Nam Châm Trái Chiều FULL


Đúng như Nhật Minh nói, và thật may khi tôi đã nghe lời nó, chứ nếu không buộc tóc lên thì giờ tôi ngất ra đây thật.
Sáng sớm thế này mà đã nóng.

Nóng kinh khủng khiếp ấy!
Hôm nay mẹ Nhật Minh nghỉ bán, theo Minh kể thì hôm qua trong lúc mẹ nó giao hàng, trời bất chợt đổ mưa to, mà hàng cho khách vẫn phải giao tận tay nên mẹ nó cố dầm mưa cả lúc đi lẫn lúc về, bởi thế sáng mới lên cơn sốt không đi bán được.
Nhưng quả thực, thời tiết Hà Nội gần đây thất thường, sáng nắng chiều mưa, mà mưa thì thường là những cơn mưa tầm tã kéo đến mỗi chiều, đánh bay đi cái không khí nóng nực của thời tiết mỗi sáng.

Cơ mà thế càng tốt, vì tôi thích trời mưa, rất thích là đằng khác, nếu nắng thì tôi chỉ ru rú trong nhà ngủ, còn mưa thì tôi cầm ô lon ton chạy ra đường đi dạo, đơn giản là đi dạo thôi, chẳng có mục đích gì cả.
Tôi thích nghe cái âm thanh lách tách khi mưa rơi xuống trên chiếc ô của mình, thỉnh thoảng tưởng tượng ra beat nhạc mà hát, hát chán chê thì lót khăn ngồi ghế đá ngắm mưa.

Tôi rất rất thích mưa, đến nỗi khi nào mưa tạnh hoặc có sấm sét tôi mới trở về nhà ngắm những giọt mưa đọng lại cửa sổ.
Chẳng hiểu sao, nhưng mưa khiến tôi thoải mái.
- Dự báo thời tiết tối nay mưa đấy - Nhật Minh tặc lưỡi - Tao ghét nhất mấy ngày trời mưa.
- Mày chẳng biết tận hưởng gì cả\, từ vị ngon của bánh mì đến cái đẹp của ngày mưa - Tôi ngoạm một miếng bánh mì to rồi vừa nhai vừa giảng đạo lý cho nó - Đi dạo dưới mưa thư giãn lắm đấy\, mày thử đi cẩn thận nghiền.
- Rồi rồi khi nào tao thử\, nhưng tối nay tao sợ còn có mấy đơn nữa phải giao...Đi mưa hay hỏng hàng lắm\, nhất là với đồ ăn...
À...Phải rồi, Nhật Minh khác hoàn toàn với tôi mà.
Trong khi tôi có thể tận hưởng điều hoà mát lạnh, ăn vặt ngắm mưa, hay dạo chơi mấy tiếng đồng hồ dưới mưa liền thì nó còn phải đi giao hàng, đã thế còn phải đạp xe giữa buổi tối mưa gió rõ nguy hiểm.
Nghĩ đến đấy, tôi biết chỉ thở dài thầm nghĩ, nếu Nhật Minh không phải đi giao hàng, chắc nó cũng sẽ thích mưa như tôi?
- Tối cho tao đi cùng với được không?
- Hả\, đi đâu?

- Đi giao hàng với mày ấy\, dù sao thì t...
- Không được.

Giao buổi tối không an toàn\, rồi nhỡ mày ốm cả ra đấy nữa.
- Vâng vâng...
Ốm thì càng tốt, có lí do chính đáng để nghỉ học.

Nhưng mặt nó đã nghiêm túc từ chối vậy nên tôi cũng không dám xin đi cùng nữa.
Trở lại với câu chuyện bán bánh mì.
Minh làm bánh, còn tôi chỉ ngồi nhìn thôi, thỉnh thoảng lấy giúp nó cái này cái kia, nhưng cái tôi kinh ngạc nhất, khiến tôi quên luôn cả việc chôm chỉa công thức làm bánh mì như dự định là khả năng giao tiếp của Nhật Minh kinh khủng vãi ò.

Già trẻ gái trai lớn bé, ai đến mua cũng đứng lại nói chuyện, cười cười nói nói với Minh tầm năm phút là ít.

Bảo nó là "Chúa tể giao tiếp" quả nhiên là tin chuẩn nhất đời này.
Xem nó nói chuyện với người qua kẻ lại hồi lâu, tôi cũng nhận ra Nhật Minh hiểu biết rất nhiều lĩnh vực khác nhau, từ game, đến học tập, đến sách truyện, ẩm thực và các thứ khác nữa, nên ai nói chuyện với nó đều cảm thấy rất hợp, hầu hết mọi người đều có một bình luận chung về nó là "gặp Nhật Minh như gặp bạn thân kiếp trước ấy".
- Mày nhiều khách quen nhỉ?
- Đến 90% là khách quen đấy...ê Linh này...mày còn trụ được không? Nếu không thì vào lớp trước đi cho mát.
Giờ đã gần 6h00.
Ngồi chưa đến mười phút mà mồ hồi mồ kê tôi đã nhễ nhại ra thì Nhật Minh nói thế cũng không có gì lạ.


Nóng đéo gì nóng kinh khủng, dĩ nhiên tôi muốn vào lớp lắm ấy chứ, nhưng đã đòi đi bán với người ta mà giữa chừng lại bỏ vô lớp ngồi ngủ thì hơi kì, thôi thì cố trụ thêm chục phút  xong nếu thấy bần cùng quá lúc ấy giương cờ trắng bỏ cuộc cũng không muộn.
- Xin chào Minh thân yêu\, một bánh mì đẹp trai như mọi khi nhé?
Tiếp tục là chuyên mục khách quen, mà khách quen lần này chỉ cần nghe giọng kết hợp kiểu nói đấy thì tôi đoán ngay ra là ai.

Là "nó" chứ ai.

Thằng Phong Sida đột nhiên màu mè xuất hiện trước quầy múa máy tay chân, mà kể ra hàng ngày nó cũng đi học sớm phết.
- Bánh mì đẹp trai là gì thế? Có loại như vậy nữa à - Tôi thắc mắc.
- À\, tất nhiên là với sự đẹp trai của tao thì mua bánh mì nào mà chẳng...Ơ vãi nồi! M...Mày...Sao mày lại ở đây?
Biểu cảm lố bịch quá...
- Đáng ra bây giờ mày phải đang ngủ như chết trên nhà chứ? Không lẽ...mày...là ma?
- Mày điên à\, là tao gọi nó dậy\, hôm qua đã nói rồi còn gì?
- M..Minh..Mày doạ giết con Linh nên nó mới nghe theo lệnh mày đúng không?
Phong Sida hốt hoảng, giữ khoảng cách với thằng Minh, cùng lúc ấy nó nhìn tôi nháy mắt ý muốn nói "ra tín hiệu cầu cứu đi".
Chậc, dậy sớm có một hôm làm như tận thế đang đến gần ấy.
- Đâu có\, tao gọi dậy bình thường thôi.
Thằng Minh đến bó tay đành tự minh oan cho nó, dĩ nhiễn thấy tôi gật đầu thì thằng Phong Sida mới nới lỏng cảnh giác mà lại gần.

Giờ đến con Thảo Anh đột ngột từ đâu chui ra, mặt nó nhìn sốc không kém gì thằng Phong Sida, lại một nhân tố bất ổn nữa, chắc nó vừa trốn đâu đó nghe lén hoặc tình cờ nghe thấy hết cái "tin động trời" vừa rồi nên nó thăm dò thằng Minh bằng những câu hỏi dồn dập:

- Nếu vậy mày sao rồi\, ổn chứ? Mày đã thấy bản mặt thật của con Linh Lười chưa? Mày đã sang chấn tâm lý và muốn bỏ cuộc chưa?
- Bản mặt thật? À thì...Tao thấy nó lười lười một tí cũng đáng yêu mà - Nó thản nhiên.
- Thằng simp lỏd...- Phong Sida nhìn thằng Minh đánh giá\, gương mặt nó cho thấy nó đã không còn ngôn từ gì để nó thốt ra nữa - Đéo ổn\, mày bị con Linh bỏ bùa rồi.
- Mày hết cứu rồi Minh ạ...- Thảo Anh cũng với ánh mắt như thế\, nhìn thằng Minh bất lực như thể một bác sĩ nhìn bệnh nhân đã không còn cách nào chữa trị của mình.
Hai đứa chúng mày mới hết cứu ấy, biết thế tôi cứ dậy muộn như mọi khi có phải đỡ dính vào đống phiền phức này không...
- Chào buổi sáng\, hôm nay ngày gì mà chúng mày tụ tập đông thế?
Nữa...
Từ xa xa tôi thấy bóng dáng thằng Huy với con Mai bước tới mà chỉ biết thở dài, lại có điềm xấu đến...Tôi cố tỏ ra thân thiện chào Huy với Mai, mong chúng nó nể tình mà không tra hỏi quá nhiều:
- Chào buổi sáng\, Huy\, Mai...
- Ừ Linh à\, chào buổi...Vãi cứt!
- Nào Huy không được chửi bậy\, hiểu chưa? Cơ mà vãi cứt! Con Linh đây ấy hả?
Mệt...
Chúng nó làm loạn cả quầy bánh mì của thằng Minh lên.
Sau một hồi thằng Minh giải thích đứt hơi, cùng với một khoảng thời gian cho chúng nó ổn định tinh thần, ăn bánh mì và suy ngẫm thì chúng tôi mới nói chuyện với nhau một cách bình thường được.
- Mày tiến bộ rất tốt\, rất có cố gắng\, tao có lời khen.
- Ờ cảm ơn.
- Chắc sáng nay Minh mệt mỏi với nó lắm.

Minh này\, nếu mày bỏ cuộc thì không ai nói hay khịa gì mày đâu\, nên đừng cố gồng làm gì.
Mai với kinh nghiệm dạy dặn của người tiền bối từng làm nhiệm vụ gọi tôi dậy, đã tỏ ra vô cùng đồng cảm và xót xa với thằng Minh - hậu bối đáng thương bước vào con đường đầy đau khổ.

Nhưng thằng Phong Sida gạt phắt cái giọng thân thương của con Mai bằng cái giọng choe choé của nó.
- Không có đâu thím ơi\, Minh còn vừa khen con Linh Lười đáng yêu nữa kia kìa.
Không biết có phải chơi thân với nhau lâu năm nên chúng nó đồng bộ với nhau cả rồi không, nhưng thằng Huy với con Mai lại phang tiếp vào mặt thằng Minh hai câu y hệt Thảo Anh và Phong Sida.

- Thằng simp lỏd...Mày bị con Linh bỏ bùa chắc luôn.
- Mày hết cứu rồi Minh ạ...
- Ăn xong thì vào lớp dùm cái.
Đến Minh thân thiện của chúng ta còn phải đuổi khách thì hiểu lũ bạn tôi bất ổn thế nào.
___
- Cháu ra ngoài chút nhé.
- Khoan đã...Muốn đi đâu thì để bác chở đi.
Tôi xỏ đôi giày cao su của mình vào rồi rút chiếc ô từ trong tủ để giày ra.

Đúng như Nhật Minh nói, tối nay trời mưa, nhưng nó là một cơn mưa nhẹ nhàng, chắc là mưa phùn, có lẽ chỉ xuất hiện trong một khoảng thời gian ngắn.

Tôi nhờ bác bảo vệ giữ bí mật với bố mẹ rồi chạy lẹ ra khỏi nhà trước khi bác ấy đổi ý.
- Mát quá...- Thấy đã xa xa nhà mình\, tôi dần dần giảm tốc độ.
Như mọi khi, tôi lại đi dạo, chỉ đi và đi, nghĩ và nghĩ, nghe những tiếng mưa lộp bộp rơi vào chiếc ô trên đầu mình, thỉnh thoảng còn dẫm chân xuống cho nước tạo ra nhịp điệu, khiến nước bắn toé cả lên ống quần.

Đi đến khi mỏi chân thì tìm tạm một ghế ngồi gần đó, tôi dùng khăn mình chuẩn bị rồi lau sạch nước, sau đó ngồi xuống tiếp tục tận hưởng "buổi du ngoạn dưới mưa"...
Tiếng mưa như tiếng đàn, dịu dịu, đều đều rơi xuống, cho tôi một cảm giác an toàn đến nỗi muốn buông lỏng tất cả.

Mỗi lần nhìn mưa, tôi sẽ nghĩ về những câu chuyện lãng mạn của văn học, đến cuộc sống yên bình mà tôi mơ ước trong tương lai.
Nhưng lúc này khi nhìn mưa, tôi lại nhớ đến Nhật Minh, khi tôi đang ngồi thảnh thơi như vậy có lẽ nó đang phải dầm mưa ở đâu đó.
Tôi ngả người, khẽ nhắm mắt, và chẳng hiểu sao bản thân mình thở dài.
- Không biết giờ thằng Minh giao hàng xong chưa....


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận