Này Hột Mít, Anh Yêu Em


Cái nhóm oan nghiệt của Linh sau trận cãi nhau kịch liệt thậm chí gần đánh nhau thì cũng quyết định được địa điểm tập kết để làm luận văn là tại điền trang thứ hai của nhà họ Tạ: Lưu Ly trang.
Nói là xém đánh nhau chứ thực ra là màn cãi nhau của Hoàng, Quân với Linh và Thiên, bốn người còn lại cả buổi ngậm tăm không nói câu gì. Cũng đúng thôi, Linh với Hoàng và Quân là kẻ thù không đội trời chung còn Thiên là muốn lấy lòng Linh nên mới tham gia cuộc cãi lộn. thật hết biết, đôi lúc tác giả tôi tự hỏi, sắp nhóm thế này nhằm cái mục đích gì? Không biết họ sẽ làm ăn ra sao đây???
Lưu Ly trang là điền trang lớn thứ hai của nhà họ Tạ. trang rộng hơn 70 ha với rất nhiều trang thiết bị hiện đại, đội ngũ nhân viên đông đảo, xét về vẻ đẹp thì không điền trang nào trong nước có thể sánh kịp. điền trang được chia làm hai khu là khu trồng trọt và khu chăn nuôi. Khu trồng trọt chủ yếu trồng hoa lưu ly, hoa Lan, hoa hướng dương, hoa hồng … để phục vụ cho việc chế biến thuốc và làm nước hoa, chế biến thực phẩm chức năng….
Khu chăn nuôi thì nuôi bò sữa, bò thịt, ngựa, dê… để phục vụ cho nhu cầu sữa tươi, thịt bò, thịt dê của toàn miền bắc. có thể nói điền trang này mỗi năm sản sinh ra rất nhiều lợi nhuận vì đây còn là một địa điểm du lịch nổi tiếng.
Vì vết thương ở lưng và vai còn đau nên hôm nay Linh mặc một chiếc váy màu be đơn giản, tay dài có một chiếc nơ bên eo. Khác với hình ảnh cá tính thường ngày, hôm nay Linh xinh đẹp theo nghĩa dịu dàng. Một chút đó thôi cũng làm cho Mạnh và Thiên vài phút ngẩn ngơ.
Chủ đề nhóm Linh làm là công dụng của một số loại thảo mộc quý và cách điều chế một loại nước hoa đơn giản nhất.
2h chiều. dưới cái nắng chói chang của ngày hè, cả nhóm quyết định đi thăm căn nhà trồng hoa hồng trước, sau đó là căn nhà trồng dược liệu. kết thúc sẽ là một bữa tối ở điền trang và cùng thảo luận cho bài luận văn sắp tới.
Qua tìm hiểu qua ở nhà, Linh nêu ra ý kiến của mình về hoa hồng:
- Theo tôi biết thì Hồng hay hường là tên gọi chung cho các loài thực vật có hoa dạng cây bụi hoặc cây leo lâu năm thuộc chi Rosa, họ rosaceae, với hơn 100 loài với màu hoa đa dạng, phân bố từ miền ôn đới đến nhiệt đới. Các loài này nổi tiếng vì hoa đẹp nên thường gọi là hoa hồng. Đa phần có nguồn gốc bản địa châu Á, số ít còn lại có nguồn gốc bản địa châu Âu, Bắc Mỹ, và Tây Bắc Phi. Các loài bản địa,giống cây trồng và cây lai ghép đều được trồng làm cảnh và lấy hương thơm. Đôi khi các loài này được gọi làtường vi. Về hình thái, Đây là các cây bụi mọc đứng hoặc mọc leo, thân và cành có gai. Lá kép lông chim lẻ, lá chét khía răng, có lá kèm. Hoa thơm, màu sắc đa dạng: hồng, trắng, vàng hay đỏ... Hoa thường có nhiều cánh do nhị đực biến thành. Đế hoa hình chén. Qủa bế, tụ nhau trong đế hoa dày lên thành quả. Ở Nhật Bản, trong các cuộc triển lãm, hoa hồng bao giờ cũng chiếm ngôi vị "Nữ hoàng của các loài hoa". Ở Bungari, đất nước được mệnh danh là "Xứ sở của hoa hồng" vì trồng nhiều hoa hồng nhất thế giới, người ta có câu châm ngôn "Quí như tinh dầu hoa hồng" để đánh giá một vật nào đó có giá trị rất lớn. Bởi vì phải cần đến 30 đóa hoa hồng người ta mới cất được một giọt tinh dầu (giá trị hơn cả vàng ròng). Người Hy Lạp cổ đại cho rằng hoa hồng là tặng phẩm quí báu mà nữ thần Kibela đã gởi đến cho loài người để tôn vinh những tình cảm cao đẹp, từ đó hoa hồng được mang tên "Quà tặng của thiên thần".
Chính nhờ vào mùi hương dịu dàng, thanh thoát, sang trọng và hình dáng tao nhã, hài hòa, yêu kiều đẹp đẽ một cách tự nhiên mà hoa hồng được coi là vẻ đẹp của người mẹ, của nữ giới nói chung.
Tinh dầu hoa hồng là một trong những tinh dầu thơm nhất và nhiều công dụng nhất. Các nhà khoa học phân tích trong hoa hồng có tinh dầu với tỉ lệ 0,013-0,15% mà thành phần chủ yếu gổm geraniol 12,78%, 1-citronellol 23,89%, phenethyl alcol 16,36%, stearoptenes 22,1%.
Theo y học cổ truyền, hoa hồng có vị ngọt, tính ấm,tác dụng hoạt huyết, điều kinh, tiêu viêm, tiêu sưng. Người Trung Quốc và nhiều nước châu Á đã dùng hoa hồng để chữa bệnh từ rất lâu đời.
Loại hoa hồng đỏ (mai khôi hoa) dùng làm huyết mạch lưu thông, chữa kinh nguyệt không đều, đau ở vùng bụng dưới, vết thương sưng tấy, đinh nhọt và viêm mủ da, bệnh bạch hầu.
Loại hoa hồng trắng (hồng bạch) chứa nhiều tanin, đường, chất nhầy, tinh dầu, dùng chữa ho trẻ em rất công hiệu ; ngoài ra còn làm nhuận trường. Tinh dầu hoa hồng là chất an thần,làm dịu các chứng bệnh về tiêu hóa, trị đau nhức, căng thẳng thần kinh, suy nhược, mất ngủ, rối loạn kinh nguyệt. Ngoài tác dụng kích thích tuần hoàn máu, nó còn là chất sát khuẩn nhẹ, ít độc nhất trong các loại tinh dầu nên có thể dùng cho trẻ nhỏ.
Nước hoa hồng có tác dụng như một loại sữa làm mát dịu và sạch sẽ làn da, có tính sát khuẩn nhẹ và làm hưng phấn tinh thần. Các nhà nghiên cứu ở khoa Dược, trường Đại học UMTS Malaysia cho biết có thể phòng ngừa ung thư và làm hạ huyết áp bằng nước ép của hoa hồng, vì trong cánh hoa có chứa một chất tỗng hợp đặc biệt. Người ta đang nghiên cứu chế biến loại trà và nước giải khát từ hoa hồng để điều trị bệnh cao huyết áp.
Ở Nhật Bản, hoa hồng được chế biến thành mỹ phẩm bảo vệ sắc đẹp của phụ nữ. Người ta pha trà bằng cánh hoa, lấy nước để rửa mặt vừa tẩy sạch da vừa bảo vệ da rất tốt. Hoặc ngâm cánh hoa vào dấm chua để có một dung dịch khử mùi hôi và sát trùng. Hoặc sắc thuốc từ hoa hồng để làm nước rửa mặt và thuốc bỗ giàu vitamin A để làm trắng da, dưỡng da.
Hoa hồng phơi khô trong im (âm can), tán bột dùng để cầm máu, chữa băng huyết, tiêu chảy (người có thai không nên dùng) . Ngày dùng 15-20g bột, hoặc phối hợp với gừng, trà...
Y học cổ truyền Ấn Độ cho rằng nước sắc hoa hồng hoặc tinh dầu hoa hồng hòa với nước (1 giọt hoa hồng 10 giọt nước) dùng để xoa bóp hoặc cho vào bồn nước để tắm sẽ làm an thần, chữa bệnh ngoài da và làm phấn chấn tinh thần, lạc quan yêu đời. Một số bài thuốc từ hoa hồng :
Chữa ho trẻ em : Lấy cánh hoa hồng trắng còn tươi, một quả quất chín (bỏ cuống), 1/2 muỗng cà phê đường hoặc mật ong. Cho tất cả vào chén nhỏ, hấp cơm hoặc chưng cách thủy. Đem ra nghiền nát, trộn đều rồi gạn lấy nước cho trẻ uống nhiều lần trong ngày.

Làm nhuận trường, chống táo bón : Hoa hồng trắng còn tươi hoặc khô 20-40g, *** với 100ml nước sôi trong 15-30 phút, thêm 1/2 muỗng cà phê mật ong hoặc đường, uống 2-3 lần trước bữa ăn.
Cầm máu, chữa băng huyết : Lấy hoa hồng đỏ mới nở 20-30g ngâm với 1lít nước sôi khoảng 30 phút, lọc lấy nước hòa với 50g đường khuấy đều. Mỗi lần uống 200ml, uống cho đến khi cầm mới thôi.
Chữa giộp lưỡi, loét lợi, lở miệng: Ngâm bột hoa hồng đỏ 5g với 25ml rượu trắng trong 24 giờ. Đun nhỏ lửa cho rượu bay hơi, đến khi còn sền sệt thì cho thêm 30g mật ong vào đun nhẹ, khuấy đều rồi để nguội. Dùng tăm bông sạch thấm thuốc bôi vào chỗ đau, ngày 2-4 lần.
Dung dịch mật - hoa hồng này pha với nước sạch, thêm vài hạt muối làm thuốc súc miệng chữa viêm họng rất tốt. các bạn có ý kiến gì nữa không?
Linh nghiêng mặt nhìn những người đi bên cạnh và chăm chú lắng nghe mình nãy giờ. Ánh mắt mong chờ một ý kiến nào đó.
- Oa, không ngờ hoa hồng lại có nhiều công dụng như vậy đấy. bạn Linh à, bạn thật giỏi đó nha. không bỏ qua cơ hội, Thiên chen vào ngay. Bên cạnh giọng nói ngọt như đường Cu Ba là nụ cười híp mí tỏa nắng.
- Chỉ là một chút tìm hiểu trước thôi. Không có gì đặc biệt. Linh bỏ qua câu nói của Thiên và lạnh nhạt bước đi.
- Có vẻ như bạn Linh đã tìm hiểu khá kĩ về hoa hồng rồi. hoa hồng thật là tốt, vậy nên bây giờ mình mới biết, bạn Hoàng có làn da đẹp như vậy là do nhà sản xuất nhiều mĩ phẩm từ hoa hồng đúng không? Liệu sau hôm nay, bạn có thể tặng mình và mọi người một ít làm quà không? Chi lên tiếng phá tan bầu không khí yên lặng bằng một câu nói hết sức dễ thương, hai mắt chớp nhìn Hoàng chờ đợi.
- Nếu cậu thích. Hoàng đáp lại Chi lạnh nhạt nhưng so với không khí lúc đầu đã có tiến bộ.
- Cái bà này, không được nói đỡ cho kẻ thù nghe chưa? Loại người xấu xa đó không đáng cho chúng ta nói chuyện. Quân thấy Chi khen Linh thì tức giận nói. Ánh mắt nhìn Chi như có ngàn mũi dao nhọn vậy.
- Người ta nói hay thì tui khen chứ, ông ghen à? Có giỏi thì ông nói hay như người ta đi. Chúng ta ở cùng một nhóm cơ mà, phải biết đoàn kết chứ. Chi xị mặt đáp lại lời của Quân. Trong ánh mắng buổi chiều toát ra một vẻ đẹp ngây thơ trong sáng. Quân thấy tim mình dường như đập lỗi một nhịp. sao vậy nhỉ? Có ai biết không???
- Thôi đừng cãi nhau nữa, để làm bài luận văn thật hoàn chỉnh thì chúng ta cần sự hợp tác của mọi người. tôi đã nêu ý kiến rồi, mấy người cũng cho ý kiến đi. Linh thấy hai người kia cãi nhau thì xen vào.
- Tôi thấy phần Linh nói khá là đầy đủ rồi, có ai ý kiến gì không? Mạnh nói.
- Tôi không có ý kiến. Hoàng lạnh nhạt nói.
- Chúng tôi cũng không có ý kiến. Chi, Quân, Duy và Huy cũng đồng thanh. - Vậy chúng ta xem xét khu trồng dược liệu sau đó bàn luận tiếp về bài luận văn tại nhà của TẠ HOÀNG nha. Mặc dù cố coi đây là vì công việc chung nhưng Linh cũng không thể nói tên của Hoàng bình thường được. hai chữ tên của Hoàng được cô nói nhấn mạnh lên, trong giọng nói lộ rõ sự hận thù.
- Không có ý kiến. mấy người thấy trời nắng đã nản nên cũng không muốn ý kiến ý cò gì cho nhiều. cả đám tiến đến khu trồng dược liệu và đưa ra ý kiến cũng như hiểu biết của mình. Đều là những học sinh thông minh và có tầm hiểu biết sâu rộng nên chẳng mấy chốc mà họ đã hoàn thành xong bài luận văn. Trong khi chờ đến bữa tối, Linh tranh thủ đi tha thẩn bên ngoài. Cảnh sắc ở đây thật sự cuốn hút cô. Một sự cuốn hút kì lạ và bí ẩn.
Nắng đã nhuộm lên cánh đồng một màu vàng như mật ong, Linh bước từng bước thật khẽ, thả lỏng cơ thể, Linh hòa mình vào thiên nhiên.
Thích thật!!!
Đã bao nhiêu lâu rồi Linh chưa sống thật với con người mình nhỉ? Trả thù đã làm cô quên đi mình là một cô gái mới lớn, một cô gái với nhứng ước mơ bình dị. đã bao lâu rồi cô không được tự do chạy nhảy trên cánh đồng cỏ xanh mát rượi và đã bao lâu rồi cô không còn nở nụ cười hồn nhiên được nữa???

Cô không biết. giông bão của cuộc đời đã đưa cô đi quá xa, dòng chảy của hận thù ngày đêm bào mòn tình người, nhân tính trong cô, cô không còn là Nhật Linh của ngày xưa nữa. vì sao ư? Vì cô đã thay đổi, một thay đổi lớn, rất lớn. nếu như trên đời này tồn tại chữ ‘nếu’, cô sẽ đưa ra thật nhiều cái nếu để Vũ của cô không đi xa, để những người bên cạnh cô luôn hạnh phúc. Nhưng mơ ước chỉ là ước mơ mà thôi. Ước mơ thì có mấy cái trở thành hiện thực? ước mơ thì có mấy cái là có khả năng thực hiện được cơ chứ. Cô buồn, mọi cảm xúc như lắng đọng lại. con tim từ lâu đóng băng nay lại đập từng nhịp đau đớn.
Chân Linh cứ bước đi trong vô thức đưa Linh đến một cánh đồng cỏ lau rất đẹp. trong ráng chiều nhàn nhạt, cành lau khẽ đu đưa như khe khẽ hát một bài ca buồn. Linh chọn một chỗ và ngồi xuống. chỗ này có thể nhìn thấy con sông ở đằng xa. Thật yên bình biết bao.
Đôi lúc, trong cuộc sống tấp nập với bao mối lo toan ta phải tìm ình một chốn nghỉ của tâm hồn. ta là con người chứ không phải một cỗ máy, ta có cảm xúc chứ không phải vô tri vô giác. ta vô tình hoặc cố ý làm tổn thương chính mình, điều đó thật sự rất có hại. bạn hãy thử gác mọi lo toan trong cuộc sống sang một bên và tận hưởng cảm giác tâm hồn được thư thái xem, sẽ rất thú vị.
Gió nhè nhẹ thổi mái tóc Linh tung bay cọ vào mặt nhồn nhột. Linh không quan tâm, cô đang suy nghĩ nhiều lắm. về nhiều người, nhiều thứ và nhiều việc khác nhau.
Suy nghĩ về gì ư? Đầu tiên cô suy nghĩ về gia đình, sau đó là bạn bè và cuối cùng là những mối quan hệ. những mối quan hệ luôn là điều đau đầu nhất.
Cô có một gia đình khiến người khác phải ghen tị, không qúa giàu sang nhưng lúc nào cũng tràn đầy tình yêu thương. Mỗi khi tổn thương, mỗi khi đau khổ, gia đình luôn là nơi chốn bình yên cho cô nương tựa. giờ đây, khi ngồi trên cánh đồng thơm mùi hoa cỏ này, cô đang nhớ về những người thân của mình. Ôi sao mà thân thương đến thế, những lúc thế này cô chỉ muốn ngủ vùi trong vòng tay của mẹ và cái xoa đầu của ba. Không đặc biệt nhưng thật sự ấm áp, Linh chợt mỉm cười, một nụ cười con trẻ.
Linh lại nhớ đến Vũ, người bạn thân quen từ thủa còn rất nhỏ, người bạn mà cô thương mến. cậu có một khuôn mặt thiên thần, một tính cách vui vẻ và một khối kiến thức chuyên sâu, cậu như một cuốn bách khoa toàn thư chứa những điều kì diệu. Cậu luôn là người mà cô nghĩ đến đầu tiên khi gặp chuyện buồn hay khi có chuyện gì vui nhưng… cậu không còn trên đời nữa, cậu đã đi về một nơi xa, xa lắm, một nơi cô không biết và cũng không thể đi đến được.
Cô nhớ đến Chi, người bạn cô mới quen khi vào học tại học viện Tinh Tú. Một cô gái nhí nhảnh, một tâm hồn trong sáng. Một tình bạn đẹp đáng để gìn giữ. Nhưng… cô đã từ bỏ tình bạn ấy, cô đã sai nhưng cô không hối hận. phải rồi, không hối hận.
Cô buồn.
cô rất buồn.
gió nhẹ thổi mang theo nỗi buồn mênh mang đi đến nơi xa. Mặt trời đã khuất dưới chân trời không định. Xa xa, những cánh chim đang tìm về chốn ngủ. Linh thấy mình thật cô đơn. Một bóng hình nhỏ bé giữa dòng người tấp nập, cô thấy mình bơ vơ, lạc lõng biết bao.
Linh lại mang nỗi buồn ra mà gặm nhấm mà suy nghĩ. Gia đình, bạn thân cô đều suy nghĩ đến cả, cô bắt đầu nghĩ đến những người xuất hiện trong cuộc sống của cô từ khi Vũ ra đi. Đầu tiên, có lẽ là Báo.
Trong kí ức của Linh, Báo là một người lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng hình như, hình như trong trái tim ấy có một chút gọi là tình người. trong những ngày ở với Báo, Linh đã nhận ra nhiều điều về con người ấy. Linh cũng không còn căm thù Báo nữa, thay vào đó là một tình cảm nảy sinh. Không sâu sắc như tình yêu nhưng cũng không nhạt nhòa như người qua đường, một tình cảm giữa sếp và nhân viên. Nghe có vẻ nực cười nhưng Linh không biết câu trả lời thủa đáng cho tình cảm của mình là gì. Thôi thì hãy đặt cho nó một cái tên thân thiết là ‘tình bạn’.
Sau Báo là hình ảnh của Sư tử. hai người, hai anh em và hai hình hài khác nhau nên cảm nhận của cô về hai người cũng khác nhau. ở cả hai người cô đều thấy họ có tham vọng to lớn nhưng đối với Sư tử, có vẻ như tham vọng của anh ta cao hơn nên cũng tàn nhẫn hơn. Chưa tiếp xúc nhiều nên hình ảnh của Sư tử trong lòng Linh không có gì là sâu đậm. những hình ảnh lướt qua trong đầu và dừng lại ở Thiên. Thiên. Một chàng trai cao lớn, tài hoa, là niềm mơ ước của rất nhiều cô gái và sự ganh tị của những chàng trai. Xét về ngoại hình, Thiên không bằng Vũ, xét về tính cách, Thiên không vui tính bằng Vũ. Xét về… xét về. Linh tự thấy mình ngốc, lấy một người mới đến để so sánh với Vũ. Linh thấy mình khờ khi nhận nhầm Thiên là Vũ. Nhưng… Thiên thật sự có đôi mắt giống Vũ, cả cử chỉ cũng vậy. không biết từ khi nào, Linh đã có thói quen ngắm nhìn Thiên khi cậu bạn không chú ý, chẳng phải là tình cảm nam nữ gì, chỉ vì Thiên giống Vũ. Lại là Vũ. Con tim của Linh lại đau rồi. tại sao Vũ ra đi để Linh đau đớn??? tại sao Vũ đi rồi lại xuất hiện một Thiên có đôi mắt giống Vũ để làm Linh đớn đau thêm một lần nữa??? thật sự Linh đã làm sai điều gì sao? Chẳng lẽ vì Linh không tốt??? hàng chục lí do được Linh đưa ra nhưng chẳng cái nào hợp lí cả, Linh không có dũng khí đối mặt với việc này. Linh quyết định gác qua một bên, một tiếng thở dài như trút ngàn tâm sự. ánh mắt Linh hướng về phía xa, nơi có chân trời.
Trời đã không còn sớm, không biết trăng đã lên tự khi nào. Không sặc sỡ,không sáng lóa. Từng giọt, từng giọt nhỏ xuống như dòng lệ của Linh tuôn rơi. Xa xa ánh trăng như dát vàng lên cảnh vật. mặt dòng sông như sáng lóa lên trong đêm tối. vài cái lá già nua đưa khẽ trong gió. Thật buồn và ảm đạm.
Linh lại suy nghĩ, cô suy nghĩ về Mạnh. Người đã tỏ tình với cô trong nhiệm vụ lần trước. một chút bối rối vương trên má, gò má mịn màng khẽ ửng hồng. sao nhỉ? Cô có thể khẳng định là mình không thích Mạnh nhưng trong cô lại tồn tại tình cảm nào đó với Mạnh. Lạ lắm, cô cũng chẳng cắt nghĩa nó là loại tình cảm gì. Nhẹ nhàng và ấm áp. Linh chỉ biết cảm giác của mình khi bên Mạnh là như vậy. thế nên, cô đặt tên cho tình cảm của mình là ‘ tình cảm cao cao nóng’ . có vẻ như buồn cười nhưng thật sự thì khi bên Mạnh cô luôn nhạn được sự quan tâm. Sự quan tâm ấy nhẹ nhàng ấm nóng như một cốc ca cao nóng trong trời đông buốt lạnh vậy.
Hướng suy nghĩ đi xa rồi lại trở lại gần, Linh đâu đâu cũng thấy cô đơn. Đôi vai mỏng manh khẽ so lại trong tiết trời đang dần trở lạnh. Xoa xoa hai cánh tay vào nhau, Linh định sẽ ngồi đây thêm một lúc rồi ra về nhưng đúng lúc ấy, một chiếc áo được choàng lên vai Linh. Chiếc áo còn nguyên hơi ấm của người mặc. thoang thoảng đâu đây là mùi hương rất nam tính. Linh chưa kịp nhìn xem chủ nhân của chiếc áo thì người ấy đã ngồi xuống bên cạnh. Là Mạnh.
Không khí bỗng dưng trở nên bối rối. kể từ ngày hôm ấy, Linh và Mạnh mỗi khi gặp nhau là lại cảm thấy ngại ngùng. Không phải thẹn thùng như những người đang yêu mà là cảm giác khó xử khi không biết phải làm như thế nào. Nói chuyện thì cũng chỉ dăm ba câu mang tính xã giao mà thôi. Tình cảm vì thế mà xa cách dần.

Không khí tĩnh lặng. có thể nghe thấy cả tiếng dế kêu giữa cánh đồng rộng lớn, không quá to nhưng lại du dương như một bản đàn êm dịu. một bản đàn làm cho tâm hồn thư thái. Linh khẽ nhắm mắt và lắng nghe. Tâm hồn cô nhẹ bẫng.
Mạnh bất chợt nhìn sang, cậu nhìn cô mỉm cười và nói:
- cô đi mà không báo trước nên mọi người rất lo lắng.
- Vậy sao? Xin lỗi. chỉ là một phút rảnh rỗi nên tôi muốn tìm một nơi để nghỉ ngơi. Linh nghe giọng nói của Mạnh thì mở mắt. cô nhìn Mạnh khẽ đáp, ánh nhìn chứa nhiều cảm xúc khác nhau.
- Không sao. Trời lạnh đấy, ra ngoài nhớ mang theo áo khoác.
- ừ, cám ơn.
Không khí lại trở nên im lặng, Linh và Mạnh không nói thêm một câu gì. Hai người cùng hướng lên ngắm những vì tinh tú trên cao đang tỏa sáng. Được một lúc thì Mạnh nói:
- Linh này, về chuyện bữa trước. coi như… tôi… chưa nói gì nhé.
- ừ. Linh đáp khẽ, ánh mắt vẫn không rời khỏi bầu trời.
- chúng ta vẫn là bạn tốt nhé. Mạnh nói.
- ừ.
- Cảm ơn. MẠNH nhìn Linh với ánh mắt lấp lánh vui mừng nhưng nếu nhìn rõ có thể thấy trong ánh mắt ấy có cả một nỗi buồn sâu thẳm được che giấu kĩ lưỡng. tay cậu nắm chặt tay Linh. Không để cô kịp phản ứng, cậu nói:
- Cô có nhìn thấy ngôi sao kia không? Tay Mạnh chỉ về ngôi sao sáng nhất. - Cô có nhìn thấy ngôi sao kia không? Tay Mạnh chỉ về ngôi sao sáng nhất.
- ừm. Linh không nói, ánh mắt khẽ nhìn theo hướng Mạnh chỉ.
- Đó là sao Thiên Lang. ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đấy. còn kia là chòm sao Sư Tử, kia là chòm sao Bọ Cạp, chòm sao Kim Ngưu. Còn bên kia nữa. kia là chòm sao Thiên Bình. Cánh tay Mạnh vạch ra những hình thù kì ảo trong không trung. Ánh mắt cậu lộ rõ một niềm đam mê vô tận.
Tuy Linh không nhìn rõ những chòm sao mà Mạnh chỉ nhưng cô khẽ mỉm cười. một nụ cười trong sáng,cô như cuốn theo dòng cảm xúc của Mạnh.
Gió đêm vẫn nhè nhẹ thổi, mép váy Linh khẽ tung bay. Mạnh vẫn say sưa kể cho Linh về lịch sử các chòm sao còn Linh vẫn chăm chú lắng nghe. Bỗng nhiên Mạnh ngừng lại rồi nói nhỏ:
- Mỗi con người sau khi chết đi thì linh hồn họ đều hóa thành những vì sao trên trời và tỏa sáng. Tôi tin rằng Vũ đang ở trên đó, đang dõi theo từng bước chân của cô hằng ngày.
- Tôi cũng mong là như vậy. tôi không biết Vũ là ngôi sao nào nhưng Vũ luôn hiện diện trong trái tim của tôi và trái tim của mọi người. Linh bình thản nói, giọng nói nhẹ nhàng như vang lại từ cõi hư không.
- Này, cô có thấy ngôi sao bên cạnh ngôi sao sáng nhất kia không? Mạnh cầm tay Linh chỉ lên bầu trời. cánh tay hai người hướng về một nơi xa, nơi có một ngôi sao đang tỏa sáng. Không quá lung linh nhưng lấp lánh thật đẹp.
- Có. Linh nhẹ nhàng trả lời.
- Đó là ngôi sao của cô đấy. còn ngôi sao của tôi thì ở bên cạnh. Tôi sẽ luôn bảo vệ cô. Mạnh nắm tay Linh chỉ về hướng ngôi sao bên cạnh, giọng nói tràn đày tình yêu thương.

Hai lần trong một ngày, má Linh lại ửng hồng, trong ánh trăng mờ nhạt lại thêm phần quyến rũ. Nhẹ rút bàn tay ra khỏi tay Mạnh, cô nói:
- Cậu có thể nói cho tôi biết về cô gái tên Bảo Trân không?
- Tại sao cô lại muốn biết? giọng Mạnh trầm buồn.
- Chỉ là một chút tò mò, nếu cậu không muốn nói thì thôi. ừm, xin lỗi vì đề cập đến vấn đề này nhé. Linh bối rối nói.
- Không. Nếu cô đã muốn biết thì tôi sẽ nói cho cô biết. Bảo Trân là em họ tôi. Con bé rất hiền lành, tính tình cũng rất tốt. từ nhỏ hai chúng tôi đã chơi với nhau rất thân, đi đâu cũng có nhau. Thế rồi con bé ấy thích Hoàng, Hoàng đi đâu thì nó đi đó. Điều đó làm Hoàng rất khó chịu. nó thích Hoàng nhưng lại không biết cách bày tỏ. một con bé ngốc ngếch. Thế rồi, một ngày nọ, nó đi chơi với Hoàng và trở về với bộ dạng rất thê thảm. vài ngày sau thì nó qua đời. tôi thật sự rất shock trước việc đó… giọng MẠNH nghẹn lại, trong đáy mắt xuất hiện một lớp sương mù mỏng. Linh biết Mạnh đang xúc động. chủ động nắm lấy cánh tay Mạnh, Linh nói:
- Đừng buồn, tôi biết nỗi mất mát đó với cậu là rất lớn lao, tôi hiểu. cậu đã từng nghe câu này chưa : ‘ một người khi mất đi, linh hồn họ sẽ biến thành ngôi sao và sau hai ngàn năm xa cách nhất định ta sẽ được gặp lại’.tôi không biết chúng ta có thể đợi được hai ngàn năm hay không nhưng tôi sẵn sàng đợi với cậu. cậu có thể đợi cùng tôi không? Ánh mắt Linh nhìn Mạnh ấm áp, trong đó là một đại dương xanh với hàng ngàn điều bí ẩn.
- Cảm ơn, tôi nhất định sẽ đợi. Mạnh cũng đáp trả Linh bằng một ánh mắt ấm áp không kém, trong đó ẩn chứa một niềm hi vọng lớn lao.
- ừ.
Hai người không nói thêm một câu gì nữa mà lặng ngắm bầu trời trong buổi đêm.
Linh và Mạnh khẽ nhắm mắt ngả người lên đồng cỏ và tận hưởng không khí buổi tối.
Một lúc sau, Mạnh nói lớn:
- Này, Linh mở mắt ra đi.
- Wa, đẹp quá.
Bao quanh hai người là một đan đom đóm rất lớn. từng con từng con tỏa sáng như những vì tinh tú nhỏ. Linh thích thú bắt một con ủ trong lòng bàn tay rồi nói:
- Đẹp quá. Rôi chưa bao giờ thấy đom đóm.
- Nghe nói nếu bắt một con đom đóm trong tay và ước nguyện thì sẽ thành hiện thực đấy. cô có một con trong tay rồi, hãy ước nguyện đi.
- Thật sao? Linh ngạc nhiên hỏi lại.
- ừ, nhắm mắt lại và ước nguyện đi.
- ừ. Linh nghe theo lời Mạnh và nhắm mắt lại. nhưng… chưa kịp ước điều gì thì… Mạnh đã mi lên trán Linh. Như lấp liếm một hành động sai trái, Mạnh đứng dậy và nói:
- đồ ngốc. nói thế mà cũng tin được. mau về ăn cơm thôi, tôi đói rồi.
sau khi nhận thấy Mạnh đã đi xa, Linh vội vàng chạy theo và nói một điều gì đó . hai người trao đổi rồi cùng nhau ra về.
ánh trăng nhàn nhạt nhẹ nhàng trải trên cảnh vật. phía xa, những đám mây tách ra thành những đường kì dị. có phải là một điềm dữ??? chẳng ai biết được chuyện của tương lai. Chuyện của tương lai hãy để tương lai trả lời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận