôi là tạm thời quyết định qua chơi, tôi chưatrách cậu cái gì. Chỉ hỏi thăm một cái tên, cậu cũng không chịu nói cho tôi biết?”

Tần Nhất Hành: “Cùng một giuộc.”

Giang Bạch Lộ: “…”


Giang Bạch Lộ: “Ờ.”

Tần Nhất Hành giơ tay ấn giữa hai đầu lông mày, “Người ta cũng là cậu ấm nhà giàu, vừa rồi ai nói không muốn thử yêu đương với con nhà giàu ấy nhỉ?”

“Là tôi nói.” Giang Bạch Lộ ngửa đầu uống sạch nước trà trong chén, “Nhưng tôi vừa phát hiện bộ dạng đánh bài của anh ấy vô cùng đẹp trai, đẹp hơn tên bạn trai cũ nghèo kiết xác của tôinhiều, tôi đổi ý rồi.”

Tần Nhất Hành châm biếm, “Chẳng phải bắt đầu cái nhìn đầu tiên, cậu đã không dời mắt khỏi anh ta rồi sao?”

Giang Bạch Lộ: “…”

Giữa cuộc chơi, Dụ Quân Lân đứng dậy nhận điện thoại, gọi Tần Nhất Hành sang thay anh ta chơi vài ván. Giang Bạch Lộ xách một chiếc ghế đẩu đến, ngồi xuống bên cạnh Tần Nhất Hành, dõng dạc nói: “Tôi giúp cậu xem bài.”

Tống Đường ngồi phía chếch đối diện ngước đôi mắt đào hoa, tràn đầy hào hứng nhìn cậu, “Niểu Niểu đến giúp tôi này.”

Giang Bạch Lộ sửng sốt, không hỏi đối phương làm sao nghe ngóng được tên cúng cơm ẻo lảcủa cậu. Rõ ràng từ lúc gặp mặt đến bây giờ cả hai chưa nói chuyện với nhau được mấy câu, mà giọng điệu gọi cậu quen thuộc đến mức cứ như kiểu là tình nhân đã yêu tha thiết được hai, banăm.

Cậu chậm chạp dịch chuyển đến, ngồi ở giữa người đàn ông ngậm thuốc lá và Tống Đường, thò đầu quét mắt nhìn lá bài của Tống Đường, thành thật nói: “Tôi không xem được.”

Tống Đường bất ngờ quay sang, thờ ơ ngước nửa mí mắt lên, miễn cưỡng tỏ ra chút lẳng lơ với cậu, “Vậy cậu giúp tôi nhìn lá bài của Sầm Qua, sau đó bí mật nói cho tôi biết.”

Hóa ra gọi là Sầm Qua.

Giang Bạch Lộ ngoan ngoãn vâng lời quan sát khuỷu tay của Sầm Qua. Người kia khẽ lật cổ tay,áp mặt bài xuống, anh quay đầu lại, không mặn không nhạt hỏi: “Nhìn cái gì?” Giọng nói y hệtnhư đang khiển trách đứa bé không hiểu chuyện.

Giang Bạch Lộ mỉm cười phản đối, cậu nheo mắt tiến sát thêm một chút, khi mở miệng ra nóithì hơi thở ấm áp phả vào cổ đối phương: “Anh Sầm, anh là con lai sao?”

Sầm Qua thờ ơ ừ một tiếng.


Giang Bạch Lộ hỏi tiếp: “Anh Sầm, anh lai giữa Trung Quốc và nước nào? Canada? Đức?”

Sầm Qua ném một lá bài ra, nhàn nhạt nói: “Nước Mỹ.”

Giang Bạch Lộ ừm một tiếng, như thể sự tò mò cuối cùng đã được thỏa mãn, cậu ngồi thẳng dậy và lui trở về.

Sầm Qua giơ tay ấn điếu thuốc xuống gạt tàn, lông mày hơi nhíu lại, anh vừa phát hiện mình đánh nhầm quân bài.

Hai giờ sau bữa tối, ai đó ở ngoài phòng gõ cửa. Giang Bạch Lộ ngừng chơi game đứng dậy đi mở cửa, Tống Đường mặc đồ tắm tựa ở cửa thân thiết gọi cậu: “Niểu Niểu, đi ngâm nước nóng không?”

Giang Bạch Lộ định từ chối nhưng thấy Sầm Qua đang đứng phía sau lưng đối phương hờ hữnghút thuốc, cậu liền đồng ý. Cậu đổi quần áo và giày dép rồi bước ra khỏi phòng, trở tay đóng cửa phòng lại.

Tống Đường bước đến trước mặt Sầm Qua, tự nhiên giơ cánh tay ôm vai anh, quay người sang nói với Sầm Qua: “Chúng ta đi đến bể lộ thiên sau núi?”

Sầm Qua không thèm nhìn cậu ta, hơn nửa khuôn mặt điển trai che giấu trong ánh đèn tối mờ, giọng nói nghe có vẻ lười biếng: “Tùy cậu.”

Cánh tay khoát lên vai anh rất chặt, Giang Bạch Lộ cau mày quay đầu lại, chỉ nhìn thấy sườn mặthờn dỗi và khó chịu của Tống Đường. Cậu suy tính giây lát, bỗng nhiên thích thú tràn trề nhướnmày tiến lên.

Dưới màn đêm mùa đông lạnh lẽo, bể suối nước nóng thiên nhiên trong trẻo ngoài trời bốc lênhơi nước màu ngà khiến cho ánh đèn trên đỉnh đầu cũng trở nên mù mờ. Mặt trăng vàng nhạtcô đơn treo nơi chân trời bao quanh bởi những ngôi sao lập lòe rải rác.


Tống Đường ngồi trên ghế mây gọi điện thoại cho lễ tân, bảo đối phương mang rượu tới.

Giang Bạch Lộ đi đến bên cạnh giá treo đồ mà cởi quần áo, tay cậu vừa mới chạm vào lưng quần, hình dáng cao to rắn rỏi từ bên phải tiến vào trong tầm mắt cậu. Động tác cởi thắt lưngcủa Giang Bạch Lộ hơi dừng lại, cậu lặng lẽ nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào lồng ngực khỏemạnh cường tráng và vòng eo nhỏ gọn chắc nịch của đối phương.

Sầm Qua lướt qua cậu, ném áo tắm lên mắc áo, hết sức đè thấp giọng nói từ tính, cố tình truyền vào tai cậu nhờ cơn gió lạnh lẽo trong đêm: “Còn muốn giữ đôi mắt nữa không?”

Bụng dưới Giang Bạch Lộ hơi căng lên, cậu thu đường nhìn lại, cúi đầu cởi áo. Treo đồ xong, cậuliếc mắt nhìn Tống Đường đang chọn rượu vang ở phía xa xa, bất thình lình dựa sát vào Sầm Qua, đầu ngón chân cậu dường như sắp chạm vào đầu ngón chân của đối phương. Đôi môi hơihé mở của cậu lơ đãng vô tình lướt qua mép cằm Sầm Qua, cậu nhẹ nhàng mở miệng: “Sầm Qua, con mắt của anh thật đẹp.”

Sầm Qua nặng nề bóp mạnh cằm cậu, tay kia đặt lên phần bụng dưới hơi ngẩng đầu của cậu cách một lớp quần bơi, đôi mắt bất mãn nheo lại, “Quản chặt cái miệng và thằng nhỏ của cậu, tôi không phải là gay.”

Hai mắt Giang Bạch Lộ cong lên, “Trai thẳng các anh trước khi lên giường với đồng tính đều nói vậy.”

Ví dụ như...

Ví dụ như tên bạn trai cũ nghèo kiết xác “chết bởi nghìn nhát dao” của cậu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận