Một Vạn Câu Em Yêu Anh

Tuy rằng không đói bụng nhưng Biện Bạch Hiền dưới cái nhìn chắm chú của Phác Xán Liệt đem hồn đồn ăn hết.
Phác Xán Liệt mua hồn đồn ở một quán trong chợ đêm mà Biện Bạch Hiền thường ghé, gia vị được chế biến rất tốt, nước vùng ninh kỹ cho nên ăn xong rồi lưu lại mùi rất thơm, đây cũng là lý do Biện Bạch Hiền thích. Cảm giác hương vị ngọt ngào còn lưu lại trong miệng, Biện Bạch Hiền không tự giác mà nhếch môi cười.
“Khóe môi còn dính……” Phác Xán Liệt nói, độc tác nhanh hơn, vươn đầu lưỡi liếm bên khóe môi Biện Bạch Hiền. Biện Bạch Hiền biểu tình kinh ngạc, còn đem miệng tự động mở. “Hương vị quả nhiên không tồi.”
Biện Bạch Hiền mặt một trận đỏ, nam nhân này suy nghĩ cái gì đây? Làm hành động thân mật như vậy.
Làm mặt lạnh: “Phác Xán Liệt, anh không phải nên về rồi sao?”
Phác Xán Liệt vô tội a! Hắn chớp mắt đáng thương: “Anh mang thức ăn cho em, em cũng không nên đuổi anh đi đi như thế!”
“Anh không đi không lẽ em đi sao? Đây là nhà em, thời gian không còn sớm, ngày mai anh khỏi đi làm a?”
“Ngày mai là cuối tuần, anh không cần đi làm!” Phác Xán Liệt kỳ quái trả lời, Biện Bạch Hiền sao có thể quên hôm nay là ngày mấy chứ?

Biện Bạch Hiền một trận nghẹn lời, quên! Hiện tại y trí nhớ càng ngày càng kém.
Hơn nửa ngày y mới tìm được tiếng của mình: “Kia…… kia cũng được, anh có thể chạy chậm về nhà cũng được. Em muốn đi ngủ.”
“Đi ngủ a!” Phác Xán Liệt ánh mắt liền phát sáng: “Anh cũng đi ngủ.” ╮(╯▽╰)╭
Một quyền đánh lên mặt Phác Xán Liệt: “Anh cũng đừng một tấc muốn tiến một thước, anh nghĩ nhà em là gì? Muốn tới thì tới muốn đi thì đi a? Đừng quên, chúng ta đã chia tay, em cũng không có nghĩa vụ cho anh ở lại. Cám ơn hồn đồn của anh, em tiễn anh.”
Tuy rằng Biện Bạch Hiền ra tay không nặng nhưng làm cho Phác Xán Liệt nhe răng trợn mắt một hồi lâu, càng phản bác không được lời Biện Bạch Hiền nói, nhưng hắn cũng không nói không phản bác.
“Anh không cần em tiễn, Hiền chúng làm hòa đi? Anh còn nhớ em lắm.” Đây là lới nói thật, bây giờ hắn đã khác, tìm người tình mới cũng hy vọng Biện Bạch Hiền đánh ghen, muốn Biện Bạch Hiền nhéo lỗ tai. Hắn chính là biến thái rồi, tiểu Đinh nói không sao, hắn lại hy vọng bị lão bà bắt gian, như vậy hiểu rõ trong lòng mình Biện Biện Bạch Hiền quan trọng bao nhiêu.
Phác Xán Liệt đứng lên, từ trên cao nhìn xuống, Phác Xán Liệt ủy khuất đem mình co nhỏ lại.
Biện Bạch Hiền nhìn hắn cười lạnh nói: “Kia đúng là tốt số mới được Phác Xán Liệt anh để mắt, đáng tiếc em không cần. Dù sao loại người bị đá quay lưng tìm người đến thao mình như em, sao có thể xứng với Phác Xán Liệt anh!”
“Không… không phải… không phải… đó là… đó là hiểu lầm mà!” Phác Xán Liệt nói lắp, đúng là mua dây tự trói mình, đều do lỡ miệng.
“Hừ~” Biện Bạch Hiền phát ra tiếng hừ lạnh: “Kia còn không phải do Phác Xán Liệt anh tự quyết định, anh nghĩ em và anh là ngươi gì a? Anh đi đi! Sau này chúng ta không cần gặp lại, miễn cho em nhìn thấy anh lại sinh khí.” Biện Bạch Hiền không nghĩ nói vậy, thật ra sợ nam nhân này sớm muộn cũng biết chuyện y có thai, đến lúc đó vạn nhất… lấy thực lực của y không thể so sánh với Phác gia.
Ai ngờ, Phác Xán Liệt lại ôm lấy chân bàn, ngẩng đầu nói: “Anh không đi, anh không đi… hôm nay anh sẽ ở đây, không đi.” [ mất hết hình tượng rồi anh zai ơi! ]
Biện Bạch Hiền bị hành động trẻ con của hắn khiến y không biến nên làm sao cho phải, dù sao bây giờ đã trễ lắm rồi, còn cãi nhau như vậy, hàng xóm đến khiếu nại sẽ nguy.
“Hảo, anh nói ở đây thì cứ ở. Tối nay anh cứ ôm chân bàn mà ngủ, ngủ ngon. Sáng mai anh liền cút cho em.”
Nói xong, Biện Bạch Hiền không hề để ý nam nhân hóa thạch, lấy bộ quần áo vào phòng tắm tắm rửa, chuẩn bị ngủ. Làm ầm ĩ cả đêm, y mệt muốn chết đi.

Phác Xán Liệt lỳ như con giun, trên mặt đất cứ mấp máy. Hoàn hảo là Biện Bạch Hiền là người thích sạch sẽ, sàn nhà cũng rất sạch, nếu không đúng là phải cảm ơn Phác Xán Liệt xả thân tinh thần, dùng quần áo để lau nhà.
Bạch Hiền không thương hắn lại bảo hắn ngủ sàn nhà, rõ ràng Bạch Hiền không phải không có mền dư, vì sao không san sẻ với hắn chứ? Rõ ràng hắn rất đáng thương mà.
Chờ Biện Bạch Hiền tắm rửa sạch sẽ xong nhìn trên sàn nhà vẫn còn một đống rác, nhìn có chút động lòng, ánh mắt dần thấy tội nghiệp.
Đi qua cho hắn một cước, giả chết à, đá tiếp, tiếp tục giả chết.
Biện Bạch Hiền chịu không nổi quát: “Nhanh đi tắm rửa, ngủ. Đã muộn rồi cần khóa cửa.”
Nghe nói vậy, Phác Xán Liệt như ăn linh đan diệu dược, nhảy dựng bay nhanh đến nhà tắm.
Biện Bạch Hiền không quay về phòng ngủ mà đứng khoanh tay đứng trước cửa nhà tắm chờ người nào đó quay ra.
Quả nhiên, Phác Xán Liệt ló đầu ra: “Anh quên lấy quần áo cùng khăn rồi.” Hắn đã cởi sạch sẽ tuy da mặt dày nhưng vẫn ngượng ngùng cứ trần truồng mà chạy đi lấy áo.
“Nguyên lai anh còn biết a!” Biện Bạch Hiền nói xong đi vào phòng ngủ lấy giúp hắn quần áo cùng khăn đem đến. Cũng mau y không có thời gian xếp lại, nếu không chỉ có thể ra đống rác tìm.
Đưa cho nam nhân vẻ mặt a dua cười, Biện Bạch Hiền tức giận hừ một tiếng, trở về tìm giấc ngủ.

Nằm dính trên giường, y liền ngủ say, chỉ tới khi mền nhị nhấc lên, một người khác leo lên giường, từ phía sau y nằm xuống.
Hảo ấm áp, Biện Bạch Hiền dựa vào hơi ấm, cảm giác tay đụng vào bụng mình, y theo bản năng càu nhau: “Đừng chạm bụng em.”
Phía sau còn có tiếng hỏi nhỏ: “Vì sao a?”
“Bên trong có đứa nhỏ, là bảo bối của em.” Mơ mơ màng màng y không biết gì, bản thân nói ra hết bí mật, còn nghĩ mình đang nằm mơ.
Phác Xán Liệt khiếp sợ nhìn nam nhân đưa lưng về mình.
Đứa nhỏ? Ý tứ của y, y có thai? Sao có thể chứ?
Biện Bạch Hiền là nam nhân a! Y sao có thể có đứa nhỏ, hơn nữa đứa nhỏ này là của ai?
Phác Xán Liệt nhớ lại lần gần nhất của hai người, hết thảy không nói nên lời.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận