Ngân Hồ

Trước kia, khi đọc Thủy Hử Truyện, đến đoạn Dương Chí bán đao thì Thiết Tâm Nguyên đã được chứng kiến ‘phong thái’ của tên lưu manh Ngưu Nhị, cứ tưởng tiểu thuyết gia hư cấu ra mà thôi, ai ngờ bản thân lại gặp quỷ, đúng một thằng trùng tên như thế trong thị thành Đông Kinh.

Đối với loại lưu manh này, kiếp trước Thiết Tâm Nguyên đã từng gặp rất nhiều lần. Nếu thay hình xăm toan nghê trên người Ngưu Nhị thành thanh long hay bạch hổ, nhuộm vài dúm tóc trên đầu gã thành kiểu bảy sắc cầu vồng, đổi thanh oản tiêm đao thành tây qua đao* thì chí ít Thiết Tâm Nguyên thấy hai hình tượng này chả khác là bao.
(*Tây qua đao: dao bổ dưa).

Những người mưu sinh ở Tây Thủy Môn đều là phu lao động hoặc bán hàng rong. Phàm là kẻ có chút ít của cải thì đều không muốn an trí gia đình ở nơi này.

Hàng ngày vào lúc nửa đêm, heo dê gà vịt ngan sẽ bị mổ ở đây, gia súc và gia cầm sẽ được đưa từ Tây Thủy Môn vào thành Đông Kinh, hoặc thông qua cảng Tây Thủy Môn chuyển đi bốn phương tám hướng.

Bởi vì vô số lợi ích đan xen bên trong nên nơi đây đã sinh ra vô số bang phái lớn nhỏ. Thất Ca thang bính điếm vừa vặn nằm trong phạm vi khống chế của Toan Nghê Bang.

Bởi mẫu thân muốn dùng thịt heo để tạo quan hệ, nên vẫn muốn đẩy cửa hàng của mình vào phạm vi của Đồ Phu Bang, để chúng ‘trông nom’ giúp. Vì nguyên nhân thường xuyên lui tới làm ăn, tất nhiên Đồ Phu Bang sẽ không bắt Thất Ca thang bính điếm phải nộp nhiều ‘hành phí’.

(*hành phí: phí bảo kê).

Trong một lần nhập hàng, mẫu thân bèn nói ý tưởng của mình cho quản sự Đồ Phu Bang, nên y đã tìm người của Toan Nghê Bang nói giúp.

Kết quả chính là, một tên bang chúng của Đồ Phu Bang bị Toan Nghê Bang chém đứt một cánh tay, cũng liên lụy đến Thất Ca thang bính điếm phải nộp thêm quan tiền phí bảo kê một tháng, người chấp hành cụ thể chính là Ngưu Nhị.

Đồ Phu Bang đánh không lại Toan Nghê Bang, nên cửa hàng của mẫu thân vẫn chưa có cách nào sáp nhập vào Đồ Phu hành hội. Hơn nữa, khi nghe chuyện thì mẫu thân còn phải xuất ra thêm hai xâu tiền để giúp gã bang chúng Đồ Phu Bang bị chặt tay.Cũng do chuyện này, mẫu thân uất ức mà mấy đêm liền không ngon giấc.

Ngưu Nhị quản lý một nửa điền nhai, hẳn phải là kẻ có tiền mới đúng nhưng thằng nhãi này quan năm suốt tháng chỉ mặc độc một bộ trường sam, giày sắp lòi ra ngón chân cái, đến gần đã nghe thấy mùi chua còn hơn cả cơm thiu khiến người ta không thể hào hô hấp nổi.

Loại mặt hàng này sao có thể để mẫu thân ra tiếp đãi. Mắt thấy gã sải bước tới, Thiết Tâm Nguyên tươi cười nghênh đón rồi chỉ sang gốc cổ thụ cạnh Điềm Thủy Tỉnh* mà nói:
- Sang kia nói chuyện, ở đó mát hơn nhiều!
(*Điềm Thủy Tỉnh: giếng nước ngọt. Do đây là địa danh nên viết hoa).

Ngưu Nhị cũng không phản bác, thoáng nhìn hai ba người khách đang tránh nắng trong điếm rồi xoay người đi sang Điềm Thủy Tỉnh.

- Đưa hành phí của gia đình ngươi đây!
Ngưu Nhị ngồi dạng chân dưới tàng cây, nói với thiết Tâm Nguyên bằng giọng khinh khỉnh.

Thiết Tâm Nguyên tươi cười đáp:
- Hành phí phải giao, chỉ là ta muốn hỏi mấy câu thôi. Chẳng phải mười lăm ngày trước nhà ta vừa nộp rồi sao? Muốn nộp tiếp thì cứ đợi đến tháng sau mới đúng mà!


Ngưu Nhị cười khùng khục mà nói:
- Vận may của gia gia không tốt, nhẵn túi rồi! Trong toàn khu Tây Thủy Môn này chỉ có cửa hàng nhà ngươi là buôn bán được. Gia gia không đòi ngươi thì phải đòi ai hả?

Thiết Tâm Nguyên cau mày thốt:
- Điều này là quy củ của Toan Nghê Bang. Ngài làm vậy, nếu bị quý đường chủ phát hiện, e rằng không ổn đâu!

Ngưu Nhị cười nhạt:
- Do mẫu thân ngươi phá vỡ quy củ trước. Nếu của hàng của ngươi trong địa bàn của Toan Nghê Bang, tại sao lại nhờ Đồ Phu Bang đến giúp? Mấy thằng mổ heo kia có thể làm chỗ dựa cho mẹ ngươi sao?

- Tiểu tử, thành thực giao tiền đi! Nếu không thông cảm cho các ngươi mẹ góa con côi, gia gia đã sớm san bằng cửa hàng các ngươi thành bình địa rồi!

Thiết Tâm Nguyên suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Có thể đưa ngươi. Ta muốn hỏi khi nào là lần cuối ngươi thu tiền tháng này?


- Nếu tháng nào nhà ta cũng phải nộp cho các ngươi hai xâu tiền, ta và mẫu thân cũng không cần mở cửa hàng này làm chi nữa. Dù sao, kiếm được bao nhiêu cũng dâng hết cho các ngươi.

Ngưu Nhị trừng mắt tròn xoe như hai hạt châu:
- Các ngươi dám rời Tây Thủy Môn à? Coi chừng lão tử tịch thu nhà các ngươi!

Thiết Tâm Nguyên cười nói:
- Trừ hoàng đế, không ai có thể tịch nhà ta được đâu. Ngươi lăn lộn ở Tây Thủy Môn, chẳng lẽ ngay cả điển cố này cũng không biết? Ta lo rằng, còn chưa vào cửa nhà ta thì ngươi đã bị cường nỏ phân thây rồi!

Ngưu Nhị sửng sốt, thoáng cau mày thốt lên:
- Nhà của ngươi chính là cái hộ dưới chân hoàng thành hả?

Thiết Tâm Nguyên gật đầu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận