Nạp Thiếp Ký 3

Mạnh Thiên Sở nói: "Hỏi hay lắm, đây là nguyên nhân vì sao sau này ta biết hung thủ là ai, nhân vì ta lúc đó cũng nghĩ giống như cô vậy. Vậy mọi người thử nghĩ coi, người như đại phu nhân vậy sẽ gánh tội thế cho ai?"
Nghe Mạnh Thiên Sở nói như thế, Mộ Dung Huýnh Tuyết chợt vỗ đùi, đứng phắt dậy mặt đầy hưng phấn nói: "Huynh quá lợi hại rồi, hèn gì ai cũng nói vậy, hiện giờ thì muội biết rồi."
Chu Hạo thấy họ trong bộ dạng như vậy, bảo: "Ta còn chưa hiểu gì đây."
Mộ Dung Huýnh Tuyết nói: "Nữ nhân này cả đời chỉ vì một người mà sống, thúc nghĩ đó sẽ là ai?"
Nói xong, Mộ Dung Huýnh Tuyết không đợi Chu Hạo phản ứng hay hồi đáp, lại nhìn Mạnh Thiên Sở hỏi: "Nhưng mà, nếu như Miêu Triết là hung thủ, vậy y giết nhị phu nhân đại khái còn có thể nói được, nhưng y vì sao lại giết hai đứa con mình vậy? Không có lý do a?"
Mộ Dung Huýnh Tuyết nói như thế, Chu Hạo vốn chưa phản ứng kịp đã há hốc miệng ra ngẩn cả người, xem như là nghe họ nói chuyện thần thoại vậy.
Mạnh Thiên Sở đứng dậy bước đến cửa, nhìn ra ngoài nói: "Sở dĩ ta nói rồi, khi ta biết hung thủ chân chính là ai, ta cũng vô cùng nghi hoặc, rốt cuộc động cơ giết người của y là sao đây?"
Mộ Dung Huýnh Tuyết bước đến cạnh Mạnh Thiên Sở, nói: "Muội hiện giờ minh bạch huynh vừa rồi ở ngoài nói là nghĩa gì.
Chúng ta sở dĩ nhất mực không hướng về phía Miêu Triết mà nghi ngờ, bỡi vì ai trong chúng ta cũng không nghĩ đối tượng giết người của y là núm ruột mà y sinh ra."
Mạnh Thiên Sở nói: "Ngưng! Câu nói này của cô lại nhắc nhớ ta rồi." Y - .
Mộ Dung Huýnh Tuyết hỏi: "Muội nhắc nhớ huynh cái gì?"
Mạnh Thiên Sở đáp: "Nhắc ta nghĩ tới câu 'thân sinh cốt nhục.'"

Mộ Dung Huýnh Tuyết hỏi: "Ý của huynh là y giết đây không phải là con của y? Chẳng thể nào đâu, vậy thì sẽ là ai chứ?"
Mạnh Thiên Sở nói: "Miêu Triết là kẻ vô cùng chú trọng đạo đức và luân lý, lần đó nhị phu nhân quần áo không chỉnh tề khiến y tức giận vô cùng. Nếu như hai hài tử đó không phải là con của y, y tự nhiên sẽ không đeo cặp sừng to tướng trên đầu rồi."
Mộ Dung Huýnh Tuyết ngẫm nghĩ, gật gật đầu, biểu kỳ tán đồng.
Chu Hạo hỏi: "Vậy thì vì sao y giết nhị phu nhân?"
Mạnh Thiên Sở hỏi lại: "Đúng a! Vì sao y muốn giết nhị phu nhân? Cho dù nhị phu nhân thất sủng, tội không ăn mặc nghiêm chỉnh cũng không đến nỗi chết? Huống chi nếu như đúng như chúng ta đoán, người đáng chết là tứ phu nhân chứ không phải nhị phu nhân, ta quả là nghi hoặc vô cùng."
Lúc này thì Vương Dịch bước vào thưa với Mạnh Thiên Sở: "Vừa rồi tôi ở cửa gặp ngục tốt nói là có một nha hoàn có chuyện nói với sư gia, tôi liền đưa nha hoàn đó đến đây luôn."
Mạnh Thiên Sở quay người lại, thấy sau lưng Vương Dịch quả nhiên có một cô nương mười mấy tuổi, dáng vẻ thanh tú, có vẻ khiếp đảm đứng sau Vương Dịch, cẩn thận thò đầu ra nhìn vào trong phòng.
Vương Dịch dẫn nha hoàn vào phòng cho cô bé ngồi xuống, sau đó nói với Mạnh Thiên Sở: "Nha hoàn này nói dối với ngục tốt là đau bụng muốn đi ngoài nhưng trong phòng giam nhiều người quá không thể nào đi vệ sinh được, do đó ngục tốt cho ra ngoài, nhưng vừa rời khỏi phòng giam đã quỳ xuống trước mặt ngục tốt nói nhất định phải gặp ngài, nói có chuyện nói cho ngài hay."
Mạnh Thiên Sở bước tới cạnh nha hoàn, tử tế quan sát cô bé một hồi. Nha hoàn xem ra là không biết đặt tay chân vào đâu, không ngừng co duỗi tay chân như đồ thừa vậy, cúi gập đầu không dám nhìn Mạnh Thiên Sở.
Mạnh Thiên Sở hỏi: "Người là nha hoàn phòng nào? Tên gì?"
Nha hoàn lí nhí đáp: "Con là Tiểu Cúc, là nha hoàn ở phòng nhị phu nhân."

Mạnh Thiên Sở à một tiếng, thầm nghĩ hắn trước đây không chú ý qua, chỉ tập trung hỏi nha hoàn của tứ phu nhân, tam phu nhân và đại phu nhân, quả thật là sơ sót bỏ qua nha hoàn ở phòng của nhị phu nhân rồi. Hắn hỏi: "Ngươi chẳng phải là tìm ta có chuyện nói hay sao?"
Tiểu Cúc cuối cùng ngẩn đầu, nhìn nhìn Mạnh Thiên Sở rồi vội vã cúi đầu xuống.
Mạnh Thiên Sở dùng ngữ khí hòa hoãn hơn, khẽ bảo: "Ta nghĩ cô đại khái là nghĩ lâu lắm mới tìm được cách gặp ta, sao gặp rồi mà không chịu nói vậy?"
Tiểu Cúc nghe Mạnh Thiên Sở nói vậy, do dự một hồi, lên tiếng: "Tôi chỉ thế nhị phu nhân chuyển lời với ngài thôi."
Tiểu Cúc nói ra lời này, mọi người đều ngẩn ra, nhị phu nhân chẳng phải là chết rồi sao? Chẳng lẽ bà ta trước đó còn nói lời gì nhắn nhủ lại từ phía nha hoàn?
Mạnh Thiên Sở bảo: "Nhị phu nhân nói với ngươi khi nào? Sao trước giờ không nói cho ta hay?"
Tiểu Cúc thưa: "Tôi nhất mực rất sợ, không dám nói ra vì sợ phiền phức đến thân, vừa rồi ngài tiến vào hỏi chuyện tôi cúi đầu rất thấp, sợ ngài gọi đến tôi."
Mạnh Thiên Sở hỏi: "Vậy giờ ngươi sao lại muốn đi báo cho ta hay?"
Tiểu Cúc cắn môi nói: "Tôi ở cạnh nhị phu nhân năm năm rồi, bà ấy đãi tôi không bạc, rất nhiều người dưới nói xấu sau lưng bà ta, nhưng tôi biết bà ta khẩu xà tâm phật, lúc còn sống bà ta có nhờ tôi làm 1 chuyện cuối cùng, nếu tôi không làm được sẽ hối hận cả đời."
Mạnh Thiên Sở bước đến cạnh Tiểu Cúc, vỗ lên vai cô bé, bảo: "Tình cảm chủ tớ các ngươi sâu nặng lắm mới khiến bà ta tin ngươi nhờ ngươi làm chuyện như vậy, ngươi làm vậy là đúng rồi, hãy nói cho ta biết, bà ta muốn nhờ người nói với ta cái gì?"
Tiểu Cúc gian nan nuốt nước bọt, sau đó nói: "Bà ấy bảo tôi nói cho ngài, là người giết bà ấy chính là lão gia."

Mạnh Thiên Sở rúng động cõi lòng, xem ra điều hắn đoán quả không sai, liền hỏi: "Bà ta nói với ngươi khi nào?"
Tiểu Cúc khi nhắc đến nhị phu nhân xem ra rất thương tâm, còn chưa đáp lời của Mạnh Thiên Sở đã khóc nức nỡ. Mộ Dung Huýnh Tuyết vội bước tới an ủi cô bé, chờ cô ta bình tĩnh trở lại, mới đáp: "Chính là buổi sáng hôm nhị phu nhân chết."
Mạnh Thiên Sở hỏi: "Ngươi nói cụ thể chút coi, là sau khi bà ấy bị người ta hạ độc hả?"
Tiểu Cúc lắc đầu đáp: "Không phải, là trước khi các người đến ăn cơm, bà ấy đột nhiên kéo tôi vào phòng, bảo tôi quỳ xuống. Lúc đó tôi còn tưởng mình làm sai chuyện gì, không ngờ bà ta nhờ tôi phát lời thề độc trước, sau đó mới bảo tôi đứng dậy, cho tôi 20 lượng bạc. Tôi lúc đó sợ quá, vì chưa bao giờ có nhiều tiền như vậy, bà ta bảo tôi sau này theo tiểu thư, không được ở lại Miêu gia, nói là bà ta chết rồi, tôi ở lại Miêu gia không được đâu."
Mạnh Thiên Sở ngắt lời Tiểu Cúc, hỏi: "Ý tứ của ngươi là trước khi chúng ta tới nhà các ngươi ăn cơm sao?"
Tiểu Cúc gật đầu, đáp: "Đúng vậy."
Mạnh Thiên Sở nghĩ, như vậy là kỳ quái rồi, chẳng lẽ ngày đó nhị phu nhân biết Miêu Triết giết mình? Vậy bà ta sao không nói cho hắn hay? Nghĩ kỹ hơn, đêm hôm đó nhị phu nhân lên lầu nói với hắn một loạt điều rất kỳ quái, lúc đó mọi người đều cảm thấy cử chỉ của nhị phu nhân rất khác thường, nhưng nếu bà ta lúc đó biết mình sắp chết, nói ra những lời như vậy cũng không có gì là kỳ.
Mạnh Thiên Sở hỏi: "Nhị phu nhân lúc đó nói với ngươi cái gì?"
Tiểu Cúc đáp: "Nhị phu nhân nói, nếu như người chết rồi, thì nhất định tìm cơ hội nói cho ngài biết người giết bà ấy chính là lão gia."
Mạnh Thiên Sở hỏi: "Bà ta không nói gì khác nữa sao?"
Tiểu Cúc lắc đầu, đáp: "Không có gì khác nữa, lúc đó bà ấy còn dặn dò tôi kỹ càng, rằng hãy nễ tình bà ta đối tốt với tôi nhiều năm, ngàn vạn lần không được nói với người thứ hai nào."
Mạnh Thiên Sở hỏi: "Bà ta không nói với ngươi là lão gia vì sao muốn giết bà ta hay sao?"
Tiểu Cúc đáp: "Không nói, lúc đó bà ta khóc rất thương tâm, nói là bản thân mình chết rồi, con trai không biết dựa vào ai, hi vọng lão gia không hạ thủ với thiếu gia."

Mạnh Thiên Sở hỏi: "Vậy nhị phu nhân không phải bảo ngươi đi sao? Ngươi sao lại còn lưu lại ở Miêu gia?"
Tiểu Cúc đáp: "Tôi cũng muốn đi rồi, nhưng vì tôi cứ giữ bí mật này, tôi càng sợ hơn, trong khi đó tôi không có cơ hội đơn độc gặp ngài, nha hoàn chúng tôi không thể ra cửa, do đó tôi nhất mực chờ cơ hội."
Mạnh Thiên Sở hỏi: "Nhị phu nhân không nhìn lầm ngươi, thật là khó cho ngươi rồi. Vậy ngươi rời Miêu gia rồi định đi đâu?"
Tiểu Cúc đáp: "Nhị phu nhân cho tôi 20 lượng bạc, tôi chuẩn bị về nhà, sau đó làm sao nữa thì tôi chưa nghĩ ra."
Chờ Vương Dịch đưa Tiểu Cúc đi rồi, Mộ Dung Huýnh Tuyết cảm thán: "Thật là không hiểu vì sao nhị phu nhân lại nhờ Tiểu Cúc chỉ nói cho huynh biết, trong khi ngay cả con gái cũng không tin?"
Mạnh Thiên Sở bảo: "Cái này cô sai rồi, bà ta quá hiểu tính tình con gái mình, sợ cô ta biết sẽ tự hại đến thân. Miêu Triết đó ngay cả con trai mình mà cũng dám hạ thủ sát hại, vậy vối với Miêu Nhu y chẳng mềm lòng đâu."
Mộ Dung Huýnh Tuyết hỏi: "Trời ạ, đều nói hổ độc không ăn thịt con, Miêu Triết đó có còn là người nữa không a?"
Chu Hạo nói: "Có khi nào nhị phu nhân biết hai hài tử đó là Miêu Triết giết, do đó Miêu Triết sát nhân diệt khẩu không?"
Mạnh Thiên Sở gật đầu, đáp: "Không phải là không có khả năng."
Mộ Dung Huýnh Tuyết nói: "Vậy chúng ta chỉ cần làm rõ hai hài tử đó có phải là con của Miêu Triết không thì rõ rồi. Có thể chỉ từ đó mới tìm ra được động cơ giết người của Miêu Triết."
Mạnh Thiên Sở đáp: "Ta cũng nghĩ là thế!"
Mộ Dung Huýnh Tuyết hỏi: "Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận