Nghe Xem! Là Thời Gian Đang Hát

Sáng sớm, Liêu Kiệt ném một tập văn kiện lên bàn Vương Thiến Thiến, “Thiến Thiến, chiều nay đi gặp khách hàng với anh, em chuẩn bị cho tốt một chút.”

Vương Thiến Thiến mở ra nhìn, là hạng mục hợp tác với công ty kiến trúc Dương Trình. Kiến trúc Dương Trình, công ty của Hướng Nghiên, tổng bộ đặt tại thành phố H, Hướng Nghiên là tổng giám đốc tài vụ của công ty này, Vương Thiến Thiến cũng không nghe được tin Hướng Nghiên được gọi về thành phố H từ Triệu Đình, cho nên trước đó nhìn thấy Hướng Nghiên luôn nghĩ chị ấy trở về vì ngày thành lập trường mà thôi.

Giữa trưa, trên đường Vương Thiến Thiến và thư kí Lưu đi ăn cơm trưa xong quay trở về, thư kí Lưu đối diện cô nói về anh chàng đẹp trai mới tới của bộ phận bán hàng, đang nói đến tin đồn của anh chàng đẹp trai kia và trưởng phòng nhân sự, Vương Thiến Thiến cũng theo đó mà cười xấu xa. Nhưng mà đang cười, đột nhiên nụ cười cứng lại trên gương mặt.

Thư kí Lưu cũng theo ánh mắt của cô mà nhìn qua, chỉ thấy tại cổng của tòa nhà ở con đường đối diện, Liêu tổng đang cùng một cô gái nói chuyện rất thân mật, cô gái kia còn ôm lấy cổ của Liêu tổng làm nũng. Lúc thư kí lưu híp đôi mắt cận thị ba trăm độ của mình lại, muốn xem thật cẩn thận, Vương Thiến Thiến đã vọt qua bên đó.

Vương Thiến Thiến thấy Liêu Kiệt ở bên cạnh cô gái khác làm ra những động tác thân mật, lại nhớ đến Hướng Nghiên nói mình đang mang thai, tức giận đến bên đường bắt lấy cổ áo Liêu Kiệt chất vấn anh ta, “Anh đã có Hướng Nghiên, vì sao còn trêu hoa ghẹo nguyệt ở khắp nơi, anh là đồ khốn……..” Cô vốn muốn nói anh ta là thừa dịp Hướng Nghiên có thai đi trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng nghĩ đến Hướng Nghiên từng nói không cho cô nói chuyện đó với anh ta, liền thay đổi cách nói.

Liêu Kiệt không nói gì, cô gái bên cạnh anh ta thiếu kiên nhẫn hỏi Vương Thiến Thiến: “Chị là ai vậy?”

Vương Thiến Thiến liếc mắt nhìn cô gái kia một cái, bộ dáng không đến hai mươi tuổi, có lẽ là còn trẻ không hiểu chuyện, cũng không làm khó dễ gì cô ấy, chỉ nói: “Tôi đang nói với anh ta, cô đừng xen mồm.”

Cô gái kia đỏ mặt lên, quả nhiên nghe lời mà khép miệng lại. Sau đó Vương Thiến Thiến tiếp tục quở trách Liêu Kiệt, “Anh là đồ mặt người dạ thú……….. Anh không cảm thấy có lỗi với Hướng Nghiên sao…… Dùng tất cả những từ ngữ xấu xa nhất cũng không biểu đạt được hết sự khốn nạn của anh………” Vương Thiến Thiến không biết mắng chửi người khác, Liêu Kiệt nãy giờ không nói gì, cũng quả thật đã làm khó cô, lục lọi khắp bụng cũng không tìm ra được một câu thô tục để trút giận.

Xuyên qua đường cái đông nghịt, thư kí Lưu rốt cuộc cũng thấy được phố bên này, cuối cùng cũng kịp chạy đến ngăn cản trận “thảm kịch” này, Vương Thiến Thiến còn đang lải nhải, thư kí Lưu gọi cô: “Thiến Thiến – ”

“Thư kí Lưu, chị đừng cản em.”

“Không phải…….. Thiến Thiến – ”


“Chị để cho em nói hết!”

Thư kí Lưu thật sự không nhịn được nữa, đè hai tay đang nắm lấy áo Liêu Kiệt của cô, “Quản lí Vương! Cô ấy là cháu họ của Liêu tổng.”

“Sao?” Vương Thiến Thiến lập tức ngây người, cháu họ?

Cô gái kia bắt đầu che miệng cười trộm, nói với Liêu Kiệt: “Cậu, con quay về trường học, cậu không cần tiễn con, tự con lái xe là được.”

Đợi cho cô bé kia đi xa, Liêu Kiệt mới cúi đầu nhìn cà-vạt cùng cổ áo bị Vương Thiến Thiến giày vò không ra hình dạng gì, khẽ nheo hai mắt lại, “Em nói xong rồi?”

Vương Thiến Thiến vẻ mặt xin lỗi khẽ cười, “Xin lỗi, Liêu tổng, trưa nay em ăn phải thứ không sạch sẽ.”

Liêu Kiệt híp mắt nhìn đồng hồ, lại nhìn về phía cô nói: “Vương quản lí, tôi cho cô thời gian một tiếng, đi mua ngay cho tôi một chiếc áo sơmi.” Nói xong còn giơ giơ cánh tay lên, cố ý lộ ra nếp gấp cổ tay áo, “Tôi chỉ mặc áo sơmi đúng tiêu chuẩn.”

Vương Thiến Thiến sửng sốt một chút, bị chiếc cúc áo kim cương ở phía trên kia làm hoa cả mắt, cô cố gắng nuốt nuốt nước miếng, vừa mới nói nhiều như vậy, dùng nhiều sức lực, hiện tại có chút miệng khô lưỡi khô. Giương mắt nhìn Liêu Kiệt, nói một câu dứt khoát “Không có tiền!” Sau đó ngoảnh đầu, tao nhã đi vào trong cao ốc công ty.

Buổi chiều trước khi đi gặp khách hàng, Vương Thiến Thiến nhìn thấy Liêu Kiệt đã đổi áo sơmi và cà-vạt mới. Lúc cô đi ngang qua văn phòng anh ta, còn cố tình nói một câu “Liêu tổng, vẫn là chiếc áo sơmi này hợp với anh hơn.” Giống như vò nát chiếc áo sơmi kia là bởi vì không thích hợp với anh ta.

Liêu Kiệt thời gian qua cũng đã quen với cách nói chuyện của cô, trả lời cô: “Đương nhiên hợp với anh, dùng tiền thưởng của em để mua mà.”


Vương Thiến Thiến mới quay người, vừa nghe xong lời này thiếu chút nữa trẹo chân. Lúc quay người lại lần nữa, đã thay một vẻ mặt nghiêm trang nói: “Liêu tổng, thời gian đi làm, đừng nói đùa kiểu ấy.”

Liêu Kiệt khẽ cười, “Tài liệu đã chuẩn bị xong chưa? Anh và bên Dương Trình kia hẹn 3 giờ gặp.”

“Chuẩn bị xong rồi, lúc nào cũng có thể xuất phát.” Bình thường Liêu Kiệt đi gặp khách hàng đều là đi một mình, thỉnh thoảng sẽ mang theo thư kí Lưu, cô cũng hỏi Liêu Kiệt vì sao lại mang cô theo, Liêu Kiệt nói bởi vì người phụ trách của Dương Trình bên kia quen lúc nói chuyện phải có nhân viên tài vụ ở đó, lần nào đối phương cũng mang theo, cho nên Vương Thiến Thiến cũng không nghĩ nhiều.

Nhưng là ngoài dự liệu của cô, lúc cô theo Liêu Kiệt đi vào nhà hàng, người đầu tiên nhìn thấy, lại chính là Hướng Nghiên. Cố nén xúc động trong lòng, mới không thất lễ, ngoài mặt của Vương Thiến Thiến vẫn nghiêm túc như cũ tiến hành nội dung công việc, chỉ là thỉnh thoảng lén liếc mắt nhìn Hướng Nghiên một cái.

Hướng Nghiên đã trở lại? Sau đó thế nào? Có thể thường xuyên gặp mặt, có thể…….. trở lại như trước đây sao? Cô nghĩ, chắc là không thể.

Bàn xong công việc, ăn cơm xong, phó tổng giám đốc của Dương Trình lại mời mấy người đi bar chơi. Trên đường Vương Thiến Thiến lái xe đi theo sau xe của Liêu Kiệt, thấy Hướng Nghiên lên xe của Liêu Kiệt, trừ bỏ những lời máy móc ra, Hướng Nghiên cơ hồ không nói chuyện với cô.

Ở trong gian phòng riêng của quán bar, Hướng Nghiên ngồi bên cạnh Liêu Kiệt, hai người cúi đầu nói chuyện với nhau, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười, Vương Thiến Thiến ngồi ở phía xéo Liêu Kiệt, trong lòng khó chịu không nói nên lời. Từ trước cô đã không ngừng nhắc nhở bản thân, Hướng Nghiên đã có cuộc sống của mình, Liêu Kiệt cũng là người có thể cho chị ấy hạnh phúc, vậy mỉm cười chúc phúc bọn họ đi.

Lúc không gặp Hướng Nghiên, cô vẫn luôn cho là như vậy, nhưng mà sau khi thấy Hướng Nghiên, nhìn hai người bọn họ ngọt ngào trước mặt, bỗng nhiên cảm thấy được, vui buồn của Hướng Nghiên từ đây về sau không còn liên quan gì đến mình nữa. Thứ cảm giác khó chịu này, còn khó chịu hơn khi so với không được gặp Hướng Nghiên, thứ cảm giác đó chiếm giữ thân thể của cô, đến huyệt thái dương, cô quên mình còn phải lái xe, hết một ly lại một ly uống rất nhiều rượu.

Trong mơ màng, thấy Liêu Kiệt đi chỗ khác, Hướng Nghiên ngồi cách cô không xa, im lặng uống rượu một mình. Cô di chuyển về phía của Hướng Nghiên, theo thói quen định giơ tay che miệng ly, “Đừng uống rượu…… không tốt… cho cơ thể…..” Lúc cô nói lời này, đang nhìn bụng của Hướng Nghiên. Cô thật sự đã quên, hoặc là không muốn mình nhớ được, Hướng Nghiên đã có thai……


“Liên quan gì đến em?”

Vương Thiến Thiến ngẩng đầu, chỉ nhìn thấy Hướng Nghiên mỉm cười nhìn mình, lại nghe Hướng Nghiên nói: “Chuyện của chị, còn có quan hệ gì với em sao?”

Vương Thiến Thiến mím môi cười một chút, nói: “Hướng Nghiên…… Học tỷ…….. Mặc kệ nói như thế nào, bây giờ chị và Liêu Kiệt ở bên nhau, làm bạn cũng được, làm hậu bối cũng được, em cảm thấy, em hẳn là nên quan tâm chị.” Cô cố ý nói rất nhẹ, nói xong ngay cả mình cũng không tin lời nói dối này.

Hướng Nghiên không để ý đến cô, đứng lên đi ra ngoài cửa, Vương Thiến Thiến cũng vội vàng theo đi ra ngoài. Hướng Nghiên không chấp nhận lời của cô, hay thật sự là không cần cô quan tâm?

Đi ra một khoảng, Hướng Nghiên quay đầu lại, “Em đi theo chị làm gì?”

“Không phải đi toilet sao? Em vừa lúc cũng muốn đi.”

Hướng Nghiên nghe xong dừng chân lại, chờ Vương Thiến Thiến đi trước, kết quả Vương Thiến Thiến cũng ngừng lại.

“Không phải em muốn đi toilet sao? Sao lại không đi?” Hướng Nghiên đứng đối diện Vương Thiến Thiến, hơi khẽ cúi đầu.

“Em….” Vương Thiến Thiến không ngẩng đầu lên, cô đã không quen cảm giác ngửa đầu lên nhìn chăm chú Hướng Nghiên, trước đây cô mang giày cao gót là vì Hướng Nghiên, Hướng Nghiên cũng vì cô mà mang giày thấp. Bây giờ Hướng Nghiên đứng trước mặt cô, đột nhiên làm cho cô có chút cảm giác áp lực.

“Em…….. không tìm thấy toilet ở đâu, cho nên đi theo chị………” Lơ đãng muốn quay đầu nhìn đi nơi khác, lúc ánh mắt lướt qua cổ áo của Hướng Nghiên bỗng dưng ngừng lại.

Cô thấy trên cổ Hướng Nghiên đeo một sợi dây chuyền, trước đây Hướng Nghiên không thích loại trang sức này, luôn cười nói Vương Thiến Thiến muốn trói chặt chị ấy thế này thế kia, có thể là giống như Hướng Nghiên nói, trừ bỏ vẻ bên ngoài, cái gì cũng đều thay đổi.

“Em………. thực ra là có gì muốn nói với chị phải không?” Hướng Nghiên lại tới gần từng bước.


Vương Thiến Thiến ngẩng đầu, cười cong đôi mắt, “Lâu như vậy không gặp, thật ra em vẫn rất lo lắng chị….. Nhưng mà, hiện tại, thấy chị mọi thứ đều rất rốt, em cũng cảm thấy rất vui, chị và Liêu Kiệt…… khi nào thì kết hôn?” Rõ ràng trong lòng rất khó chịu, lại vẫn phải cười như vậy, làm bộ giống như là người ngoài cuộc. Bởi vì lòng của em, tất cả, tất cả đều là mềm mại chị đưa tay là có thể chạm vào, chỉ muốn để chị vui vẻ mà thôi.

“Ai nói chị sẽ kết hôn với cậu ta?”

“Không phải đã….. có con của anh ấy rồi sao?” Dưới tình thế cấp bách, Vương Thiến Thiến thu hồi nụ cười lại.

“Ai nói có con thì phải kết hôn?” Khóe miệng của Hướng Nghiên trước sau luôn mỉm cười, nhìn thấy dáng vẻ ấp a ấp úng của Vương Thiến Thiến, đợi chờ có thể nghe được lời muốn nghe từ miệng của cô ấy, nhưng đợi nửa ngày cũng không thấy cô ấy nói.

Tuy rằng trong lòng gấp, nhưng vẫn nhẫn nại chờ, mà tên Vương Thiến Thiến ngu ngốc này, quả nhiên nói lời Hướng Nghiên không muốn nghe.

“Vậy chị và Liêu Kiệt….. vẫn tiếp tục như vậy?”

Hướng Nghiên khẽ cười một tiếng, không hề nhìn cô, “Em cũng nói, đã có con, chị đây còn có thể có cách nào? Cứ như vậy đi.”

“Chia tay với anh ta đi.” Vương Thiến Thiến không biết mình vì sao lại nói như vậy, không biết mình như thế nào lại xúc động kéo tay của Hướng Nghiên, ngay cả cô cũng giật mình, cuống quít buông tay Hướng Nghiên ra.

Nụ cười trên mặt Hướng Nghiên dần dần đậm, “Sau đó thế nào? Sau khi chia tay với anh ấy thì sao? Một mình mình mang theo đứa con mà sống sao?”

“Xin lỗi, em uống say.” Vương Thiến Thiến hơi xin lỗi cười một chút, thật ra trong lòng muốn nói chia tay với anh ta ở bên cạnh em đi…….. Nhưng mà, việc làm phá hỏng hạnh phúc của Hướng Nghiên này cô không làm được.

“Chị nghĩ đến, em của bốn năm sau, sẽ làm chị nhìn với cặp mắt khác xưa, kết quả………. A, Vương Thiến Thiến, chúc em hạnh phúc.” Hướng Nghiên nói xong xoay người bước đi về phía trước.

Vương Thiến Thiến sững sờ đứng tại chỗ, chúc em hạnh phúc cái gì? Ngày mai không có chị, hạnh phúc như thế nào? Hướng Nghiên, ở trong lòng em, chúng ta chưa từng kết thúc, em cũng chưa bao giờ muốn buông chị đi, chị rốt cuộc muốn em làm thế nào đây?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận