Nắm Lấy Tay Em

Cuối tháng, bà chủ phát lương như thường lệ, kèm theo là một bao lì xì đỏ, bên trong là 1 tháng lương của Lâm Hân. Tổng cộng tháng này cô nhận được 8 ngàn. Bà chủ còn bảo, nếu trong Tết tăng ca sẽ được trả lương gấp đôi.

Mấy hôm trước, ba mẹ chồng gọi điện nhắc lại, Tết này cả hai nhất định phải về quê. Hạo Thiên đã sang Singapore cho một hợp đồng quan trọng. Anh bảo là 25 Tết mới về được…Lâm Hân và hai đứa con như quay lại những ngày xưa cũ…Chỉ là hai đứa nhỏ tối nào cũng háo hức bên điện thoại, chờ ba hoặc ông bà nội gọi sang. Thỉnh thoảng Khải Lạc chủ động gọi cho Hạo Thiên, hỏi anh về chuyện ở nước ngoài.

Điện thoại của Lâm Hân báo có tin nhắn của ngân hàng, cho biết tài khoản của cô vừa có thêm đến 50 ngàn. Sau đó là một tin nhắn khác từ số của Hạo Thiên. Anh nhắn rất ngắn gọn: “Tiền thưởng tết.”

Khi chung sống rồi, Hạo Thiên mang cái hộp bỏ 54 ngàn ra đưa cho cô. Lâm Hân lắc đầu nguầy nguậy, không chịu nhận lại…Sau đó cô và anh thỏa thuận tiền chi tiêu mỗi tháng. Hạo Thiên sẽ đóng góp một nửa chi phí trong nhà.

Lấy chồng có tiền đúng là rất thảnh thơi về tiền bạc. Nhưng vấn đề của Lâm Hân chính là cô không tin vào sự bền vững của mối quan hệ đó. Nhiều khi thức dậy giữa đêm, nhận ra mình đang nằm gọn trong lòng người đàn ông ấy, Lâm Hân lại thấy sợ…Anh tốt quá, hoàn hảo quá….Anh có thật là chồng của cô không? Anh sẽ gắn bó với cô cả cuộc đời, có phải không?

Lâm Hân rất sợ…Sợ sự tan vỡ. Nhưng bản thân cô cũng lại có phương án để đối phó với sự tan vỡ. Chuyện năm nào của một cô Lâm Hân mang thai gần như không còn gì trong tay lại hiện ra trước mắt…Quan hệ của Hạo Thiên và hai đứa trẻ là ruột thịt, còn Lâm Hân và anh thật ra không khác gì hai người xa lạ. Người ta yêu nhau đến vậy còn có thể tan vỡ, huống gì là mối quan hệ chưa rõ ràng của anh và cô.

Lâm Hân không nghỉ công việc thu ngân ở quán được. Phụ nữ có việc làm, có thu nhập, nếu bị đàn ông bỏ rơi vẫn có thể sống được. Không cần phụ thuộc vào một người mình chưa hiểu hết, đúng không?


Cô gọi điện cho anh. Mấy hôm nay thời tiết thay đổi, Lâm Hân bị ho chưa khỏi nên giọng có hơi khàn:

- Alo?

Giọng Hạo Thiên bên kia vang lên gần như lập tức. Lâm Hân cố lấy giọng thản nhiên:

- Là…là em…

- Ừ. Anh biết mà…

- Số tiền đó…nhiều quá! Em…

- Tiền thưởng mà – Hạo Thiên bật cười – Bà nội trợ đi mua đồ Tết giùm anh đi. Chúng ta phải về nhà ba mẹ mà.

Hạo Thiên đoán, hiện tại có lẽ Lâm Hân đang ngẩn người, ngơ ngác. Anh cũng mơ hồ hiểu được những gì cô đang suy nghĩ. Cô giống như một con chim sợ cung tên, thấy cành cong là vội vã nấp vào trong cánh…. Trở thành chồng cô không khó, quan trọng là từ chồng trở thành một người thân thiết, là chỗ để Lâm Hân tin tưởng tựa vào.

….-Mẹ ơi! Con thích cái váy kia.

Mua một chiếc váy cho Khải Hoa bây giờ Lâm Hân không cần cân nhắc, tính toán như trước nữa….Khải Lạc nhìn vẻ mặt của mẹ và ánh mắt háo hức của em gái, bỗng chốc lên tiếng:

- Áo đó đắt lắm. Đừng có mua Hoa Hoa.

Khải Hoa vẫn là đứa trẻ không đòi hỏi. Cô bé quay sang nơi khác để không nhìn thấy cái váy nữa. Lâm Hân nắm tay con gái, nhẹ nhàng:


- Nếu thích thì vào thử đi con. Mẹ có đủ tiền mà.

Trong lúc Khải Hoa đang được cô bán hàng giúp cho thử áo thì Khải Lạc đứng bên mẹ. Cậu bé lại chợt hỏi:

- Ba có đưa tiền cho mẹ không ạ?

Lâm Hân khựng lại, sau đó gật đầu:

- Ba con có đưa tiền cho mẹ, Tiểu Lạc không cần lo.

- Bạn Tiểu Duy nói ba bạn ấy không đưa tiền cho mẹ bạn ấy, mẹ bạn ấy không có tiền sắm đồ Tết…Bạn ấy nói, ba không đưa tiền cho mẹ sẽ đưa tiền cho dì khác, sẽ chia tay.

Tiểu Duy là một cậu bé “ghiền phim truyền hình”, chắc là lại góp nhặt được tình huống trong phim truyền hình nào đó. Nhưng Lâm Hân ít khi vạch trần lời nói của cậu ta. Con nít không có tội, chỉ người lớn làm con nít phản ứng lại thôi.

- Tiểu Lạc mua thêm đồ nhé, ngày Tết phải mặc áo mới.


Trẻ con nào mà không thích áo mới. Khải Lạc cũng vậy, dần bị hút vào mới quần áo mà cô bán hàng đang giới thiệu. Chỉ có Lâm Hân là đang nhẩm tính…Khải Lạc và Khải Hoa có thể sẽ theo Hạo Thiên đi chúc Tết. Thân phận của anh như thế, đương nhiên không thể mua cho con đồ một, hai trăm đồng được. Nhưng mua nhiều tiền thì lại phí. Khải Lạc và Khải Hoa đang tuổi lớn, quần áo sẽ chật rất mau.

Cuối cùng cô mua cho cả hai 2-3 bộ quần áo trong tiệm. Hơn 2000 đồng…Tiền mua hàng hiệu đúng là đắt quá! Nhưng đúng là mặc vào nhìn đám trẻ nhà cô như sáng hẳn ra, thông minh, đẹp đẽ như thiên thần.

- Mẹ ơi! Sao mẹ không mua đồ cho mẹ ạ?

Khải Hoa bất chợt hỏi. Lâm Hân chưa kịp trả lời thì Khải Lạc đã xen vào:

- Mẹ mua đồ cho ba thôi, còn ba mua đồ cho mẹ. Sau này anh hai lớn, anh hai sẽ mua đồ cho em.

- Không thèm -Khải Hoa bĩu môi- Em sẽ tìm người mua đồ cho em. Anh mua đồ cho con gái khác đi! Như ba mua cho mẹ vậy đó.

Ba mua đồ cho mẹ và mẹ mua đồ cho ba…Lâm Hân đứng yên tại chỗ…Chiếc váy xanh trên người là của Hạo Thiên mua cho cô hôm trước trong khi Lâm Hân chưa hề mua gì cho anh cả…Mấy chiếc áo sơ mi trong cửa hàng lúc nãy giờ lại hiện ra trước mắt cô…


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận