Nếu Như Chúng Ta Dừng Lại Ở Thời Niên Thiếu Thanh Xuân

Mục Xán bị ốm. Mặc dù đêm đó Lục Hiên đã hết sức ôn nhu cẩn thận, nhưng dù sao hai người đều là thuần dương (L: ách, bạn củng chả biết dịch cái chữ thuần dương này như nào, nghe là nghĩ đến dê con:3), không có khả năng hài hòa vốn có của nam nữ hoan ái. Hơn nữa Mục Xán mặc dù cũng đã từng tưởng tượng qua cảnh mình cùng Lục Hiên, nhưng chưa từng tưởng tượng đến vị trí (trên dưới đó mà) mà mình sẽ tiếp nhận, cho nên sau khi sự tình phát sinh, tự tôn khó tránh khỏi có chút bị hao tổn, nếu như không phải thực sự yêu Lục Hiên, cậu tuyệt đối không có khả năng nằm ở phía dưới.

Hai ngày tiếp đó, di chứng của hạnh phúc và tình cảm mãnh liệt lũ lượt kéo đến: choáng váng đầu, phát sốt, đi ngoài, chảy máu…..Lục Hiên đối với tình như như vậy có chút trở tay không kịp, hiển nhiên hắn chưa từng dự liệu sẽ như vậy, ngược lại Mục Xán tương đối bình tĩnh, dù sao bản thân cậu chính là một bác sĩ.

Loại tình trạng này đi làm hay học đều là không có khả năng, cho nên Mục Xán xin nghỉ hai ngày ở nhà tĩnh dưỡng.

Lục Hiên đối với hậu quả bản thân gây ra rất là tự trách, ân hận đêm đó không kịp thời giúp cậu rửa sạch, vì thế lúc Mục Xán rửa ráy muốn giúp cậu, kết quả càng giúp càng rối, khiến cho Mục Xán dở khóc dở cười.

Lục Hiên cho tới nay đều trấn tĩnh ung dung, phảng phất như trên thế giới này không có bất luận sự việc gì có thể làm khó hắn, một Lục Hiên chân tay luống cuống như vậy, Mục Xán chưa từng thấy qua, nhưng rất thích.

Cậu tin tưởng đây là tình yêu viên mãn.

Mặc dù người kia sẽ không đồng ý, không hiểu, thế nhưng hắn biết, hắn đã ở chỗ này, cùng cậu cùng nhau đối mặt hết thảy.

...

...

Tuy công việc “y tá” Lục Hiên không cách nào đảm nhiệm, nhưng cái nhiệm vụ “đầu bếp” này hắn ngược lại làm không tệ. Buổi chiều, hắn đem Mục Xán ôm đến ghế sô pha trong phòng khách, ân cần mà bưng canh gà hầm muốn bón cho cậu ăn.

Mục Xán trên đầu rớt ba cái vạch đen: “Ta còn chưa….” Ngẫm lại nói không được, sửa lời nói, “Ta tự mình ăn là được rồi, ta là người không thoải mái cũng không phải đứt tay.”

“Không được, ngươi hôm qua vừa sốt cao, tay chân vô lực, cậy mạnh là tối kỵ. Để ta bón ngươi.”

Mục Xán có chút bất đắc dĩ trừng Lục Hiên một cái, có điều ngẫm lại cũng không cần phải vì chút việc nhỏ ấy cùng hắn tranh cãi.

“A, thân ái, mở miệng.” Lục Hiên hoàn toàn đem cậu làm tiểu hài tử mà đối đãi.

“Này, Lục Hiên, ngươi đủ rồi đó! Đừng gọi ta là thân ái nữa!” Mục Xán mồ hôi lạnh đều sắp chảy xuống rồi.


“Ha ha a, được rồi được rồi, không gọi liền không gọi, Tiểu Xán nói cái gì chính là cái đó. Tới, lại uống một ngụm.” Thấy Mục Xán không phản đối, Lục Hiên thỏa mãn mà nở nụ cười, cẩn cẩn dực dực mà bón.

Mục Xán vừa ăn vừa vụng trộm nhìn bộ dáng chăm chú của Lục Hiên, có một loại cảm giác gọi là hạnh phúc đang lén lút tràn ra.

Trầm mặc mà uống hết canh gà, Mục Xán lại hơi có cảm giác mệt nhọc.

“Có muốn lên giường ngủ một chút hay không?”

“Không, lười muốn di chuyển.”

“Vậy ngủ sô pha đi, dù sao sô pha này cũng rất thoải mái.” Lục Hiên giúp cậu đem cái gối dựa đặt tốt, đỡ cậu nằm xuống, nhẹ nhàng đẩy tóc mái cậu ra, ở trên mặt ấn xuống một nụ hôn dịu dàng, thâm tình mà nhìn cậu nói: “Ngươi hảo nghỉ ngơi, ta ở trong thư phòng bên cạnh làm việc, có việc gì gọi ta.”

Mục Xán hơi vung lên khóe môi, trong thỏa mãn mà rơi vào mộng đẹp.

Không biết qua bao lâu, trong mơ hồ cậu bị tiếng chuông cửa giật mình tỉnh giấc.

Cậu day day con mắt còn ngái ngủ, thấy Lục Hiên từ thư phòng đi ra cửa.

Cửa mở, vào là Lâm Hiên.

“Ngươi đợi một lát.” Lục Hiên đem cửa mở ra người cũng bước nhanh chân.

Lâm Hiên tự giác mà đứng ở cửa đổi giày, đổi xong vừa đi vừa nói: “Lục tổng, bên kia có chút rắc rối, ta bị bọn họ biến thành đại diện phái tới nghe ngươi chỉ thị….” Đang nói bỗng nhiên nhìn thấy Mục Xán tóc tai tán loạn, ánh mắt lờ mờ, mặc áo ngủ rộng thùng thình đang nằm trên sô pha, rõ ràng là vừa tỉnh ngủ.

“Tiểu Xán?!” Lâm Hiên cảm thấy có chút đang nằm mơ, hoài nghi bản thân đã nhìn nhầm rồi,lại nhìn Lục Hiên ở bên cạnh đang rót nước nóng bưng cho Mục Xán, trong đầu càng thêm hỗn loạn.

Trước mắt hắn là một hình ảnh duy mĩ như một bức tranh lãng mạn:

Rèm cửa lam nhạt dưới gió nhẹ khẽ bay bay, ánh tà dương vàng sữa xuyên thấu qua cửa kính rơi xuống nền nhà, Lục Hiên nửa quỳ trên tấm thảm trước sô pha, cẩn cẩn dực dực mà cầm nước đưa cho người ngồi trên sô pha.


Cái loại dáng vẻ thâm tình, chuyên chú, giống như vạn vật đều không đặt vào mắt khiến cho Lâm Hiên ảo giác như bản thân đang rơi vào một cảnh trong phim Hàn. Hắn đứng ngốc ở cửa, tạm thời não bộ đều không thể vận hành.

Đây….đây…..đây rốt cục là cái tình huống gì?!

“Các ngươi…..các ngươi…..”

Mục Xán trên sô pha không nhận lấy nước Lục Hiên đưa cho, lúc này cậu cũng ngây dại, nhìn Lâm Hiên đầu óc trống rỗng cách đó không xa.

“Lâm Hiên….”

Xong rồi, xong rồi, bị người phát hiện rồi.

Trên thực tế, mình cậu mà nói, cậu cho tới nay đều không sợ bị người phát hiện, điều cậu lo lắng chỉ là Lục Hiên.

Cậu nhìn Lâm Hiên, lại nhìn Lục Hiên, đẩy nước nóng Lục Hiên đưa cho, muốn giả bộ như bạn lâu năm không có việc gì mà đứng lên, không ngờ dưới chân mềm nhũn, Lục Hiên vội vàng ôm lấy cậu:“Tiểu Xán, ngươi cẩn thận một chút.” Một chút ý nghĩ tránh nghi ngờ cũng không có.

Đây là cái gì cùng cái gì a!

Mục Xán ngồi ở trên sô pha, bụm mặt cái gì cũng không nói lên lời.

Người này sao lại thiếu tâm nhãn như thế chứ?

“Tiểu Xán, ngươi mới hạ sốt không lâu, nhất định là khát nước, ta đem nước để ở đây, ngươi lát nữa nhớ uống.” Lục Hiên ôn nhu mà ở bên cạnh cậu nói, tiếp đó lại đứng lên, hướng Lâm Hiên vẫy vẫy tay, “Theo ta đi thư phòng bàn chuyện.”

Lâm Hiên đầu óc một mảnh như hồ dán theo sát Lục Hiên vào thư phòng, hắn đến bây giờ cũng còn chưa phản ứng lại.

Thế giới này quá điên cuồng rồi!


Ông chủ hắn sùng bái nhất, hảo hữu hắn thân thiết nhất, vậy mà đều là đồng tính luyến ái?

Lão Thiên, đây đều không phải nằm mơ đi?!

Mục Xán nhìn bóng dáng hai người biến mất ở cửa thư phòng, thở dài, ngửa đầu ngã xuống sô pha.

Bất an trong ngực đang lén lút nảy sinh.

Lục Hiên……Hắn hình như hoàn toàn không có ý tứ giấu diếm hay trốn tránh, nhưng là bọn họ như vậy thực sự có thể chứ?

...

...

Trong xe rộng rãi, Lục mẫu sắc mặt lạnh lùng mà ngồi ở ghế sau, cả người đều tản ra hơi thở nguy hiểm, tài xế ngay cả hô hấp cũng có chút dè dặt. Hắn rất ít khi nhìn thấy phu nhân có tình trạng như thế, mà một khi nàng như thế, hắn chỉ biết có một số người sẽ không may rồi.

Hai người đang tiến vào sân bệnh viện, hắn biết nàng muốn đi làm cái gì, trong lòng đã lặng lẽ mà mặc niệm cho người trẻ tuổi sắp mất hết danh dự kia. (L: con người mẹ Lục Hiên quá nham hiểm, ko từ thủ đoạn.)

Lục mẫu sau khi đến Bắc Kinh, cũng không hề tìm đến Lục Hiên, cũng không đi tìm Mục Xán. Nàng là cố tình không tìm hai người, bởi vì nàng biết hiện tại đi tìm hai người chỉ là vô dụng.

Bệnh nặng phả dùng thuốc mạnh.

Nàng không cách nào hạ thủ đối với con trai mình, tất nhiên cũng chỉ có thể hạ thủ đối với người khác.

Muốn trách, chỉ có thể trách chính hắn.

Thấy hướng dẫn của Mục Xán là Hồ giáo sư bề bộn nhiều việc, nhưng lấy địa vị và năng lực của Lục mẫu muốn gặp hắn hiển nhiên là không khó khăn gì.

“…..Lão Diệp, chút chuyện này ngươi còn gọi điện thoại sao, ngươi có phiền hay không a! Ừ, ta đương nhiên là biết, không cần ngươi dài dòng, được rồi được rồi, có khách đến, ta phải cúp điện thoại đây!”

Khi Lục mẫu đẩy cửa vào, Hồ giáo sư vừa vặn cúp máy.

Rót trà, ngồi xuống, không muốn lãng phí thời gian không cần thiết Lục mẫu nói thẳng ý đồ đến: “Hồ giáo sư, ta nghĩ ngài đã nhận được thông tin về sự tích của học sinh lưu manh của ngài đi?”

Nghe xong lời của nàng, Hồ giáo sư ngẩng đầu nhìn nàng một hồi lâu, mới chậm rì rì mà nói: “Nhận đã nhận được, có điều ta có điểm xem không rõ.”


“Thế nào? ý tứ bên trong biểu đạt không rõ ràng sao? Ngài biết người viết bài này là một hài tử từ nhỏ đã lớn lên ở nước ngoài, có lẽ tiếng Trung không được tốt lắm.”

Hồ giáo sư nở nụ cười, “Ta cũng không phải ý tứ này.”

Dừng một chút, lại nói, “Chuyện này không quá liên quan đến yêu sách của Lục phu nhân, ta cho rằng, còn có giá trị thương thảo.”

Lục mẫu nhìn hắn,tỏ ý hắn tiếp tục nói.

Hồ giáo sư đẩy đẩy kính mắt trên mũi, nói: “Mục Xán hài tử này sao, từ khi bắt đầu nghiên cứu đã đi theo ta, bản tính thế nào ta là đã rõ, cho nên ta cho rằng, những thứ viết trong tài liệu là vu tội. Cái gì là nam kỹ, cái gì là dụ dỗ, quả thực toàn là nói láo! Đệ tử của ta tuyệt đối không thể làm ra loại chuyện tình trái với đạo đức này! Ngài nói hắn là đồng tính luyến ái, ta tin; ngài nói hắn là nam kỹ, đây là phỉ báng! Ta còn chưa đến loại trình độ mắt mờ như vậy! Hắn vì sự nghiệp chữa bệnh bận đến ngay cả thời gian ăn cơm còn không có, làm gì có thời gian rảnh làm mấy chuyện bát nháo này! Đệ tử của ta, ta hiểu rõ nhất!” Ngữ khí chắc chắn, hoàn toàn là giọng điệu bảo vệ.

Lục mẫu nhìn hắn một lúc, không lập tức nói tiếp, nàng thật ra lại không ngờ Mục Xán trong mắt giáo sư lại được đánh giá cao như vậy, hơn nữa nàng cũng không lường được Hồ giáo sư này vậy mà lại tiến bộ đến mức này. Có điều, nàng tự có biện pháp khiến hắn thay đổi thái độ.

“Hồ giáo sư, có rất nhiều chuyện là không thể nhìn mặt ngoài, đối với đồng tính luyến ái ta không có kỳ thị gì, nhưng mà…..”

“Chính là như thế!” Hồ giáo sư đột nhiên ngắt lời nàng, “Chuyện đồng tính luyến ái này không là cái gì, mặc dù địa vị hợp pháp của bọn họ trong nước còn chưa được thừa nhận, nhưng dù sao cũng là một tồn tại khách quan. Bọn họ chẳng qua chỉ là tính hướng khác với phần lớn mọi người, cũng không phải là có bệnh tật gì. Từ xưa tới nay quần thể của bọn họ trải qua con đường từ “Phạm tội” đến “Khoan dung”, chính là có ý nghĩa tiến bộ trong lịch sử.”

Lục mẫu hít một hơi, lần nữa bị cắt đứt khiến nàng cảm thấy rất tức giận, nàng hơi nâng cao thanh âm: “Hồ giáo sư, chuyện này ta vốn không muốn nói nhiều, dù sao cũng là việc tư liên quan đến con trai ta, nhưng lấy tư cách một người mẹ, ta không thể mắt thấy hắn bị người phá hư mà bỏ mặc. Ngài có lẽ không biết, hài tử trẻ tuổi trong giới của chúng ta, rất nhiều đều chơi đùa một ít nam hài trẻ trung xinh đẹp, đây cũng không phải chuyện gì mới mẻ, chỉ cần không phải huyên náo quá phận, chúng ta làm trưởng bối đều là mở một con mắt nhắm một con mắt, thế nhưng thái quá, thì không được.”

Hồ giáo sư khóe miệng trào phúng mà nhếch lên một cái, dù bận vẫn ung dung nói: “Lục phu nhân, về quy tắc chơi đùa trong xã hội thượng lưu của các ngươi ta không biết, cũng không muốn biết, thế nhưng ta biết đệ tử của ta, tư liệu ngài gửi cho ta ta đã đốt rồi, ta không hy vọng sau này lại nhìn thấy nữa. Bởi vì ảnh hưởng không chỉ là danh dự đệ tử của ta, còn liên lụy đến ta, trường của ta, thậm chí đến toàn bộ giới y học chúng ta.”

Dừng một chút, hắn tiếp tục nói, “Phẩm hạnh cùng đạo đức của một người chỉ có sau khi chân chính tiếp xúc mới biết, Mục Xán hài tử này tính tình trầm lắng, không giỏi ăn nói, tình cảm cũng lãnh đạm, nhưng tuyệt đối là một đệ tử tốt, một bác sĩ tốt, là người làm việc chăm chỉ nghiêm túc, lực lĩnh ngộ của hắn cũng là đứng đầu trong tất cả những đệ tử của ta, ta có thể không chút khoa trương mà nói, tương lai của hắn trong giới y khoa không có giới hạn, ta sẽ không để cho chút tin đồn bịa đặt mà hủy đi ái đồ của ta, ngài biết ý tứ của ta đi?”

Nói xong Hồ giáo sư sờ sờ cằm mình, có chút suy nghĩ mà nói:“Về vấn đề tính hướng của hắn, điều này thật sự không quan trọng. Ta đã sớm hoài nghi rồi, hài tử này cũng không cùng nữ hài tử qua lại, đối với những sư muội sư tỷ tận lực tiếp cận lấy lòng hắn toàn bộ đều không có hứng thú….Thì ra chuyện là như thế a.”

Sắc mặt Lục mẫu có điểm xấu xí khó coi, nhưng vẫn nở nụ cười, chuyển trọng tâm câu chuyện nói: “Hồ giáo sư, ta nghe nói ngài gần đây xin nguồn tài trợ nghiên cứu gặp chút vấn đề…..”

Hồ giáo sư cắt đứt lời nàng: “Việc này không phiền Lục phu nhân hao tâm tổn trí, đây là chuyện tình của nội bộ chúng ta.”

Lục mẫu nhíu nhíu mày, đang muốn nói lại bị cắt ngang: “Nếu như Lục phu nhân thật sự có hứng thú tài trợ nghiên cứu điều trị trong nước, ta tự nhiên là vô cùng cảm kích, đã sớm nghe nói Lục phu nhân là nhà từ thiện lớn nổi danh, cả đời đều nỗ lực làm công tác từ thiện, đáng được người kính phục a! Về phần chuyện của hắn, nhất định sẽ không nhiều lời nữa. A….Được rồi, là như vậy, chiều hôm nay ta có một buổi thực nghiệm, cho nên ngươi xem…..”

Ý tứ hàm xúc đuổi khách đã đậm rồi, Lục mẫu sắc mặt xấu xí mà đứng lên.

Nàng thật không ngờ có thể ở chỗ này lại bị một vố, thế giới này rốt cuộc là thế nào? Hồ giáo sư này chẳng lẽ không hiểu nàng có thể cấp cho hạng mục nghiên cứu của hắn một khoản tài chính hắn nghĩ cũng không dám nghĩ tới sao?!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận