Mùa Thu Màu Hạt Dẻ

Anh chỉ nói vỏn vẹn:

- Em không tin rằng anh thật sự yêu em, yêu em hơn cả cuộc sống hay sao?

Một nụ cười mỉa mai cam phận hiện ra trên đôi môi đang cố gắng mím lại, nụ cười ấy của Nhã làm cô thấy mình độc ác với anh.

Chạnh lòng Phượng ôm cứng lấy Nhã, cô áp mặt vào ngực anh thổn thức.

Một phút, một giờ hay một đời người đã trôi qua rồi? Phượng hốt hoảng ngồi bật dậy khi có tiếng gõ cửa nhè nhẹ:

- Hê! Nhã ơi!

Hậm hực bước ra cửa, Nhã lên tiéng:

- Gì vậy Thiên?

Ló đầu vào phòng, Thiên cười tươi roi rói:

- Mời... quý vị xuống vườn địa đàng, ở đó có một bàn tiệc nho nhỏ, tiệc chia tay ấy mà...

Nhã thờ ơ kiểu không đồng tình:

- Tụi này sẽ xuống ngay mà.

Dứt lời anh định đóng cửa lại, nhưng Thiên đã chống tay dựa vào tường giọng ỡm ờ:

- Phượng ơi! Bác gái cho phép tôi đưa cô đi tới 11 giờ, bây giờ là 10 giờ rồi. Chuẩn bị về đó nhe!

Nghe nhắc tới mẹ, tự dưng Phượng bậm môi, thật ra mẹ cô có nói gì đâu, Thiên lại định giở trò gì đây?

- Có lẽ em nên xuống với Thiên trước thì tốt hơn ở lại cùng anh.

Nhã xẵng giọng rồi bước vào phòng trong với vẻ bực bội không cần giấu giếm.

Phượng biết anh lại tự ái nên cố ấm ức quay sang nhìn trừng kẻ phá đám. Phượng thấy Thiên khoanh tay trước ngực, anh nhìn cô bằng cái nhìn nghiêm khắc.

- Hừ! Cô còn kênh với tôi nữa à! Nhìn lại mình xem. Thật là đẹp mắt!

Cái nhìn lạnh tanh kèm theo chút gì đau đớn của Thiên làm Phượng bối rối, cô vội vàng ngó xuống và hết hồn khi thấy hàng nút áo trước ngực bung ra hai ba cái...


Như một phản xạ Phượng ôm lấy ngực, mặt nóng bừng bừng. Cô nhục nhã muón chết được. Len lén liếc Thiên, Phượng thấy anh nhếch môi khinh khỉnh và quay lưng trở ra.

Ngồi phịch xuống giường, cô run rẩy gài lại khuy áo và nhhìn tấm drap hơn nhàu mà hổ thẹn. Nếu Thiên không tới gõ cửa thì có lẽ Nhã và cô tất yếu đi đến bến bờ cuối cùng mà hai người biết chắc họ sẽ đến.

Rồi khi Nhã ra đi, một mình Phượng ở lại cô sẽ như thế nào với cuộc tình không còn gì để giữ?

- Em chưa xuống với Thiên hay sao?

- Em đến vì anh chứ có phải vì Thiên đâu?

Châm cho mình một điếu thuốc, Nhã mơ màng sau làn khói:

- Vì anh bao nhiêu đó đủ rồi! Có lẽ em không cần phải tiễn tận sân bay. Anh sợ nước mắt lắm!

- Bao giờ anh trở lại?

Thở bằng một làn khói, Nhã trầm tư:

- Anh chưa biết. Nhưng dự tính của anh là sẽ về đây làm ăn. Canada có chỉ số thất nghiệp cao nhất các nước tiên tiến, cố bám ở đó cũng chỉ làm thuê. Nhất là dân vừa tán gia bại sản như anh, dễ gì ngóc đầu lên nổi.

Nhìn Phượng ngồi buòn hiu, Nhã bước lại kế bên vỗ về, căn dặn:

- Nếu yêu anh phải dè chừng và tránh xa Thiên. Hứa với anh là không gặp nó. Em hứa đi!

Phượng gật đầu, cố nhớ tới cái nhìn lạnh lùng khinh khỉnh của Thiên và biết rõ rằng dù không hứa với Nhã, cô cũng không mặt mũi nào gặp Thiên.

Choàng tay qua bờ vai mong manh của Phượng, Nhã nói:

- Bây giờ mình xuống dưới!

- Ngồi với em chút nữa đi Nhã! Em muốn được anh ôm như vầy.

- Anh đã ôm em nãy giờ rồi. Bây giờ phải xuống dưới, không người ta nói.

Phượng bướng bỉnh:

- Em về chớ không vào cái vườn địa đàng đó đâu.

- Nếu không vào đó, em theo anh lên đây đi Phượng.


Cô tò mò:

- Lên đâu hả anh?

- Sân thượng.

- Để làm gì, chân em đau...

- Anh sẽ bế em lên có sao đâu

- Nhưng mà...

- Không có nhưng gì hết. Lên với anh!

Vừa nói dứt Nhã cúi xuống bế cô bằng hai tay, cô vòng qua ôm cổ anh ngạc nhiên vô cùng. Quả thật Nhã là người khó hiểu, anh mới bực bội lạnh lùng đó mà đã vui vẻ, nồng nhiệt đó. Cô gần gũi với anh như thế này, nhưng thật ra cô còn biết rất ít về cuộc đời anh.

Lên tới sân thượng, Nhã bế cô quay tròn chầm chậm, môi anh vờn lấy môi cô không rời. Từ từ Nhã buông tay cho cô đứng xuống. Phượng bám lấy anh và nhón chân lên mê mải.

Gió ào ào bên tai, gió thổi tung mái tóc mềm như tơ của cô làm tóc chụp cả mặt Nhã, rồi gió cũng đi đâu vắng, để lại sự yên lặng của cỏ hoa trên tầng cao lồng lộng này.

Nhã choàng vai đưa Phượng tới trước tượng Phật Quan Âm. Anh ngước lên nhìn và hỏi:

- Em có biết cầu nguyện không?

Ngạc nhiên Phượng lắc đầu:

- Không! Em chưa đi chùa lần nào hết, em cũng chẳng biết lạy...

- Vậy là dở hơn anh rồi! Bây giờ anh làm thế nào, em làm y như vậy. Cấm hỏi!

Nhã chắp tay trước ngực thật nghiêm trang, Phượng bỗng thấy khớp, cô hồi hộp chắp tay theo anh lòng chợt dâng lên niềm thành kính lạ lùng.

Thấy Nhã cúi xuống xá, Phượng cũng răm rắp làm theo. Anh đợi cô lạy Phật xong, mới ra dấu cùng anh xá bốn phương.

Khi xá xong, Nhã kéo Phượng lại đứng đối diện với mình giọng xúc động:


- Em có biết mình vừa làm gì không?

Phượng lắc đầu, Nhã mỉm cười:

- Hai đứa vừa lạy Phật Trời 4 phương thề làm vợ chồng đó.

Nhìn anh với đôi mắt long lanh, Phượng chớp mi bẽn lẽn, cô không biết phải nói sao cho Nhã hiểu lòng mình. Anh thật tình yêu cô đến mức nhờ bốn phương Trời Phật chứng cho lòng thành, vậy mà chỉ vừa nhìn thấy đôi mắt nghiêm khắc của Thiên thôi, cô đã tưởng mình là kẻ bị lừa đảo lường gạt.

Úp mặt vào vai Nhã, Phượng hối tiếc:

- Lúc nãy em đã nghĩ sai về anh. Anh có giận em không?

- Anh càng yêu em hơn. Em khờ quá Phượng à! Đã vậy lại không có lập trường. Anh lo mất em hết sức!

Phượng nũng nịu:

- Vừa thề làm vợ chồng xong đã không tin... vợ. Thấy ghét!

Nhã xiết chặt cô trong tay và cúi xuống định hôn, Phượng nghiêng đầu tránh, cô trách anh:

- Nơi tôn nghiêm, làm vậy kì lắm!

Nhún vai, anh bước chậm chậm tới giàn lan gần đấy, tay đụng nhẹ từng chậu hoa treo toòng teng đang đu đưa, Nhã cười cười:

- Ngườ ta thường dựa vào một niềm tin nào đó để củng cố lòng tin của mình. Anh không hiểu em tin anh, hay em tin vào lời thề của anh trước tượng Phật Bà này.

Phượng vội nói:

- Dĩ nhiên là em tin anh chớ

- Em đáng yêu lắm! Anh phải hôn em ngay đây anh mới chịu tin lời em vừa nói

Biết là có cãi lời Nhã củng không được, Phượng khe khẻ lắc đầu:

- Anh đúng là kẻ báng bổ thần thánh.

Kềm hai vai cô, Nhã nhếch môi:

- Anh đâu dám... phạm thượng như vậy! Anh chỉ báng bổ tình yêu của anh thôi

Chưa kịp hiểu câu nói bí hiểm của Nhã, Phượng đã bị môi anh mê hoặc, cô không dám mở mắt ra vì sợ nhìn thấy gương mặt từ bi độ lượng của Phật Bà Quan Âm.

Mãi một lúc sau cô mới mơ màng nói với Nhã:

- Trông bề ngoài trẻ trung của bà Mẫn Quyên, em không nghỉ là bà ấy lại chăm lo việc kinh tế đến mức thỉnh về nhà một tượng Phật to như vầy.


- Em lầm rồi! Tượng Phật này đâu phải của dì Quyên. Đối với dì ấy tượng này hay tượng thần Venus cũng là tượng

- Anh lại nói bậy! Vậy tượng Phật này của ai, không lẽ của Thiên?

- Thiên chỉ thích người thật hơn tượng. Mà em tò mò làm gì nhỉ. Theo anh biết pho tượng này do bà vợ lớn của ba Thiên thỉnh.

Phượng ngạc nhiên:

- Ủa! Vậy sao?

- Có gì lạ đâu mà em trợn tròn, trợn dọc mắt như thế? Dòng họ nhà Thiên hầu như đàn ông nào cũng hai vợ. Riêng hắn dám vượt chỉ tới... ba thê, bốn thiếp lắm!

Phượng ngần ngừ nói cho qua chuyện cô đang muốn được Nhã đồng ý:

- Ngày mai em sẽ tiễn anh ra sân bay nghe Nhã?

Nhã cương quyết lắc đầu:

- Cứ xem đây là sân bay. Nảy giờ em đã tiễn anh rồi. Ngày mai đừng tiễn nữa. Anh sợ chia tay lắm!

Xịu mặt xuống, Phượng muốn khóc:

- Lúc nào anh cũng khó với em, chưa bao giờ anh chìu em dù một chuyện nhỏ. Tại sao vậy?

Không trả lời Phượng, Nhã vỗ về:

- Yêu anh đừng làm khổ anh nữa. Lẽ ra anh đi chuyến bay chiều nay, nhưng vì còn chút công việc nên đành trễ tới mai. Em cứ xem như chiều nay anh đã rời Saigon rồi.

Phượng khổ sở, cô bắt đầu thút thít:

- Em không thể nào “xem như” kiểu anh nói được... Em.

- Ở đây em còn nhè, ra tới phi trường làm sao anh chịu nổi hở Phượng. Có người yêu ở xa phải tập cho quen chứ! Bây giờ em về để Thiên chờ ở dưới. Anh đi lấy vé máy bay.

Giọng Phượng buồn hiu:

- Em về một mình, Thiên có chờ cũng mặc kệ anh ta. Thật ra em nhờ Thiên đưa tới vì vào đây phải thưa trình con bé Nguyệt khó quá, vả lại em đâu biết anh có ở nhà lúc nào để chờ để đợi. Bao giờ em củng yêu anh, hảy nhớ lời em nói, đừng nghi ngờ tội nghiệp em... và cũng đừng quên rằng em luôn nhớ anh.

- Anh biết

Nhã hái đưa cô một chùm mai chiếu thủy, nhìn những cánh hoa trắng nhỏ mong manh với mùi thơm nhẹ nhàng thoang thoảng. Anh nói:

- Bên ấy không có hoa này cũng như không có em. Nhưng ai cấm được mùi hoa theo mình suốt đời phải không cô vợ bé bỏng của anh.

Phượng gượng cười, cô nép mình vào vai anh và ngước nhìn tượng Phật Bà lần nữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận