Nạp Thiếp Ký 3

Mạnh Thiên Sở nói: "Bức họa thì đẹp, nhưng mà bài từ và nội dung vẽ có vẻ không hợp với nhau, sắc thái của bức họa này có vẻ điềm lệ, nhưng lời từ thì sao mả bi thương quá vậy?"
Chu Hạo cảm khái nói: "Hồng nhan bạc mệnh, đại khái chính là ý tứ này. Một cô nương xinh đẹp là vậy không ngờ lại chết đi, ai mà độc ác ngoan tâm thế?"
"Chu Hạo, thu bức họa đem về, đề ta xem xét lại cho kỹ."
Mạnh Thiên Sở mờ các bức vê khác ra xem, nhưng dường như đó là tác phẩm dụng để luyện bút của chủ nhắn, so với bức vẽ trước kém một khoảng cách rất xa, Khi hấn vừa định cuốn các bức vẽ này thu lại hết, một trong số đó đã dẫn đến sự chú ý của hắn
Đấy là một bức họa nhỏ chỉ dài một mét, trong đó vẽ hai nữ tử trên một bục gỗ bên cạnh song. Một nữ tử ăn mặc hoa lệ nằm dựa vào một cái ván kê, biểu tình ra vẻ thích thú, bèn cạnh là một nữ tử tuồi nhỏ hơn, trong tay cầm cái quạt bồ, ngồi cạnh cô nương kia, Xung quanh có lau sậy và hoa dại, trẽn mặt nước côn có hai con vịt nhàn nhã bơi. Bên trái bức họa có đề câu: "Giữa thu được mời ở lại, một thoáng lười nhác ở nhà Thanh Chân cư sĩ." : Y
Mắt Mạnh Thiên Sở sáng rực lên, cao hứng cười nói: "ông trời có mắt! Đúng là ông trời không tuyệt đường con người, Ha ha, câu này đúng là nói rõ tám tình của ta lúc này! Ha ha ha."
Chu Hạo thày Mạnh Thiên Sở cao hứng như vậy, hỏi: "Thiêu gia có phát hiện gì sao?"
Mạnh Thiên Sở mĩm cười gật đầu, không trả lời, Hắn sau đó đẫn Chu Hạo và Mộ Dung Huýnh Tuyết về nhà, ngay từ xa đã nghe tiếng cài cọ, Hắn nhíu mày đi nhanh về phía phát ra âm Thanh, Chu Hạo và Mộ Dung Huynh Tuyết bám theo sau.
Lúc này, phòng của Phi Yến đã ngổn ngang tan tành, Phi Yến tranh ở góc tưởng khóc rất thương tâm Ôn Nhu một tay cầm cây chồi lông gà, một tay chống eo, mặt mày bặm trợn Tả Giai Âm ềnh cái bụng bầu hộ vệ trước người Phi Yến, Hạ Phượng Nghi đứng bên cạnh, không biểt làm sao mới phải.
Thấy Mạnh Thiên Sở bước đến, mọi người đều hiện vè cầu cứu.
Hắn bước tới đứng ở cửa, Phi Yến vừa nhìn thấy hắn đã nhào tới giống như đứa bé tìm kiếm sự che chở từ cha mẹ vậy.
Ôn Nhu xông lại chụp lấy Phi Yến co kéo, do dùng lực quả mạnh đã khiến ổng tay áo của Phi Yến rách ra.
Mạnh Thiên Sở chụp tay ả hất mạnh, Ôn Nhu lùi mấy bước ngồi phịch xuống đất, Mạnh Thiên Sở ôm Phi Yến vào lòng, tức giận quát hỏi Ôn Nhu: "Cô làm cái gì vậy?"
Ôn Nhu bò nhỏm đậy, dùng chồi lông gà chỉ Phi Yến đáp: "Ngươi hỏi ta, sao không hỏi nó thử coi?"

"Phóng tứ! Ta là phu quân của cô, không phải là "ngươi"! Muốn ăn đòn hả?"
Vẻ hung hăng của Ôn Nhu lặp tức giảm xuống một nửa: "Lão gia, ngài đảng lẽ phải quản nhưng tiểu thiếp này của ngài, không ngờ lại coi tôi như không tồn tại tôi hôm nay không dạy cho nó một bài học, sau này tôi làm sao ở lại cái nhà này được nưa!"
Mạnh Thiên Sở phát hiện trên tay Phi Yến có dấu bị đánh, lòng đau xót vô cùng, sẩm mặt bỏ Phi Yến ra, từ từ đến trước mặt Ôn Nhu, cười cười, đột nhiên vung tay tát mạnh. Tiếng bốp vang lên rồ to, đánh cho Ôn Nhu kêu thảm một tiếng, ôm mặt lùi mấy bước, ngơ ngẩn nhìn Mạnh Thiên Sở: "Ngươi.., ngươi đánh ta? Ngươi bằng cái gì mà đánh ta? Ta là phu nhân của ngươi, tiểu thiếp vô lề với ta, ta không thể giảo huấn hay sao?"
"Đồi làm nhả khác thì có thể, nhưng ở chồ ta thì không!" "Vì sao?"
"Nhân vì ở đây lời ta nói là tất cả! chỉ có ta mới có quyền sử dụng gia pháp!"
Ôn Nhu ngẩn ra: "Vậy người làm phu nhân ta và tiều thiếp có gì khác biệt?"
"Đương nhiên có khác biệt!" Mạnh Thiên Sở lạnh lùng nói- "Bọn họ đánh cô ta không quản, cô đánh họ, ta sẽ đánh cô!"
Ôn Nhu ôm mặt òa lên không, vừa khóc vừa gào: "Ngươi giết ta phứt đi! Ta không muốn sổng nữa! Hu hu hu ..."
Mạnh Thiên Sở chẳng thèm lý ả, bước trở lại cạnh Phi Yến, hạ giọng hỏi: "Là chuyện gì thế?"
Mắt Phi Yến đọng đầy nước: "Em, em chỉ gọi Giai Âm tỷ tỷ là phu nhân, thế mà cô ấy nói em không quy củ, dùng chổi lông gà đánh em."
"Mẹ! Cái quái gì thể, không ngỡ vậy mà dám động thủ." Hắn quay đầu hỏi Tả Giai Âm, "Nàng một thân võ công, sao không ngăn càn?"
Phi Yên vội nổi: "Không trách Giai Âm tỷ tỷ, tỷ ấy đến thì em đã bị đánh rồi, nếu không có Giai Ảm tỷ tỳ, cồ còn đánh em dừ hơn nửa."
Tả Giai Âm nói: "Kỳ thật Ôn Nhu nói cùng có lý, Phượng Nghi và cô ấy là vợ, thiếp và Phi Yến là thiếp, xưng hô đích xác không thể giống nhau. Chuyện xưng hô này vốn chúng ta rất tùy ý..."

Ôn Nhu tuy đang khóc, nhưng nhất mực dõng tai nghe họ nói, Khi nghe đến đâv, cô ả đứng mắt đậy, đẩu tóc lòa xòa, mắt nhòe lệ tru tréo: "Cái gì mà tùy ý chứ? Nhưng nhà chân lẩm tay bùn cưới hòi tùy tiện mới tùy ý, cô là thiên sư mà ngay cả chuyện nảy cũng không biết, *** chó gì thế!
Hạ Phượng Nghi nhíu mày: "Ôn Nhu muội muội, sao muội có thể nói nhưng lời như thế chư...?"
"Sao hả? Định giáo huấn tôi sao? Cô là cái thá gì chứ? có tưởng cô là đại phu nhân ta là nhị phu nhân rồi cô có thể quản ta sao? Ha ha, vậy mau trèo lên ghế ngồi yên trên đó đi!
Tả Giai Âm thấy sắc mặt Mạnh Thiên Sở càng lúc cảng khó coi, biết là hắn đang cố sức áp chế lửa giận trong đẩu, một khi bạo phát e rằng khó có thề thu thập, vội kéo kéo ống tay áo của hắn: "Phu quân, đãy chẳng phải là chuyện gì lơn, chàng công vụ bề bộn mệt mỏi, sớm về phòng nghi ngơi..."
"Cái gì?" Ôn Nhu dần tới hai ba bước, phẫn son trang điểm trên mặt đã bị nước mắt nhỏe nhoẹt loạn cả lên, nhưng vắn giương đôi mắt hạnh nhìn Tả Giai Âm: "Cô nói cái gì? Cái gì mà không phải là chuyện lớn? Không có quy củ không thành gia đình; cô cũng biết mả? Tam cương ngũ thường cô chắc họ qua? Cái gì là đạo làm vợ cô biết chứ? Cái gi mà phu quản? Phu quân là tiếng mà tiểu thiếp có gọi hay sao? Cô chỉ có thề gọi là lão gia! Cô và con nhỏ Phi Yến này so với bọn nha đẩu và bà mụ ngoài kia chẳng khác gì, chẳng qua là tối đến chảng háng cẳng ra cho lão gia nằm lên..."
"Im miệng! Ngươi điên đủ rồi chưa?" Mạnh Thiên Sở nạt chìm.
Ôn Nhu ngẩn ra: "Thật là không nhìn ra nha, lão gia, ngài bênh vực nó như vậy, ngài hiện giờ ở trước mặt tôi mà hung hàn, kỳ thật có còn nghe lời thúc thúc của tôi nữa không, nếu có bản lãnh thì ngài đến trước mặt thúc thúc tôi mà hung hảng đi a? Hắc hắc, Trước mặt thúc thúc tôi, ngài chẳng qua là con chó ngoắc đuôi mà thôi!"
"Chát....!" Một cú tát rõ to vang lẻn, Ôn Nhu òa khóc, ôm mặt nhìn trừng Mạnh Thiên Sở: "Ngươi còn đánh ta? Ta.., ta liều mạng với ngươi...!" Xong vung trảo ra chụp thẳng vào mặt Mạnh Thiên Sở.
Mạnh Thiên Sở tung chân phóng ra một cước, trúng ngay bụng dưới của ả, khiên ả loạng choạng té bẹp xuống đất.
Mạnh Thiên Sở quay lại nói với những người khác: "Các ngươi đêu ra ngoài hết, không có mệnh lệnh của ta không ai được phép vào!"
Hạ Phượng Nghi khẩn trương hói: "Phu quân định làm gì thẻ? Đừng đánh muội ấy nữa..."
Mạnh Thiên Sở chăng nói chẳng rằng ra hiệu cho họ lui, xong âm trầm đóng cửa lại.
Nghe tiếng cài chốt, Ôn Nhu khàn giọng hỏi: "Mạnh Thiên Sở! Ngươi định làm gì?"

Mạnh Thiên Sở hỏi lại: "Cô không phải là muốn lập quy củ sao? Hiện giờ ta cho cô biết ở Mạnh gia ta cái gì là quy củ!" Xong hắn tung một cước đá văng cái ghế bèn cạnh đi.
Mọi người ở ngoài nghe thấy tiếng ghế đổ, rồi tiếng nói khiếp đảm của Ôn Nhu: "Ta.., ta cho ngươi biết, ta là cháu gái của Ôn Tuyền, ngươi dám đánh ta, ta sẽ..."
Lời còn chưa dứt, đã nghe Ôn Nhu kêu ré lên, Mạnh Thiên Sở đã cầm lấy cây chối long gà, đánh túi bụi vào mặt vào người của cô ả, đồng thời tức giận hét: "Ngươi là cháu gái Ôn Tuyền à? Ngươi sao không nói ngươi còn là nữ nhân của Mạnh Thiên Sở ta? Ngươi không phải nói định giết cả nhà ta sao? Hiện giờ ngươi cũng là người nhà ta rồi đó! Vậy giết ngươi trước cái đã!"
Hạ Phượng Nghi thở dài một hơi, nói: "Chó bị rượt gãp quá côn quay lại căn, huống chỉ là con người. Muội thử nghĩ xem, bình thường ba chúng ta không cẩn thận bị đứt tay trầy da chàng ấy đã đau lòng cả nửa ngây, hôm nay Phi Yến bị đánh thành như vậy, rồi bị cô ta làm nhục uy hiếp, chàng ấy côn không nồi nóng mới là lạ, như vậy chàng ấy chẳng côn là Mạnh Thiên Sở nửa."
Tà Giai Am nói: "Cho cô ta chút bài học không phải là không được, nhưng muội sợ huynh ấy ra tay mạnh quá không hay, Dù sao huynh ấy cũng là nam nhân, võ công không tệ, ra tay cũng mạnh lắm."
Ngoài phòng, mọi người không ai ly khai, họ lắng nghe tiếng gào thét và tiếng Ôn Nhu trốn tránh khắp nơi trong phòng, thinh thoảng miệng phát ra tiếng ré vì bị đánh- Tả Giai Âm lo lắng nhìn Hạ Phượng Nghi, hỏi: "Muội chưa bao giờ thấy huynh ấy nảy nóng như vậy, và chưa bao giờ huynh ấy động qua một ngón tay của nữ nhân, thế mà hôm nay lại như vậy, không biết sẽ thế nào đây?"
Hạ Phượng Nghi ngâm nghĩ, nói: "Cải này thì ai khuyên cũng không được, Thôi thì để ta thử thử xem sao."
Hạ Phượng Nghi bước tới cửa, nói: "Phu quân, chàng hãy bớt nóng đi, Ôn Nhu muội muội mới cưới về, lập quy củ cho người dưới cũng đãu có gi sai, nếu là phương pháp không đúng chàng la rầy là được, chảng coi trước nhiều ngươi dưới như vậy, muội ấy sau này sao có thể ở cái nhá này đươc à."
Trong phòng lúc này mói không còn tiếng Mạnh Thiên Sở quát tháo nữa, chỉ có tiếng Ôn Nhu kêu thảm khóc lóc, Qua một lát, cửa mở, Mạnh Thiên Sở quăng cây chổi lông gà trẽn tay xuống đất, mặt đầy vẻ giận đứng bèn cửa.
Hạ Phượng Nghi vừa định tiếng vào xem Ôn Nhu, Mạnh Thiên Sở đã quay lại nói với Ôn Nhu trong góc tưởng: "Hôm nay là Phượng Nghi tỷ tỷ của cô cẩu xin, ta tha cho cô, Sau này cô mà hung hăng ngang ngược như vậy nưa, cho dù là thúc thúc của cô đền ta cũng đánh cho cô chết rồi mới mờ cửa này ra." Nói xong hắn phất tay áo bò đi.
Ăn tối xong, Tả Giai Âm đến thư phòng, thấy Mạnh Thiên Sở ngồi trên ghế mặt vần nặng nề y như cũ, liền bước tới khẽ sờ đầu hắn.
Mạnh Thiên sở nhìn nàng, kéo tay nàng đặt vào lòng bản tay mình, kẻo nàng ngồi vào lòng.
"Muội bây giờ rất nặng, huynh còn ẵm nổi hay là không?" Tả Giai Ảm thẹn thùng hỏi.
"Sao mả ẳm không nồi chứ? Sau này chờ con sinh ra rồi, hai người một ngôi bên trái một ngồi bèn phải của ta, như vậy mới gọi là hạnh phúc."
Tả Giai Am dựa vảo lòng hắn, dịu dàng nói: "Đói rồi phải không, huynh cứ ở mài đây, nha hoàn không dám vào gọi, muội đi cho người mang chút gì cho huynh ăn, tối ngy có món hồng thiêu sư tử đẩu mà huynh thích."

Mạnh Thiên Sở lắc lắc đầu: "Không ăn, ta đã tức no luôn rồi Một cái nhà hạnh phúc như vậy, mọi người hằng ngày nói nói cười cười, vui vẻ là vậy.., thế mà..., Đều là nu nhân, vì sao một con ác phụ như vậy lại để ta gặp phải, lại côn không cưới không được nưa chứ."
"Muội biết chàng là vì muội, để chàng chịu khố rồi."
Mạnh Thiên Sở bão: "Nói gì vây chứ, nàng là vợ ta, ta sao đê cho nàng rời khỏi ta được? Hơn nưa lẩn này nàng đi, chẳng nhưng là rời khỏi nhà này, rời khỏi ta, mà côn rời khỏi con của chúng ta, ta làm sao để hài tử không có mẹ chứ."
Tả Giai Âm gật gật đầu, nói: "Đại khái là hợp với câu được cái này thì mát cái kia a."
"Đúng à, ta cứ tưởng nữ tử trong thiên hạ đều thiện lương, đâu có ngờ gặp phái loại nữ tử ác độc thế này."
Tả Giai Ảm nói: "Kỷ thật muội cảm thấy cô ta cũng đáng thương, bị thúc thúc gả cho nam nhân mà mình không muốn lấy, tuy kỳ thật nam nhân này ưu tú phi thường!"
"Ha ha, ta ưu tú sao?" Mạnh Thiên Sở ôm ghịt nàng hôn lên bờ môi hồng.
"Đúng vậy, muội lẩn đầu tiên nhìn thấy huynh là đã thấy thích huynh rồi, huynh lại lảm nên gia nghiệp lớn thế này, sự nghiệp to thế này, không ưu tú sao được?"
"Hắc hắc, xem ra mị lực của ta không nhỏ a!" Mạnh Thiên Sở hơi có vẻ đắc ý, tàm tình theo đó cũng rộng mở hơn, "Ả chẳng phải là không muốn lấy ta sao? Ta đâu phải lả người không biết chuyện, Ta đâu có muốn cô ta làm gì đâu? Thề mà lạnh nhạt làm cho ta biết mặt để làm gì."
"Cô ta nếu như nghe lời Kha đại nhắn khuyên trở về cạnh chàng, làm phu nhân của chàng, cho thấy cô ta đã bắt đầu có ý cùng chàng sổng nhưng ngày ém đẹp rồi đó."
"Nàng đó nha, tâm tư cứ tốt như vậy! Cô ta như vậy mà trải qua những ngày ém đẹp sao? Mới ngày đầu đã đảnh cho Phi Yến thảnh như vậy, nếu ta không cho ả biết chút lợi hại sau này khi ta không có nhà thì sẽ ra sao? Đặc biệt lả Phi Yến, bình thường nói năng tùy ý quen rồi, lờ không cẩn thận để con độc phụ đó túm lấy lý do thu thập thì sao?"
Tả Giai Âm thở dài, ngồi dậy từ lòng Mạnh Thiên Sở, nói: "Trận này chàng đánh chắc có ta sợ luôn rồi, hi vọng sau này cứ êm xuôi, nếu không e rằng càng phiền phức hơn."
Mạnh Thiên Sở bảo: "Đừng có lo, ả chẳng làm gì được đâu."
"Hi vọng là vậy."
Mạnh Thiên Sở ngẫm nghĩ một lúc bèn đứng dậy, kéo Tả Giai Ảm đi ra ngoài, Tả Giai Âm hỏi: "Chảng đưa thiếp đi đãu?" "Đi rồi hẳn biết mà."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận