Nè Ngốc!!! Đừng Bỏ Cuộc

Ngày hôm nay đây , ngày quyết định tình yêu của nó ,có được đền đáp xứng đáng hay không ??? Hay sẽ tan biến như bọt bong bóng , những gì nó ấp ủ trong suốt 17 năm qua giờ có thể biết được kết quả của một mối tình mà nó từng cho là vô vọng mà cũng có thể là vậy , không ai hay được mọi chuyện . Hôm nay vẫn như mọi ngày , hắn nó và Duy cùng nhau đến trường , cùng vui đùa , chạy nhảy . Vừa vào đến lớp thì nó đã gặp người nó không có cảm tình cho lắm mà nói đúng hơn là ghét cực :
- Khánh àk !! Chúng ta ra ngoài bàn chuyện nào ._ Trân đã đứng chờ sẵn trước cửa lớp của nó .
- Dạ !! Duy đem cái cặp vào giùm tao nha _ hắn nhìn Duy rồi giúi cái cặp vào tay Duy .
- Ờ !! _ Duy nói nhưng vẫn chăm chú nhìn Trân .
- Khánh đi đâu zạ ???_nó khẽ níu nhẹ cái tay áo của hắn .
- Có chuyện riêng ý mà . Cậu đừng quan tâm .
Nói xong hắn và Trân bước đi , mái tóc của Trân khẽ lướt nhẹ qua vai Duy '' Mùi hương ấy vẫn còn , bóng dáng ấy cũng vậy chỉ có trái tim em đã không thuộc về anh '' Duy hít mạnh cái không khí Trân vừa đem lại , như đang tiếp thêm sức lực . Còn nó cái câu nói sau cùng của hắn vẫn đang vang lên trong đầu nó '' Cái gì mà chuyện riêng ??? Cái gì mà đừng quan tâm ?? Mới hôm qua cậu ấy còn khẵng định là không thích chị ấy mà , sao bây giờ ...... Mình sợ quá . Tại sao bất an luôn ngự trị trong mình ?? '' Duy quay sang thấy nhỏ em mình đang đứng bất động chẵng hiểu lý do vì sao ?? Giơ tay , giơ chân tùm lum , trước mặt nó , mà chẵng thấy động tĩnh gì :
- We we em gái , we we
..........................._vẫn không có tiếng gì trả lời .
- EM GÁIIIIIIIii _ Duy hét to vào tai nó .

- Hả hả ??? Cháy nhà sao ??_đến bây giờ nó mới nghe , giật mình nói tùm lum .
- Sao đứng im vậy ??_Duy lo lắng hỏi .
- Dạ hông có gì _ nó buồn bã bước vào lớp .
Duy biết rõ là nó buồn vì hắn với Trân nhưng vẫn hỏi có lẽ Duy cũng mún một sự an ủi từ một người người đồng cảnh ngộ như nó .Duy cũng bước vào lớp với nụ cười buồn trên môi , vào lớp nó ngồi tâm sự với Châu :
- Tao sợ quá Châu ơi !!! Lỡ như tối nay Khánh hông đến thì sao ??? Tao sợ Khánh thích chị kia mất _ nó ngồi than vãn với Châu .
- Mày nên tin vào nó , biết đâu tối nay nó sẽ đến thì sao , tin tao đi , tao bày ày kế này mà lị _ nhỏ Châu nói có vẻ như chắc chắc lắm .
- Sao mà mày chắc giữ vậy ???_ nó nhìn Châu nheo mắt hỏi .
- Mày hỏi nhiều quá cứ tin tao đi. Đừng lo nữa _ nhỏ Châu an ủi nó .
- Ừ .
Tuy nói vậy nhưng nó chẵng an tâm tí nào cả . Hắn làm gì với Trân mà lâu đến vậy cơ chứ , nó ngồi cứ nhìn trân trân ngoài cửa .
Thôi ra sân sau trường xem tình hình 2 người kia thế nào rồi :
- Đây tiền 4 ngày làm việc mệt nhọc của em đây _ Trân xòe một phòng bì đưa cho hắn .
- Hi cảm ơn chị _ hắn nhận lấy phong bì .
- Có gì đâu nhờ em mà wán tnăg thu nhập vượt trội . Mà tối nay em có rãnh không ??_ Trân nhìn hắn hỏi .
- Tối nay em có hẹn rồi ạ _ hắn lễ phép trả lời , nhưng mắt vẫn nghía vào cái phong bì .
- Mấy giờ em hẹn ??_ Trân hỏi tiếp .
- Dạ 7h .

- Vậy chìu nay học xong em qua phụ quán một ngày cuối được hông??? Chỉ 7h là xong thôi .
- Vâng vậy cũng được ạ . Nhưng chìu nay trước khi đi làm em nhờ chị một chuyện được không ạ ??
- Chuyện gì em nói đi .
- Em mún mua một món quà tặng một người bạn quan trọng . Chị có thể giúp em tư vấn được không ??
- Dĩ nhiên rồi !! Chị rất vui lòng _ Trân nhìn hắn nở một nụ cười tươi .
Tan cuộc nói chuyện hắn quay về lớp , vừa thấy hắn nó bay ra cửa :
- Cậu đi đâu mà lâu quá vậy _ nó hỏi cho với đi nổi mong nhớ nãy giờ .
- Trời sao cậu hỏi giống tra hỏi chồng thế không biết _ hắn nhìn nó cười gian tà .
Nó nghậm lun , mặt đỏ lừ lừ . Còn những nhân vật nử khác trong lớp trừ Châu ra đã xuống phòng y tế xin cấp máu . Thế là mọi người bắt đầu những tiết học mới đầy chán nản . Giờ ra về đến như thường ngày nó quay xuống rủ hắn đi về :
- Về thôi về thôi Khánh _ nó loay hoay xếp sách vở .
- Tớ có chuyện quan trọng cần làm rồi . Cậu về với thằng Duy đi .
- Chuyện gì vậy , chẵng phải hết họp nhóm rùi hay sao ???
- Thì cậu hỏi làm gì .... Thui tớ đi đây .

Hắn chạy vụt đi , chắc sợ trễ giờ ra ngoài cổng thì đã thấy Trân đứng chờ sẵn .
- Mình đi thôi chị .
- Ừ .
Nó ở trong lớp mặt nhăn nhó , thấy thế Châu đề nghị rũ nó , huy và Duy đi ăn kem . Nhưng Duy từ chối vì có việc bận ở nhà , nên 3 đứa tung tăng ra quán kem , trên đường đi nó và Châu nói chuyện um cả một vùng , Huy nhìn mà phì cười , bỗng đi qua một shop gì đó , đang nói chuyện nó chợt thấy dáng ai quen quen hình như là hắn thì phải , đi bên cạnh là Trân , tim nó như co thắt lại , nụ cười trên môi tắt lịm '' Chuyện quan trọng của cậu đấy ư ???? Chẵng lẽ .............'' nó cuối mặt xuống cười buồn , Huy và Châu thấy nó vậy , thì nhìn xem thữ thì thấy cái cảnh đó , Huy định bay qua đường đấm vào mặt hắn vài cái thì :
- Huy đừng vậy mà _ nó nắm chặt áo Huy lại .
- Nhưng...............
- Nhi chả có quyền gì ngăn cản cậu ấy đi với ai . Mình về thôi _ nó kéo tay Châu và Huy về ,
Huy tức lắm nhưng không mún nó bùn thêm nữa nên đành thôi . Tên đường về nó không nói câu nào cả , Châu và Huy thay nhau làm trò trước mặt nó , để nó cười , nhưng bù vào là những giọt nước mắt khẽ rơi . Châu và Huy lo lắng lắm , vỗ mãi mà nó chẵng chịu nín , đến nhà nó 2 người đành từ biệt nó ra về. Nó bước vào nhà uể oải , hên là papa và mama chưa về không thì nó cũng chẵng biết nói sao nữa . Nằm dài trên chiếc giường những suy nghĩ lại bắt đầu zấn lên '' Mọi chuyện là sao vậy nhỉ ??? Khánh nói không thích lại đi chơi cùng với chị ấy ??? Sao mình cảm thấy bất an quá , nhưng dù sao tối nay nhất định fãi đi , dù mình nghĩ 80% là Khánh sẽ không tới '' nằm một lúc nó chìm vào giấc ngủ , có lẽ nó đang nạp năng lượng để tối nay tiếp nhận một vết thương nữa chăng ???


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận