Mười Hai Đêm FULL


Edit: Byun
Beta: TH
Nghe Thường Quân Mai nói, mấy người Nghê Thanh quay sang nhìn nhau.
Nghê Thanh hơi ngờ vực, tại sao cái gọi là “Lời nguyền” vẫn luôn diễn ra xung quanh khách sạn Hi Lai vậy?
“Sao thế?” Thấy vẻ mặt mọi người có vẻ kì quái, Thường Quân Mai hỏi lại.
“Theo chúng tôi suy đoán, ‘lời nguyền’ thành Cổ Lan đều bắt đầu từ xung quanh khách sạn này.

Mà cho dù chúng ta còn sống hay đã chết thì đều không thể thoát khỏi đây.” Nghê Thanh giải thích.
“Sao lại thế!” Ba người còn lại đều rất ngạc nhiên.
“Cho nên đoạn tay mà mọi người phát hiện được có thể là của người chết đêm thứ tám …”
“Đêm thứ tám?” Lý Tư nghi vấn, “Sao lại là đêm thứ tám mà không phải là đêm thứ năm, thứ sáu hoặc đêm thứ bảy?”
“Người chết đêm thứ bảy là Lưu Tông Đạt.

Người chết đêm thứ năm… Là Kiều Anh Tử, mà đêm thứ sáu…” Nghê Thanh thoáng nhìn qua Đồng Y Lan đang u buồn, “Là Kiều Yên Nhiên cùng đi với chúng tôi.”
Nghê Thanh suy nghĩ, lại nói thêm: “Còn nữa, người chết đêm thứ tư không phải đứa bé kia, mà là… Trình Ngạn Đình đi cùng mấy người.”
Nghe Nghê Thanh nói, trên mặt từng người Lý Tư, Nhạc Thanh Nguyên, Thường Quân Mai tỏ vẻ kinh ngạc khác nhau.

Lý Tư vẫn nghi ngờ: “Cô chắc không? Tôi còn nhớ hôm đó chúng ta đã thấy đứa bé kia chết mà.”
“Đúng là hôm đó chúng ta nhìn thấy như thế nhưng thật ra thì Lưu Ích bị anh họ Lưu Tông Đạt… ra tay giết hại.”
“Không phải bọn họ là anh em họ à?” Nhạc Thanh Nguyên không thể tin được sự thật như thế.
Mà thật sự thì ngoại trừ bản thân Lưu Tông Đạt, có ai biết vì sao anh ta lại tàn nhẫn giết chết em họ mình đâu?
“Mặc dù không thể tin được.” Tần Việt trầm giọng nói, “Nhưng đây hẳn là sự thật.

Bởi vì… Bởi vì chúng tôi phát hiện thi thể Trình Ngạn Đình ở đằng sau khu mộ nhà họ Lưu.”
“Thi thể Trình Ngạn Đình?” Ba người Nhạc Thanh Nguyên khiếp sợ.


Tuy rằng sau khi nghe Nghê Duyệt nói, họ đã chuẩn bị tinh thần nhưng vẫn bị dọa sợ.
Nếu có thi thể làm chứng cứ, vậy bọn họ không muốn tin thì cũng phải tin rồi.
“Thật không ngờ luôn đó, tên Lưu Tông Đạt cũng chẳng phải người tốt đẹp.” Lý Tư mắng.
Nói thật thì Nghê Thanh cũng cảm thấy Lý Tư cũng chẳng tốt đẹp gì.

Nhưng so Lưu Tông Đạt tay dính đầy máu thì chuyện Lý Tư ngoại tình cũng không phải là tội ác tày trời gì lắm.
“Mọi người định đi xác nhận danh tính chủ nhân của cánh tay kia à?” Tần Lam nói chen vào.
Lần này Nghê Thanh không lên tiếng.
“Hay là đi đi…” Nhạc Thanh Nguyên do dự mở miệng, “Nhưng mà tôi cũng hơi sợ…”
Lý Tư thẳng thắn thể hiện anh ta không tình nguyện.
Thường Quân Mai cỏ vẻ hơi miễn cưỡng.

Nhưng cô ấy cũng không nói gì, chắc là vẫn có thể thuyết phục được.
Huống gì, ngoại trừ cô ấy, dường như không ai biết phần còn lại của cánh tay bị cụt đang ở đâu.
Cho nên cuối cùng cô ấy vẫn đồng ý.
Nhạc Thanh Nguyên thấy Thường Quân Mai gật đầu, cũng chần chừ đồng ý.

Lý Tư thì không cần phải nói, cho dù anh ta không muốn nhưng vẫn a dua theo Nhạc Thanh Nguyên mà gật đầu đồng ý.
Tần Việt nhìn hai người Nghê Thanh và Đổng Y Lan vẫn chưa tỏ thái độ gì, thử nói: “Nếu không thì hai người ở lại khách sạn nhé?”
Thoạt nhìn tình trạng của Đổng Y Lan không tốt lắm nên cô ấy ngầm đồng ý với đề nghị của Tần Việt.
Mà Nghê Thanh là vì Nghê Duyệt, cô thấy tình hình trạng thái của Nghê Duyệt lúc này thì không muốn để em ấy ở lại khách sạn một mình nên cô cũng gật đầu đồng ý với đề nghị của Tần Việt.
Nhưng mà năm người Tần Việt vừa đi thì là đi cả ngày, mãi đến khi màn đêm buông xuống, lúc Nghê Duyệt đã tỉnh lại, Nghê Thanh vẫn không thấy bọn họ trở về.
Tỉnh dậy sau một giấc ngủ say, Nghê Duyệt khô cổ nên Nghê Thanh đi ra sau bếp để nấu nước sôi.
Lúc cô tới lui trong khách sạn lại cứ cảm thấy khách sạn thật yên tĩnh.

Mà Nghê Duyệt ngủ một giấc thì đã bình tĩnh lại, thấy Đổng Y Lan đang ngồi trong phòng cũng không còn sợ hãi nữa.

Cô ấy uống nước cho đỡ khát rồi hỏi Nghê Thanh: “Chị, nãy chị bảo là mấy người anh Tần Việt đều ra ngoài tìm cánh tay bị cụt mà em nói?”
Nghê Thanh gật gật đầu.
Bởi vì mãi vẫn không thấy họ trở về nên trong lòng cô vẫn luôn không yên tâm, trên mặt đầy vẻ lo lắng mà cô cũng không biết.
“Chị, chị đang lo cho anh ấy đúng không?”
Nghe thế, theo bản năng Nghê Thanh liếc nhìn Đổng Y Lan ngồi bên cạnh chứ không phải là trả lời có hay không.
Mà mắt Đổng Y Lan cũng sáng quắc nhìn cô, y như cẩn thận lắng nghe cô sẽ trả lời như thế nào.
“Ừm, chị đang lo cho anh ấy lắm.” Đây là lần đầu tiên Nghê Thanh mạnh dạn thừa nhận mình có tình cảm với Tần Việt trước mặt người khác như thế.

Cô thật lòng lo lắng cho an nguy của Tần Việt chứ không phải là để khiêu khích, tuyên chiến với tình địch.
Cô sợ, sợ sẽ mất đi Tần Việt.
Nghê Duyệt nghe Nghê Thanh nói xong thì im lặng trong chốc lát, ngay lúc Nghê Thanh cho là em ấy đang tự trách bản thân thì Nghê Duyệt đột nhiên nói: “Chị, nếu không thì chị đi tìm anh ấy… Nếu chị lo lắng cho anh ấy như thế, vậy đi tìm anh ấy cũng được.

Không cần phải lo lắng cho em đâu, không phải… Không phải còn có…”
Cô cũng hiểu Nghê Duyệt muốn nói gì.

Nghê Duyệt định bảo có Đổng Y Lan ở lại khác sạn với em ấy nên cô cứ yên tâm đi tìm Tần Việt đi.
Kể cả Nghê Duyệt không sợ, cô cũng không yên tâm đi được.

Nghê Thanh sờ Nghê Duyệt đầu, bất đắc dĩ nói: “Em tưởng đây là đang đi nghỉ dưỡng à?” Nghê Thanh thở dài, “Cho dù chị không lo cho em, thì em cũng nhìn xem bây giờ trời cũng đã trễ thế này, bây giờ một mình chị có thể tự chạy loạn bên ngoài được sao? Chị cũng chả biết chỗ kia ở đâu, làm sao đi tìm được.”
Nghê Duyệt xấu hổ cười cười.
“Nhưng mà em nói cũng đúng, nếu lo lắng cho anh ấy như vậy mà lại không làm gì thì chị không thể nào an tâm được.” Nghê Thanh lại liếc Đổng Y Lan một cái theo phản xạ, thấy vẻ mặt cô ta rất bình tĩnh, không có chút phản ứng nào với lời cô nói.

Cô quay đầu lại nhìn về phía Nghê Duyệt’, “Vậy chị đi dạo xung quanh khách sạn nhé.


Em đợi ở trong phòng được không?”
“Em không sao, chị đừng lo cho em.” Nghê Duyệt bảo đảm: “Chị, chị cứ yên tâm đi đi.”
Mà khi Nghê Thanh đi ra khỏi cửa vẫn xoay người dặn dò: “Đúng rồi, chị không biết Khúc Nhất còn ở khách sạn không nhưng tốt nhất thì hai người đừng tiếp xúc với anh ta.”
Tuy rằng khó hiểu tại sao Nghê Thanh lại nói như vậy, nhưng Nghê Duyệt vẫn gật đầu tỏ vẻ biết rồi.
Nghê Thanh nói như vậy hẳn là có lý do.
Mà từ sau khi nhắc tới Kiều Anh Tử là người chết đêm thứ năm cô mới suy nghĩ cẩn thận lại, những gì Khúc Nhất nói khi anh ta gặp họ thật sự rất mơ hồ.
Anh ta nói là —— anh ta không đeo đồng hồ nên cảm thấy lúc anh ta bị lạc Kiều Anh Tử là ngày thứ sáu.
Dù sao lúc đó xúng là nửa đêm rạng sáng, có thể tính là ngày thứ sáu.
Mà thật ra cũng chẳng ai có thể chứng minh anh ta có cùng đi với Kiều Anh Tử hay không.
Người như Khúc Nhất không thể tin được, mà người có thể lên tiếng lúc này đã không còn lên tiếng được nữa.
Không chỉ như thế, hôm qua, lúc cô với Tần Việt chất vấn Khúc Nhất, anh ta cũng chỉ kể về truyền thuyết, không giải thích lời nói lúc ấy có chính xác hay không…
Sau khi đi ra khỏi khách sạn, Nghê Thanh vòng vo trước cửa chính rồi mới bắt đầu đi xung quanh khách sạn theo chiều kim đồng hồ.
Chỉ là lúc cô vừa đi đến gần cửa sau đã nghe thấy tiếng động phát ra từ khu rừng gần đó.
Chẳng lẽ bọn họ về rồi?
Nhưng Nghê Thanh không chắc lắm… Bấy giờ cô cực kỳ hối hận vì đã quên hỏi Tần Việt muốn đi hướng nào trước khi họ ra ngoài.
Do dự một lát, cuối cùng Nghê Thanh vẫn rón rén đi theo hướng phát ra tiếng động ở trong rừng.
Bởi vì tối nên cô nhìn đâu cũng thấy một tối đen như mực.

Nếu không phải loáng thoáng nghe có tiếng người nói chuyện trong rừng, Nghê Thanh cũng không thể tiếp tục xác nhận hướng đi.
Sẽ là đám người Tần Việt sao?
Nhưng nếu không phải là mấy người Tần Việt, vậy thì người đang nói chuyện ở đó là ai?
Lúc Nghê Thanh đang suy nghĩ chủ nhân của giọng nói kia có thể là ai thì thật bất ngờ, giọng nói đó lại gần cô hơn một chút.

Mà cô cũng nhận ra chủ nhân giọng nói này lại là Tống Nguyệt Nguyệt!
Vậy người kia chắc là Cao Thăng, bạn trai cô ấy.
Nói như vậy, nếu thi thể kia mà là nữ, mà Tống Nguyệt Nguyệt đang đứng ở đây nói chuyện thì nghĩ đi nghĩ lại, thi thể kia chỉ có thể là… Mạnh Như Kiều!
Tưởng tượng đến cảnh Mạnh Như Kiều rời khỏi mọi người trong màn sương mù ngày hôm qua, Nghê Thanh chỉ nghĩ thôi cũng thấy sợ.
Nếu người xảy ra chuyện là Nghê Duyệt, e là cô cũng sẽ suy sụp khóc rống giống như Đổng Y Lan.

Quả nhiên, chỉ cần giờ còn sống là vô cùng may mắn.
Trong giây phút ấy, với hai người cách cô ngày càng gần, Nghê Thanh cũng không dám tò mò về nội dung câu chuyện của họ.
Tò mò có ngày bỏ mạng.
Nghê Thanh không muốn vì lòng hiếu kỳ của mình mà lại gây ra chuyện gì.
Nhất là khi buổi tối hôm đó cô lại ngửi thấy thoang thoảng mùi máu tươi trên người bọn họ…
Nhưng có một số việc không phải cô muốn là có thể tránh khỏi.
Vì Nghê Thanh không muốn quấy rầy cặp tình nhân kia nên gần như là cô rón ra rón rén.

Mà lại chẳng chú ý đằng sau, cho nên khoảng cách giữa bọn họ càng ngày càng gần…
Cũng vì vậy mà vài lời nhỏ nhặt lọt vào tai Nghê Thanh.
Tuy rằng Nghê Thanh cũng có người mình thích, cũng đã tưởng tưởng tượng ra dáng vẻ cô sẽ như thế nào nếu hẹn hò với Tần Việt.

Nhưng dù sao Nghê Thanh cũng chỉ là người có lý thuyết nhưng không có kinh nghiệm tình trường, cô cũng không để ý các cặp đôi khác bên như thế nào.
Cho nên cô thật sự không hiểu làm thế nào để đôi tình nhân có thể vẫn luôn sến sẩm gọi nhau là “Chồng ơi” “Vợ ơi”.
Mà lúc này, bất cứ lúc nào ở trấn Thanh Bình cũng có thể mất mạng, Nghê Thanh rất ngạc nhiên khi hai người họ vẫn thân thiết như thế.
Thấy họ càng ngày càng gần mình, Nghê Thanh lùi đến sau một lùm cây để nấp.
Nhưng ngay lúc đó, bọn họ lại không đi nữa.

Nghê Thanh trộm liếc nhìn một cái, thì phát hiện hai người họ lại có thể ôm hôn nhau cách cô vài bước.
Nếu cô không nhìn lầm thì còn thấy tay Cao Thăng bóp ngực Tống Nguyệt Nguyệt!
Trong lòng Nghê Thanh thầm mắng “mẹ kiếp” không ngừng.

Nhưng thấy hai người họ hôn nhau say đắm cô cũng thở phào.
Nhưng ngay sau đó, ánh sáng lóe lên trước mắt Nghê Thanh.
Sau đó cô lập tức nghe thấy tiếng Cao Thăng rên lên.

Cơ thể anh ta lắc lư rồi ngã nhào xuống mắt đất.
Trên ngực anh ta còn có dao găm vào!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận