Ngạo khí hoàng phi

♥♥Ngạo khí hoàng phi [chương 64]♥♥ ♥Edit: Viochan♥
Những bông tuyết trắng như lông ngỗng rơi xuống từ trên bầu trời ráng hồng, bông tuyết bay lượn đối mặt với gió bắc gào thét, nhẹ như khói mà trắng tựa bạc. Ngã tư đường vùng nông thôn, cây cối, nhà tranh được bao trùm bởi một tầng tuyết thật dày, vạn dặm giang sơn biến thành thế giới sơn trắng lát ngọc. Một tuyệt mỹ nữ tử mặc xiêm y màu trắng đứng phía trước nhà tranh tựa như hoà vào làm một cùng trời đất. Vẻ mặt nàng lạnh lùng, khóe môi nở một nụ cười nhợt nhạt yếu ớt. Vươn tay ra, tuyết lại tan ra trong tuyết của nàng. Tuyết mới thật tinh tế mỏng manh làm sao, tinh linh nhỏ lóng lánh trong suốt kia chỉ cần nóng lên sẽ hương tiêu ngọc vẫn, bị lạnh sẽ cứng lại thành băng. Dù có được vẻ đẹp thiên cổ bất diệt mĩ hay sự chân thuần phồn hoa lạc tẫn thì rốt cuộc cũng khó thoát khỏi một kết cục biến đổi khôn lường.
“Tuyết, trời lạnh rồi! Mặc thêm áo vào đi.” Nam tử lạnh lung khoác thêm cho nàng chiếc áo khoác từ phía sau, thâm tình nhìn nàng, động tác nhẹ nhàng mà cẩn thận, chỉ sợ làm phiền đến nàng.
“Không lạnh.” Nữ tử quay sang, mỉm cười ngọt ngào.“Tuyết mùa đông đẹp quá! Trước kia ta cảm thấy cảnh tuyết ở Phần Lan ta đã từng ngắm là đẹp nhất nhưng vẫn không bằng bây giờ.”
“Đúng vậy, tuyết là thứ đẹp nhất ta từng gặp.” Nam tử một câu hai ý nghĩa. Nữ tử đang cười nhưng hắn biết nàng không vui vì nụ cười của nàng chưa từng chạm tới đáy mắt. Nàng chưa từng lộ ra lúm đồng tiền ngày xưa, trong lòng vẫn luôn có một nút thắt chưa được tháo gỡ.
“Học được cách ba hoa như vậy từ lúc nào thế? Là Trương thúc nhà bên cạnh dạy ngươi hả?” Nữ tử sẵng giọng trách.
“Tuyết, ta muốn đi lên núi đốn củi. Trời lạnh rồi, người mua củi sẽ nhiều lên, việc buôn bán của chúng ta cũng sẽ tốt lên. Bên ngoài rất lạnh, ngươi ở ngoài sẽ bị trúng gió rồi cảm lạnh đấy. Ngoan ngoãn ở nhà chờ ta về.” Nam tử dài dòng như một bà quản gia, có thể nhận thấy rõ tình ý của hắn với nữ tử kia.
“Biết rồi. Ta sẽ nấu sẵn cơm chờ ngươi về!” Nữ tử săn sóc chỉnh lại quần áo cho hắn rồi không biết vì sao bỗng bật cười.
“Ngươi cười cái gì thế?” Nam tử nghi hoặc cau lại đôi lông mày đẹp.
“Ta đang nghĩ củi kia đúng là hạnh phúc. Đường đường kiếm của thiên hạ đệ nhất sát thủ Vô Dạ không phải để giết người mà là dùng để đốn củi. Nếu bị giang hồ nhân sĩ biết không biết bọn họ sẽ có cảm tưởng gì đây?”
“Cái gì mà thiên hạ đệ nhất sát thủ, cũng chỉ là hư danh thôi.” Đúng vậy, hắn là Vô Dạ. Mà nàng kia chính là Tiêu Vũ Tình của ngày xưa, Lăng Ngạo Tuyết của hôm nay. Một năm trước, đúng vào ngày đại lễ lập hậu hắn đã đưa nàng đi, nàng chưa chết!
“Đúng vậy, cái gì vinh hoa phú quý chỉ là nhất thời mà thôi.” Trên mặt Vũ Tình phủ một buồn bã không rõ.
“Tuyết, ta ra ngoài đây.” Vô Dạ không muốn khiến nàng phải nhớ tới chuyện không vui nữa!
“Cẩn thận một chút, sớm về nhé!” Hai người lưu luyến chia tay, mỗi buổi sáng bọn họ đều phải trình diễn một màn này. Quả thực không khác gì với hai vợ chồng thôn quê bình thường. Nam tử mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn về nghỉ, nữ tử thì ở nhà nấu cơm, giặt quần áo chờ hắn trở về.
“Ôi, các ngươi xem sớm như vậy mà Lăng gia đại ca và Lăng gia tẩu tử đã ân ái rồi này.” Vài vị đại nương hàng xóm hâm mộ nhìn đôi nam tài nữ mạo được ông trời tác hợp cho thành vợ thành chồng này, nhịn không được trêu chọc vài câu. Nếu không phải bọn họ là vợ chồng thì chỉ sợ cửa Lăng gia đã sớm bị đạp phá rồi. Một năm trước khi bọn họ vừa tới, trong thôn liền nổi lên cuồng phong. Bọn họ chưa từng gặp nữ tử nào đẹp và nam tử nào tuấn tú như vậy. Không từ bỏ hy vọng, nhất định phải chia rẽ bọn họ, có người muốn lấy Vũ Tình làm vợ, có kẻ lại muốn gả cho Vô Dạ. Có điều tình cảm của bọn họ còn bền chặt hơn vàng, không gì có thể ngăn cách nổi, cuối cùng mọi người đành phải chân thành chúc phúc cho họ. Dù sao không ai có thể xứng đôi với vị tuyệt thế mỹ nữ này, cũng chẳng ai có thể xứng đôi với đại soái ca khoẻ mạnh, ngay cả đốn củi cũng hơn người kia. Đôi vợ chồng họ Lăng này có thể nói là vợ chồng kiểu mẫu trong thôn!
“Trương đại tẩu, Lý đại tẩu…Mọi người lại cười chúng tôi rồi.” Hai người bị bắt quả tang ngượng ngùng cúi đầu.
“Ai yô, có cái gì mà phải ngượng? Hai người ân ái toàn thôn đều biết, là vợ chồng kiểu mẫu của thôn chúng ta cơ mà.” Lý đại tẩu nhanh mồm nhanh miệng nói.
“Lý đại tẩu, phiền mọi người để ý Tuyết giúp ta.” Mọi người chỉ nói Vô Dạ trời sinh tính lạnh lùng, thật ra đối với người trong thôn vẫn rất có vẻ hiền lành lễ phép.

“Đương nhiên rồi, chúng tôi còn phải nhờ nàng dạy đọc sách biết chữ cơ mà, sao có thể hầu hạ cô giáo không tốt chứ?” Mọi người cười ha hả. Tiêu Vũ Tình trí tuệ linh mẫn lại bác học đa tài. Mọi người vốn chỉ là những người phụ nữ và trẻ em không hiểu biết, được Vũ Tình chỉ bảo mới hiểu được rằng nữ tử cũng có thể tự cường. Vũ Tình lại dạy miễn phí cho mọi người đọc sách biết đạo lý làm người, được mọi người trong thôn yêu quý.
Vô Dạ lúc gần đi lén mỉm cười với Vũ Tình một cái.
“Lăng tẩu tử, hôm nay chúng ta học cái gì?” Trương đại tẩu hỏi.
“Hôm nay chúng ta bắt đầu học Tam Tự kinh. Mọi người đọc theo ta, nhân chi sơ, tính bản thiện…” Vũ Tình phát hiện nàng đúng là rất thích hợp làm người dạy học, nhìn đi, mọi người rõ là rất nghe lời này.
“Nhân chi sơ, tính bản thiện…”
Học xong, đám nữ nhân lại phát huy miệng lưỡi ba tấc không nát của các bà, bàn luận mấy chuyện đủ loại màu sắc hình dạng. Nào là con chó nhà họ Trương sinh bao nhiêu con chó con, nào là vương gia công tử nào đó cưới bao nhiêu vợ. Tóm lại là trời nam đất bắc, không chỗ nào không nói.
“Aizz, hôm qua ta đi lên phố, ngươi có biết ta nhìn thấy gì không?” Lý đại tẩu ra vẻ thần bí, quả nhiên gợi lên trí tò mò của mọi người.
“Nhìn thấy cái gì, nhìn thấy cái gì?” Mọi người nhao nhao hỏi. Thôn này có thể nói là ở kinh thành, dưới chân thiên tử nhưng lại rất kín đáo, ngay đến người kinh thành cũng chưa chắc đã biết đến. Ngoại trừ nam nhân lên phố buôn bán ra thì người ở đây rất ít ra khỏi thôn. Đây cũng là nguyên nhân lúc trước Vũ Tình và Vô Dạ chọn nơi này, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất địa phương. Âu Dương Chính Hiên tuyệt đối sẽ không ngờ bọn họ còn ở trong kinh thành. Một năm trước lúc Vô Dạ cứu Vũ Tình từ trong cung ra, kinh thành nhất thời đại loạn, quan binh tìm từng nhà một nhưng không có kết quả thế là đi tìm khắp nơi trong cả nước.
“Hoàng thượng lại dán bảng vàng.” Lý đại tẩu thoạt cả kinh.
“Hoàng thượng lại tìm quý phi của hắn sao?” Từ đại tẩu đoán.
“Đây là tất nhiên thôi, tìm từ một năm trước cho đến bây giờ vẫn không tìm được, bảng vàng cứ dán rồi lại dán, aizz, đúng là một hoàng đế si tình. Nhưng cái ta muốn nói không phải thế, hoàng thượng hạ chiếu nói hắn muốn phế hậu cung, về sau sẽ không tuyển tú nữa, Tiêu quý phi là vợ duy nhất của hắn, trên bảng vàng hoàng thượng nói với Tiêu phi rằng ‘kiếp này duy khanh là yêu, hậu cung vì khanh mà không’…”(kiếp này chỉ yêu mình khanh, hậu cung chỉ có mình khanh)
“Oa…” Mọi người đều bị hoảng sợ, hoàng đế phế hậu cung chưa bao giờ nghe nói tới. Tuy nói hoàng đế của Long Hiên không ít người si tình nhưng việc phế hậu cung thì chưa từng xảy ra.
“Các ngươi biết những lời này có ý gì không?” Lý đại tẩu hỏi.
Mọi người khó hiểu lắc đầu, những câu chưa hoa mĩ như vậy nữ tử nông thôn như bọn họ sao có thể hiểu được.
Lý đại tẩu có chút tự mãn, chồng của nàng cũng từng là người đọc sách cho nên trình độ văn hóa của hắn cũng coi là cao:“Ông nhà ta nói, ý của hoàng thượng là hoàng thượng cả đời này cũng chỉ yêu một mình Tiêu phi, cam nguyện phế đi hậu cung vì nàng.”
“Oa…” Mọi người lại thổn thức.
Vũ Tình thờ ơ khâu quần áo cho Vô Dạ, bỗng thất thần đâm kim vào ngón tay.
“Ai da, Lăng tẩu tử tay ngươi chảy máu kìa.” Trương đại tẩu kêu lên.

“A, không sao đâu.” Vũ Tình đưa tay vào miệng mút.
Lý đại tẩu lại quay trở về đề tài hoàng đế:“Các ngươi còn nhớ không, một năm trước hoàng thượng hạ chiếu xin lỗi. Hắn không phải lấy thân phận một hoàng đế xin lỗi phi tử mà là lấy thân phận một ngườ chồng nhận sai với vợ mình. Hắn tìm vợ, còn phế bỏ hậu cung, chỉ xin vợ mình quay về. Thật không hiểu quý phi kia nghĩ thế nào, người ta là hoàng đế đó, đã từ bỏ thân phận cầu xin nàng trở về mà nàng còn không chịu hồi cung. Nếu có một nam nhân yêu ta như vậy ta nhất định sẽ bỏ hết tất cả mà về bên cạnh hắn, aizz, đúng là một quân vương anh minh si tình, là phúc của Long Hiên chúng ta…”
Mọi người nghe xong những lời nói này đều xúc động, có người còn lén lau nước mắt vì vị hoàng đế anh minh của các bà mất đi tình yêu.
“Ngươi không cảm động sao?” Trương đại tẩu nhìn thấy mặt Vũ Tình không chút thay đổi, không khỏi hoài nghi nàng là một kẻ máu lạnh.
“Nhàm chán.” Vũ Tình lạnh lùng bỏ lại một câu. Si tình? Các ngươi đã từng thấy hắn tuyệt tình thế nào chưa? Âu Dương Chính Hiên ngươi đúng là biết mua chuộc lòng người, không ngờ lại dùng sự si tình để đắp nặn hình tượng anh minh của ngươi. Đã một năm rồi, ngươi vẫn còn không chịu buông tha cho ta sao? Chẳng lẽ phải tra tấn ta đến chết mới bằng lòng buông tay sao? Ta rốt cuộc có thâm cừu đại hận gì với ngươi chứ?
“Ơ?” Lý đại tẩu cứ như phát hiện ra châu lục mới:“Ôi…” Cứ nhìn chằm chằm Vũ Tình mà cảm thán.
“Trên mặt ta có vết bẩn gì sao?” Vũ Tình lau lau mặt.
“Mọi người có phát hiện không, Lăng tẩu tử hình như khá giống với vị Tiêu phi nương nương mà trên bảng vàng có vẽ nhỉ?” Lý đại tẩu vừa nói dứt lời mọi người lập tức đều đổ dồn nhìn chằm chằm nàng. Đúng là càng nhìn càng giống!
Vũ Tình có chút chột dạ, không ngờ đã chạy trốn đến tân đây rồi mà vẫn không thể thoát khỏi ma chưởng(bàn tay quỷ dữ =]]) của Âu Dương Chính Hiên. Mỗi ngày đều bị bắt nghe đủ loại chuyện xấu về hoàng đế, nghe mọi người ca tụng hắn si tình thế nào, đối với Tiêu phi thế nào; ca tụng hắn anh minh rồi cai trị đất nước tốt đến thế nào; còn phải nghe mọi người ca tụng hắn dám làm dám chịu, sai lầm rồi tuyên cáo thiên hạ xin lỗi vợ, hạ chiếu nhận lỗi. Lại còn muốn chồng mình noi gương theo hoàng đế. Nàng không tham gia nói gì nhưng cũng sắp không chịu nổi rồi.
“Ta nào có được ‘may mắn’ như vị Tiêu quý phi kia?” Loại may mắn, coi như hết. Nàng không cần!
“Nói cũng đúng! Lăng tẩu tử đã có người chồng tốt như Lăng đại ca rồi sao có thể là Tiêu phi nương nương được? Lăng đại ca dịu dàng săn sóc, quan tâm đầy đủ đến ngươi khiến bọn ta  hâm mộ lắm đó.” Cũng chỉ có người tốt như Lăng đại ca mới xứng với nàng!
Vũ Tình cúi đầu, trong lòng không hề dễ chịu. Một năm nay, Vô Dạ thực sự đối xử với nàng rất tốt nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt quân tử chi lễ(lễ giáo của người quân tử). Trước mặt người khác bọn họ là vợ chồng nhưng thực ra hai người không ở cùng phòng. Cuộc sống trôi qua bình tĩnh như nước, lòng nàng không dậy nổi một gợn sóng, có lẽ phải nói nàng đã mất đi lòng tin với tình yêu. Chính Hiên là mối tình đầu của nàng và cũng là bóng ma nàng không thể thoát khỏi.
Trước một gian nhà nhỏ trong hoàng cung có một vài vị quan đang quỳ, trang phục xa hoa của quan viên càng khiến gian nhà nhỏ tồi tàn thêm vẻ xấu xí, hai thứ đặt cạnh nhau thật kệch cỡm. Mấy viên quan này ai mà chẳng là quan to trong triều đình ở toàn mấy biệt thự xa hoa. Bên trong nếu không phải đang có một người thân phận hiển hách thì bọn họ tuyệt đối sẽ không xuất hiện ở nơi này.
“Hoàng thượng, các triều đại từ xưa tới nay chưa từng có chuyện phế hậu cung. Hoàng thượng, xin hãy vì có con nối dòng cho Long Hiên hoàng triều về sau mà suy nghĩ, xin hoàng thượng cân nhắc.” Lễ bộ Thượng thư cầu xin. Từ xưa đến nay, đâu có hoàng đế nào không có tam cung lục viện, đây cũng là để chuẩn bị khai chi tán diệp(*) cho Long Hiên. Tiên đế chính là bởi vì chuyên sủng Vũ phi nên chỉ có bốn hoàng tử mà một người đã chết nên Âu Dương gia bây giờ còn quá ít người. Đương kim hoàng đế còn hơn cả thế, một hoàng tử cũng không có đã phế hết hậu cung, nếu Tiêu phi không quay về thì Long Hiên chẳng phải sẽ tuyệt hậu sao. Đến lúc đó nhất định sẽ lại xảy ra một trận tranh chấp ngươi chết ta sống giữa các hoàng tử. Hắn thân là quan của Long Hiên há có thể để cho chuyện như thế xảy ra. Dù có phạm vào điều cấm kị hay xúc phạm đến long nhan hắn cũng liều chết khuyên răn.
(*): chi: cành; diệp: lá. Đại loại là có nhiều con cháu nối dõi tông đường.
Bên trong vẫn không hề có động tĩnh.
“Hoàng thượng, lão thần không biết dạy con, đều là lỗi của lão thần. Nam Cung gia chỉ có mỗi một giọt máu, niệm tình Nam Cung gia trung thành, không có công lao cũng có khổ lao, cầu xin hoàng thượng tha cho Quân Nhi…” Nam Cung Thiên sớm đã từ bỏ quyền lực, hồi hương dưỡng lão nghe nói con gặp chuyện lập tức chạy về kinh thành không ngừng cầu kiến hoàng thượng. Thừa dịp bách quan đến cầu bái hoàng thượng, cơ hội này hắn đương nhiên không thể bỏ qua. Vài viên quan và cả Tư Đồ lão tướng quân liên hợp cùng nhau đi cầu xin.

“Hoàng thượng, Mộng Nhi làm nhiều việc ác, hãm hại Tiêu phi nương nương, vốn là chết cũng chưa hết tội. Lão thần cũng không dám cầu tình, chỉ xin hoàng thượng ban cho nàng một ơn huệ, cho nàng được chết.” Tư Đồ Vân cũng quỳ gối. Một năm này hắn chính mắt chứng kiến thâm tình của hoàng đế đối với Tiêu phi, đã hết hy vọng cứu được Mộng phi, chỉ cầu xin hoàng thượng rủ lòng từ bi để nàng chết một cách thoái mái, không phải chịu cảnh sống không bằng chết như bây giờ.
“Hoàng thượng, Tình Nhi mệnh khổ, đây là số phận của nàng. Mộng phi nương nương và Nam Cung Quân dù có tội thì tra tấn một năm cũng đủ rồi. Tình Nhi nàng cũng không hy vọng hoàng thượng làm như vậy, hoàng thượng xin hãy thả Mộng phi nương nương và Nam Cung Quân đi.” Tuy rằng Vũ Tình này không phải là con gái ruột của Tiêu Tề Uyên hắn nhưng bản thân cũng đã đối xử với nàng như con ruột. Mới đầu nghe nói Vũ Tình bị Tư Đồ Mộng và Nam Cung Quân hãm hại hắn rất tức giận, nhưng đã qua hơn một năm tức giận gì cũng tiêu tan hết rồi. Nam Cung đại nhân và Tư Đồ tướng quân là nguyên lão ba triều, mỗi ngày đến cầu xin hắn, hắn không phải người ý chí sắt đá sao có thể không động lòng.
Trầm mặc một hồi lâu, bên trong vẫn không hề có động tĩnh.
Một viên quan nhanh mồm nhanh miệng, không biết cân nhắc đã nói ra miệng:“Hoàng thượng đường đường là vua của một nước, sao có thể vì tư tình nhi nữ(tình cảm riêng của đàn bà con gái) mà tổn hại quốc thể(thể diện quốc gia), ở đây… phế hậu cung thật sự là làm mất quốc thể. Hoàng thượng phải thận trọng, nếu Tiêu phi không trở về cung…”
“Tiêu phi nàng nhất định sẽ trở về.” Bên trong rốt cục cũng có tiếng động, truyền đến giọng nói tức giận của hoàng đế.
Cách chỗ bách quan không xa có hai mỹ nam tử phong hoa tuyệt đại đang đứng. Bọn họ lạnh lung nhìn bách quan, cả người tản ra hơi thở quý tộc. Hắn — Cẩn vương, vì Vũ Tình mà ở lại kinh thành đã một năm, huy động hắc bạch lưỡng đạo(hai giới chính ta) mà Vũ Tình vẫn giống như bốc hơi khỏi nhân gian bặt vô âm tín. Hắn — Dật vương, vẫn phong lưu nơi nơi nhưng cũng không ngừng tìm kiếm bóng dáng hoàng tẩu. Mọi người đều biết Tiêu phi không phải chỉ là một phi tử mà là nữ nhân vật chính thật sự trong Âu Dương gia, quốc mẫu của Long Hiên!
“Hắn là ai vậy? Không ngờ dám giẫm lên mìn của nhị ca.” Dật hiên không thể không bội phục dũng khí của viên quan kia.(Vi thề chỗ mìn kia là theo đúng bản gốc)
“Hắn cũng là bất đắc dĩ thôi, nếu không đề cập tới Vũ Tình, ngươi cho rằng hoàng huynh sẽ để ý đến bọn họ sao?” Đúng vậy, một năm trước hoàng đế không để ý đến sự phản đối cuat triều thần, một người mình dọn đến đây ở mà cũng không cho phép ai dọn dẹp nơi này, vẫn giữ nguyên như lúc Vũ Tình còn ở.
“Nói cũng đúng. Có điều hoàng huynh thật khờ, hoàng tẩu không tìm thấy, sao hắn phải ở trong này tận một năm thật chứ.” Nếu là hắn thì đã sớm không chịu nổi rồi. Chỗ xa hoa thoải mái thì không ở, cứ phải đến ở đây!
“Hắn không phải làm thế cho Vũ Tình xem mà hắn đang chuộc lỗi!” Hắn thật sự tức giận vì hoàng đế đối xử với Vũ Tình như vậy, đây hoàn toàn là hắn đáng phải chịu. Nhưng từng ngày một qua đi, Cẩn vương cũng bắt đầu mềm lòng. Dù sao hoàng đế từ nhỏ sống an nhàn sung sướng có thể ở nơi này một năm có thể thấy được hắn thật lòng hối cải. Chỉ là liệu Vũ Tình còn có thể tha thứ cho hắn không?
“Hoàng huynh thật đáng thương, tình cảm này nọ đúng là phiền toái, ta về sau quyết không dính vào nó.” Trải qua chuyện của hoàng huynh, hắn càng thêm chắc chắn. Cả đời này hắn tuyệt đối không cưới vợ!
“Tương lai ngươi gặp được một người mình yêu thật lòng thì sẽ biết.” Cẩn vương bất đắc dĩ liếc nhìn đệ đệ một cái! Ai mà chẳng muốn được ung dung tự tại như hắn thế chứ? Chỉ sợ sau này vướng vào chữ “tình” thì không ung dung nổi.
Bách quan vẫn không chịu buông tha.
“Hoàng thượng, vì khai chi tán diệp cho Long Hiên không thể phế hậu cung được. Xin hoàng thượng cân nhắc!”
“Xin hoàng thượng cân nhắc…”
“Cút…” Hoàng đế điên cuồng hét lên một tiếng từ bên trong khiến cả gian phòng ở chấn động.
“Chúng thần cáo lui.” Bách quan sợ tới mức chạy loáng một cái đã không thấy người. Thật ra hoàng thượng muốn lấy mấy vợ, sinh mấy đứa con bọn họ cũng chẳng quản nổi.
Cẩn vương, Dật vương nhìn mấy viên quan nghiêng ngả lảo đảo lui xuống mà buồn cười. Đẩy cửa bước vào trong gian phòng nhỏ kia!
“Tam đệ, tứ đệ, các ngươi đến đấy à?” Hoàng thượng ngồi trên chiếu xem tấu chương, hắn ngay cả làm việc cũng đều ở đây. Mặc long bào, đại biểu cho địa vị hiển hách của hắn thật sự không chút hoà hợp với gian phòng này.
Cẩn Vương và Dật vương cũng không câu nệ, tùy chỗ mà ngồi! Không có nửa điểm ra vẻ vương gia, ngay cả hoàng thượng còn có thể thì sao bọn họ lại không?

“Nhị ca, ngươi còn ở trong này mà xem tấu chương à?” Dật vương thật sự là rất thông cảm với hắn. Không chỉ phải đối phó với nhóm cổ lỗ sĩ kia rồi tìm hoàng tẩu mà còn phải lo lắng quốc sự, vẫn chăm chỉ giải quyết quốc gia đại sự, gắng đạt tới mục tiêu chính trị thanh minh, dân chúng an cư lạc nghiệp.
“Quốc sự không thể một ngày lơ là!” Vũ Tình quan trọng nhưng dân chúng cũng rất quan trọng. Tình Nhi vẫn muốn hắn làm một minh quân, nếu hắn khiến dân chúng trong thiên hạ lầm than thì Tình Nhi cũng sẽ không tha thứ cho hắn. Dân làm trọng, xã tắc thứ chi, quân vì khinh!(*)
(*): câu này có lần Vi giải thích rồi nhé, nói chung là lấy dân và xã tắc làm trọng, vua chỉ là thứ yếu hay vua phải làm tất cả vì dân vì nước.
“Hoàng huynh, thật ra hoàng tẩu đang không ở đây thì ngươi chuyển về cung điện của ngươi cũng không sao. Cùng lắm thì lúc chúng ta gặp được nàng sẽ nói với nàng ngươi nhớ nàng đến thế nào, hoàng tẩu nhất định sẽ cảm động khóc hết nước mắt.” Nữ nhân mà, dỗ dành một chút là sẽ không sao hết.
Hoàng đế nhẹ nhàng lắc đầu:“Tình Nhi có thể ở thì trẫm cũng có thể.” Lật chiếu lên, trên vách tường xuất hiện hai hàng chưa rõ ràng được viết bằng máu: Sống có gì vui, chết có gì đáng sợ? “Lúc ấy Tình Nhi dùng tâm trạng thế nào để viết? Nàng nhất định đau lòng muốn chết, sống không bằng chết mới có thể viết những lời như vậy! Trẫm làm tổn thương nàng quá sâu, nếu có thể tìm được nàng, mặc kệ phải trả bất cứ giá nào trẫm cũng nguyện ý, chỉ cần nàng cho trẫm một cơ hội chuộc lỗi.”
“Sớm biết có hôm nay thì lúc trước đừng làm.” Cẩn Hiên lạnh lùng nói. Rõ ràng hai người yêu nhau tội gì phải biến thành như vậy, nói vậy thì việc hắn ra đi lúc trước chẳng lẽ không có ý nghĩa gì sao.
“Tam ca, sao ngươi có thể nói như vậy?” Nhị ca đã thế rồi mà ngươi còn đổ thêm dầu vào lửa. Tuy rằng hắn cũng tức giận nhị ca nhưng tức chẳng để làm gì. Dù sao đây mới là huynh đệ ruột thịt của hắn! Huynh đệ nào có giận nhau lâu được!
“Cẩn đệ nói đúng!” Chính Hiên biết người sai là mình, nếu không phải Cẩn vương đến thì chỉ sợ hắn còn có thể làm tổn thương Tình Nhi thêm nữa.
“Hoàng huynh, Tư Đồ Mộng và Nam Cung Quân ngươi tính thế nào?” Cẩn vương miệng nói không tha thứ nhưng trong lòng đã không còn giận nữa. Nhốt Tư Đồ Mộng và Nam Cung Quân vào đại lao chịu khổ hình mà không đưa ra xử phạt rõ ràng, tóm lại cũng không tốt lắm.
“Trẫm không có tư cách xử lí bọn họ.” Nếu nói bọn họ là chủ mưu thì hắn cũng là đồng lõa. Có lẽ hắn mới là kẻ đầu sỏ có tội thực sự. Nếu không có hắn dung túng thì Tư Đồ Mộng sao lại to gan đến vậy. Cho nên hắn không có tư cách xử lí bọn họ!
“Ý của nhị ca là muốn chờ hoàng tẩu về sao? Nhưng biết đến lúc nào mới tìm được hoàng tẩu?” Dật Hiên cũng huy động những người quen biết, lường trước có lẽ nàng sẽ lại vào kỹ viện nên ngay cả kỹ viện hắn cũng không buông tha. Nhưng vẫn không tìm thấy, nghi rằng hoàng tẩu liệu có phải đã không còn ở nhân thế nữa không? Hay là nàng rất biết trốn?
“Cẩn đệ, Lam Nhi có dấu hiệu tỉnh lại chưa? Có lẽ nàng biết Tình Nhi tại sao lại đột nhiên biến mất và ai đã đưa nàng đi.” Lúc trước, hắn huỷ bỏ đại lễ lập hậu đến thẳng Vũ Hiên các lại nhìn thấy một người nằm trên mặt đất, tim hắn suýt nhảy ra ngoài. Đến gần mới nhìn rõ đó là Lam Nhi, kỳ lạ là nàng ta bị trúng độc mà Vũ Tình cũng không thấy đâu. Lam Nhi hôn mê suốt một năm, muốn biết được gì đó từ nàng là không có khả năng. Vốn định tìm Hoàng Anh giải độc cho nàng nhưng Hoàng Anh lại đi dạo chơi bốn bể, muốn tìm cũng không dễ dàng.
Cẩn Hiên lắc đầu, muốn biết được tin gì từ Lam Nhi sợ là không có khả năng. Vũ Tình này trốn quá kĩ, với lực lượng của ba huynh đệ bọn họ mà còn không tìm được nàng. Chỉ có thể nói nàng rất thông minh, nếu nàng thật sự muốn trốn thì khó mà tìm được!
“Hoàng thượng, hoàng thượng…” Trần Hàn hưng phấn lao vào như trúng được giải thưởng lớn gì vậy.
“Có phải có tin của Tình Nhi không?” Hoàng thượng không để ý đến thân phận tự mình đưa tay ra đỡ một thị vệ, mắt sáng lên ẩn chưa sự mong đợi, hắn sợ mình sẽ lại thất vọng. Hy vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn! Một năm nay hắn vẫn cứ hy vọng rồi lại thất vọng…
Trần Hàn có chút thụ sủng nhược kinh(*), nhất thời nói không nên lời.
(*): được sủng ái mà kinh sợ.
“Ngươi nói mau lên đi!” Hắn gấp như thế Trần Hàn cũng chẳng rảnh mà ngẩn người.
“Ôi, hoàng thượng, tin tức tốt ạ, có tin của hoàng quý phi…”
~*~  hết chương 64  ~*~


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận