Mục Thiếu Anh Đừng Quá Tự Đại


Tuy không biết vì sao Đường Đường lại gọi mình là chị, nhưng mà bétrai kia gọi là thím Mục cũng không hề sai!Thím Mục…Lạc Thần Hi giật mình một chút.

"Ừm, chào bạn nhỏ Thiếu Hiên! Cô công chúa nhỏ của nhà chúng ta phảinhờ con chăm sóc rồi.

" Lạc Thần Hi cười híp mắt nói.

Đường Đường nhìn Lạc Thần Hi, rồi lại nhìn sang anh trai nhỏ, vẻ mặtrất vui vẻ.

Đợi hai người chào hỏi xong xuôi, bé lớn tiếng nói: "Chị, chúng em vàotrường đây.

Nếu như ba ba mà bắt nạt chị, về nhà chị cứ nói với em, emsẽ giúp chị đánh ba!"Lạc Thần Hi có chút dở khóc dở cười, không biết đáp lại lời này của bénhư thế nào nữa?Không phải đây là câu cô nên nói với con gái sao?Nói xong, bánh bao nhỏ cầm lấy tay của Bạc Thiếu Hiên, kéo hắn chạyvề phía cửa của nhà trẻ, nói thầm trong miệng, "Không kịp, chúng ta bịmuộn rồi!"Bạc Thiếu Hiên tất nhiên không nghĩ đến việc đột nhiên Đường Đườnglại nắm tay bé.


Cảm giác được tay nhỏ mềm mềm của bánh bao nhỏ nắm lấy tay bé,trong chốc lát bé cảm thấy trời có chút nóng bức, sắc mặt dần dần đỏ lên,cả lỗ tai cũng phủ một màu hồng nhàn nhạt.

Lạc Thần Hi nhìn thấy cảnh này, ánh mắt sáng lên, "Ồ? Còn biết thẹnthùng nữa sao!"Xem ra, không phải bánh bao nhỏ nhà cô bị bắt cóc, mà là tiểu thiếu giacủa Bạc gia bị Đường Đường dẫn về nhà đó nha!Sau khi đưa bánh bao nhỏ đi học xong, Lạc Thần Hi trở về Mục gia.

Lúc này, Mục Vi Vi đã đi học, cả Mục Diệc Thần và Mục Diệc Lăngcũng đã tới công ty.

Mấy năm trước ba mẹ của Mục Diệc Thần sau khi giao công ty cho hắnliền đi vòng quanh thế giới, vốn dĩ không ở nhà.

Ngày mà cô kết hôn với Mục Diệc Thần, hai người có về một lần nhưngngày hôm sau lại rời đi.

Lạc Thần Hi thấy không có ai ở trong nhà thì lập tức thả lỏng cơ thể.

"Mục Diệc Thần không ở đây, thực sự ngay cả không khí cũng…Khụkhụ!"Mới nói đến một nửa, cô chợt nhớ ra, lần trước khi cô nói câu này liền bịMục Diệc Thần bắt quả tang tại chỗ, bất giác, nhanh chóng quay đầu lạinhìn một cái.

May quá, Mục Diệc Thần thực sự đã đến công ty rồi!Lạc Thần Hi nhanh chóng chạy lên trên lầu, lấy laptop trong vali ra.

Đồ đạc mà cô mang đến Lạc gia cũng không có gì nhiều, chỉ có một cáithùng, ngoại trừ đựng vài bộ quần áo giá phải chăng, cũng chỉ cónotebook cùng các bản vẽ bằng tay.

Mở máy tính ra, cô nghe thấy tiếng "Tinh", nhắc nhở cô vừa nhận đượcemail mới.


"Chương trình thi đấu trận bán kết của tập đoàn SL diễn ra nhanh nhưvậy sao?" Cô nhanh chóng mở email ra.

Theo quy định của chương trình, lần này có tổng cộng năm mươi nhàthiết kế bước vào vòng bán kết.

Trong vòng một tháng tới, bọn họ nhất định phải hoàn thành mười bộ đồmay sẵn và sáng tạo phụ kiện, sẽ được trưng bày tại phòng triển lãm củatập đoàn SL.

Hội đồng ban giám khảo chuyên nghiệp sẽ chọn ra mười tác phẩm củacác nhà thiết kế để tiến vào vòng chung kết.

Trận chung kết mới thật sự là chương trình lớn.

Các tác phẩm của mười nhà thiết kế sẽ tập trung vào thời điểm Tuần lễthời trang Trung Quốc.

Vào bắt đầu, các bộ phận trong giới thời trang,người có quyền có thế, minh tinh và những người nổi tiếng khác sẽ đượcmời đến xem chương trình, và sẽ được phát trực tiếp trên TV và trênmạng.

Cư dân mạng đã bình chọn cho top ba.


Khi xem xong quy định của trận đấu này, Lạc Thần Hi không nhịn đượcnhíu mày.

Nếu làm thủ công đến mười bộ quần áo, còn phải chuẩn bị cả phụ kiệnthì đây là một khoản tiền vô cùng khổng lồ đó!Để có thể hoàn thành được các bản thiết kế trong bản vẽ thì phải dùngloại vải tốt nhất, nhưng những loại vải này rất đắt tiền.

Ngoài ra còn có các phụ kiện đi kèm, ngay cả khi không sử dụng ngọcthật mà đổi sang kính và nhựa rẻ tiền nhất, cũng phải điều chỉnh rấtnhiều thứ, làm sao để có thể rẻ hơn đây?Lạc Thần Hi liệt kê một bảng chi phí, nhằm tính toán giá tiền sau khi làmxong tác phẩm, nhưng càng tính toán thì càng suy sụp.

"Một bộ quần áo, làm thế nào cũng phải mất 2 vạn nhân dân tệ, mười bộlà hai mươi vạn! Mình lấy ở đâu ra hai mươi vạn được chứ?"Nhưng mà việc thiếu tiền vẫn chưa phải là vấn đề lớn nhất của cô.

------oOo------.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận