Một Ngày Làm Thầy, Cả Đời Làm Chồng

"Hối hận" hai chữ này, trong cuộc đời cho dù bạn cẩn thận như thế nào đi nữa, cũng khó tránh khỏi việc ba bốn lần xuất hiện hai từ này
Đối với Tô Mặc mà nói, lần đầu tiên là cái ngày năm anh mười lăm tuổi, lần thứ hai là một ngày mùa đông năm anh mười tám tuổi. Lần thứ ba là bây giờ....
Cay đắng uống cạn một ly rượu, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng nhức nhối đau xót.
Lúc trước, sau khi biết mình và Tô gia không có quan hệ huyết thống, mặc dù rất chán nản, nhưng mà sau khi trằn trọc một đêm cũng hiểu ra, sự rằng buộc của tình thân không nhất thiết phải dùng huyết thống để gắn bó.
Trước đây, sau khi bỏ rơi không chút thương tiếc, mặc dù đau lòng, nhưng mà cũng chỉ là buồn bã đau thương trong ba ngày sau đó, trong lòng cũng hiểu được, tình yêu cũng có lúc không chống lại được sự tấn công mạnh mẽ của tiền tài và quyền thế.
Mẹ Tô từng nói với Tô Mặc một câu như này: Người bạc tình, nếu như lại thật lòng, sẽ là chuyện cực kỳ đau khổ
Dường như trong lúc này Tô Mặc mới giật mình hiểu được ý của mẹ Tô, bởi vì tâm trạng lúc này của anh, thật sự là - cực kỳ đau lòng
Lần lượt nghĩ lại những hành động của mình, cuối cùng Tô Mặc đưa ra một kết luận: Chết tiệt, không ngờ anh đối với Tiểu Bạch Thỏ ngốc nghếch kia, lại thật lòng quan tâm.
Có câu nói: Con người luôn luôn sau khi mất đi mới hiểu được ý nghĩa của việc "Quý trọng".
Nhưng mà, Tô Mặc lại cảm thấy, tình hình bây giờ của anh, sau khi hiểu được ý nghĩa của việc "Quý trọng", thì lại mất đi người anh trân quý nhất
Nếu như thời gian có thể quay ngược lại, thì cho dù có làm gì anh đi nữa, anh cũng sẽ không bao giờ mà nói ra những lời như vậy với Hạ Tề trong lúc tức giận, làm cho Tiểu Bạch Thỏ hiểu lầm; không, phải là trước đó nữa, anh tuyệt đối không ra khỏi nhà mượn rượu giải sầu, nói không chừng, có thể đợi đến lúc Tiểu Bạch Thỏ đến nhà tìm anh, sẽ lập tức giải quyết Tiểu Bạch Thỏ theo hình thức OOXX, đỡ cho việc anh phải giống như con thiêu thân; đợi đã, tốt nhất là nên tìm đến nguyên nhân trước trước đó nữa, con mẹ nó anh không nên ngu ngốc đồng ý với Tiểu Bạch Thỏ cùng cô đến khu vui chơi, như vậy sẽ không gặp phải cái tên phiền toái Trác Dịch kia rồi
Không sai, Trác Dịch chính là tên phiền phức lớn
Đối với việc xuất hiện của Trang Hiểu Hàm, Tô Mặc nhìn ra được, Tiểu Bạch Thỏ cũng không vui vẻ, miễn cưỡng cười vui, lý do chỉ sợ chính là cái tên sinh viên Trác Dịch mà thôi. Chỉ cần vừa nghĩ tới, là có thể đoán ra ngọn nguồn sự việc.
Bởi vì, chỉ cần nhìn qua, cũng nhìn ra Tiểu Bạch Thỏ rất để ý tên Trác Dịch này.

Hồng hạnh vượt tường, nhất định phải dứt khoát cắt đứt cái suy nghĩ này!
Mạnh tay bẻ hoa? Không, không, cái này gọi là đánh dấu chủ quyền lãnh thổ.
Tô Mặc lạnh lùng miễn cưỡng cười một cái liếc mắt nhìn Trang Hiểu Hàm trò chuyện với Tiểu Bạch Thỏ, nghiêng đầu, hơi giương mắt lại nhìn thấy nụ cười mỉm thoáng qua của Trác Dịch, càng cảm thấy khó chịu, ánh mắt tên Trác Dịch này không phải là đang nhìn bạn gái của mình, mà chính là đang nhìn trộm Tiểu Bạch Thỏ nhà anh, loại hành vi này, tuyệt đối không thể chịu đựng được!
Dường như cảm nhận được điều gì đó, Trác Dịch cũng ngẩng đầu lên, nhìn lại Tô Mặc, Theo bản năng, Tô Mặc xiết chặt bàn tay đang cầm tay Tiểu Bạch Thỏ
Khi Sói Xám lớn đi săn, đối với những đồng loại xung quanh luôn có phản ứng rất nhạy cảm, bởi vì, sự xuất hiện của bọn họ chính là sự uy hiếp của bản thân nó. mà Tô Mặc, lúc này đã bị cảm giác uy hiếp này bao vây mạnh mẽ.
Xem ra, khi trở về phải trừng phạt Tiểu Bạch Thỏ thật tốt một chút, nếu không thì, cô sẽ không biết muốn trêu hoa ghẹo nguyệt là như thế nào!
Mặc dù trong lòng Tô Mặc âm thầm tính toán, hận đến nghiến răng nghiến lợi. Nhưng mà, lúc nhìn thấy Tiểu Bạch Thỏ ngồi ở trong xe, hai mắt đỏ hồng, vô cùng tội nghiệp đáng thương kể lại mấy cái chuyện tình trong quá khứ, trong lúc đó Tô Mặc lại phát hiện, một chút ghen tuông kia đã biến mất thay vào đó là sự đồng cảm sâu sắc với nỗi buồn thương của Tiểu Bạch Thỏ. Giống như muốn ôm lấy cô, xoa xoa bộ lông của cô, không muốn để cho cô đau lòng như vậy. Nhưng mà.....
Nghĩ tới động cơ lúc đầu cái con người ngu ngốc này thổ lộ với anh không hề lương thiện gì. Tô Mặc lại nói với chính mình, nhất định phải hạ quyết tâm.
Anh có thể dễ dàng tha thứ việc một con Sói Xám lớn khác từng đi qua con thỏ trắng - vợ của anh, nhưng mà, nếu như con thỏ trắng vợ của anh đã trốn thoát, như vậy, sau này nên toàn tâm toàn ý nghĩ tới việc làm thế nào để vỗ béo chính mình, để cho anh ăn vào bụng, chứ không phải là suy nghĩ đến việc ngồi trên núi xem sói đấu nhau, để xem anh đánh bại một con sói khác!
Phải có một hình phạt nho nhỏ, Tô Mặc nghiêm mặt, bảo Lâm Thư xuống xe
Nếu như cô có thể đuổi theo, nhận ra được sai lầm của mình, như vậy anh sẽ lập tức tha thứ cho cô! Tô Mặc nghĩ như vậy, không ngờ.... đợi cả một buổi chiều, cũng không có thấy bóng dáng của Tiểu Bạch Thỏ
Là con thỏ trắng nhỏ không muốn tới xin lỗi? Hay là, anh ở trong lòng cô, không có quan trọng đến mức đó? Hay là, Trác Dịch trở lại, cho nên không có tâm trạng nào để nghĩ tới anh?
Tô Mặc càng nghĩ, càng cảm thấy khó chịu

Quá không bình thường, như thế này đâu giống với Tô Mặc ngày xưa người tự xưng là người nhìn thấu được tình yêu? Rõ ràng là anh đã lún sâu vào vũng bùn rồi!
Thở dài, bỏ đi, nếu hôm nay Tiểu Bạch Thỏ không tới tìm anh, cùng lắm thì, ngày mai anh tiếp tục nhìn chằm chằm Tiểu Bạch Thỏ vậy, Tô Mặc cười chua xót.
Vì một người mà nóng ruột nóng gan, còn người đó lại giống như không hề để ý tới mình, như vậy không tốt, rất không tốt, nhưng mà còn cách nào khác nữa đâu?
Đợi đến chín giờ, Tiểu Bạch Thỏ vẫn không xuất hiện, Tô Mặc lắc đầu một cái, gọi điện thoại, kéo Hạ Tề ra ngoài mượn rượu giải sầu
Nói thật, cái người tên Hạ Tề này, đúng là người "bạn xấu" sáng ngời ngời! Từ trước đến nay nơi nào có thiêu thân, liền lập tức bổ nhào về chỗ đó.
Tô Mặc một chút cũng không thấy hài lòng, Hạ Tề vừa nhìn thấy anh liền bắt đầu dùng sức đâm vào chỗ đau trong lòng anh
Bình thường anh luôn hành hạ với người khác, lần này, không ngờ lại đến phiên anh bị người hành hạ, Tô Mặc thật sự cảm thấy.... Trăm ngàn tư vị
Hạ Tề nói người của Tô gia có chịu tiếp nhận Tiểu Bạch Thỏ hay không, thật ra thì Tô Mặc không hề lo lắng chuyện đó chút nào, dù sao người nhà cũng là "Hoa tuyệt thế" (ý anh ý là người nhà thực sự của anh là hiếm có mà cũng là khó kiếm), anh hiểu rõ hơn so với bất kỳ ai, điều anh lo lắng chính là.... ngộ nhỡ, căn bản Tiểu Bạch Thỏ không muốn đi cùng anh, nếu thật sự là như vậy thì phải làm thế nào?
Cảm giác ngột ngạt khó chịu không ngừng dâng lên.
Hạ Tề không hiểu tâm trạng Tô Mặc, tự cho là tìm được đề tài, bắt đầu mạo hiểm liều lĩnh líu ríu, Tô Mặc không kiên nhẫn, những cũng không muốn lên tiếng cắt ngang, chỉ buồn bực uống rượu, coi Hạ Tề như không khí khí
Nhưng mà, cái cảm giác ngột ngạt khó chịu kia hoàn toàn biến mất sau khi nhìn thấy vẻ mặt kinh hoảng của Tiểu Bạch Thỏ, thay vào đó là ..... hối hận, tràn đầy trời đất kéo tới
Muốn đuổi theo, giải thích rõ, nhưng lại ý thức được, lờ mà lờ mờ như vậy, nói không chừng, còn đổi lấy sự phản kháng của thỏ trắng nhỏ, con thỏ nóng nảy này là một nhân vật rất quan trọng, anh không muốn xẩy ra xung đột chính diện
Vậy tốt nhất nên nhịn!

Nhưng mà, bao giờ Tiểu Bạch Thỏ mới có thể trở lại đây? Tô Mặc nhìn chằm chằm chất lỏng trong chiếc ly màu vàng nhạt, trong căn phòng trống trải ngoại trừ Bánh Bao đang nhìn chắm chằm lên ngăn tủ đựng đồ ăn vạt, thỉnh thoảng "Gâu gâu" một tiếng, hoàn toàn yên tĩnh
Xem ra ngay cả Bánh Bao cũng nhớ tới người bạn Tiểu Bạch Thỏ.
Kìm nén tâm tư, đem Tiểu Bạch Thỏ thả ra một thời gian, có hai nguyên nhân: Một là trí nhớ Tiểu Bạch Thỏ không tốt lắm; hai là bị Tô Hoãn khổ sở cầu xin giúp đỡ một chuyện.
Tô Mặc thầm nghĩ, Hàn Tuyết Dao là một người con gái quá mức kiên cường, làm cho người ta đau lòng, nên đã đồng giúp đỡ, nhưng lại quá mệt mỏi, sợ rằng chỉ có nhân tài như Hướng Khải mới có thể đối phó được, ôm Tiểu Bạch Thỏ nhà mình vẫn là tốt nhất, khi đói bụng có thể ăn thịt được luôn, khi lạnh ôm trong vòng tay thì rất ấm
Thế nhưng khi giúp đỡ Hàn Tuyết Dao Tô Mặc vẫn vui vẻ làm. Phía sau người Hàn Tuyết Dao, dường như nhìn thấy bóng dáng người mà bản thân anh vẫn luôn nhớ nhung
Không ngờ tới, việc này hình như làm cho Tiểu Bạch Thỏ hiểu lầm rồi
Nhìn thấy Tiểu Bạch Thỏ ngồi ăn cơm cùng với Hướng Khải, lúc đó ra vẻ thân mật, bề ngoài Tô Mặc tỏ vẻ tức giận, nhưng thực ra bên trong đang mừng thầm, kỳ thực, anh có thể lý giải như này, Tiểu Bạch Thỏ vẫn còn rất để ý tới anh?
Ai hiểu được, chứ Tiểu Bạch Thỏ không tự hiểu được, lấy cái cớ cứu vớt "tâm hồn thiếu nữ”, Tô Mặc thật sự là không phản bác được.
Càng không ngờ tới ở phía sau trong quá trình nuôi thả, Tiểu Bạch Thỏ lại gặp được một tên Hồ Ly nhỏ, rất dễ có xu hướng cùng con Hồ Ly này sống qua nhưng ngày tháng vui vẻ
Cuối cùng Tô Mặc nhận thức được nguy hiểm
Vì vậy, mới bắt đầu xuất hiện cảnh tượng mua say, lòng đau như cắt, mượn rượu giãi bày tâm sự? quả thực không sai. Nhưng quan trọng hơn là, Tiểu Bạch Thỏ nhà anh là một con Tiểu Bạch Thỏ có tâm địa lương thiện
Đúng như dự đoán, lúc Tô Mặc ở trong bệnh viện nhìn thấy Tiểu Bạch Thỏ liền len lén nhếch miệng cười. Tự đưa tới cửa, có lý gì lại không ăn? Hơn nữa, đã đói bụng nhiều ngày như vậy rồi
Nhưng mà, vì sao sự vui sướng khi gặp lại này lại bị cắt ngang thế này? Nhìn mẹ mình ầm ầm ĩ ĩ, Tô Mặc chỉ muốn day trán thở dài.
Mà điều làm cho anh càng không ngờ tới chính là, mẹ lại có thể dẫn theo Diệp Lan tới.
Tô Mặc coi như xong rồi, đúng là cái gọi là sứt đầu mẻ trán. Rõ ràng Diệp Lan đang thuận buồn xuôi gió sống ở Châu Âu, tại sao lại chọn đúng lúc này để trở lại, quan trọng hơn là, vì sao mẹ lại đi cùng với cô ấy?
Mẹ biết rất rõ là......

Đúng lúc tâm trạng Tô Mặc còn đang rơi vào trạng tráng rối rắm, vừa ngẩng đầu lên lại phát hiện, con thỏ trắng nhỏ kia, đáng hận, lại trốn thoát rồi!
Ngoại trừ việc chạy trốn, em còn có thể làm gì được nữa không? Cuối cùng, Tô Mặc cũng nổi giận với Tiểu Bạch Thỏ nhà mình
Quả thật, có một ngày tâm tình của Tiểu Bạch Thỏ cũng thức tỉnh, cuối cùng Tô Mặc không có bất kỳ chút do dự nào, bắt Tiểu Bạch Thỏ đem về nhà, bắt đầu vui vẻ lấp đầy bụng, còn Tiểu Bạch Thỏ......
Cảnh ngộ của cô, xin mời tự tưởng tượng
Kịch bản nhỏ:
Một ngày, Tiểu Bạch Thỏ phát hiện trên đầu giường có một cây củ cải rất lớn. Cô vô cùng vui mừng, liền ôm cây củ cải đến gặp Hồ Ly
"Tiểu Hôi, Tiểu Hôi, anh xem cây củ cải này này, ăn nhất định rất ngon"
Hồ Ly bị gọi là Tiểu Hôi có chút miễng cưỡng ngẩng đầu lên, chán ghét liếc mắt nhìn cây củ cải một cái: "Anh không thích củ cải, Bánh Bao thịt ăn rất ngon"
Vì thế, Tiểu Bạch Thỏ xoắn xuýt trở về nhà
Về đến nhà, Sói Xám lớn nhìn Tiểu Bạch Thỏ đến thương tâm, xoa xoa đầu cô: "Sao vậy, không vui hả?"
Tiểu Bạch Thỏ liền đem sự tình kể cho Sói Xám lớn nghe.
Sói Xám lớn cười tít mắt nói: "Nếu Tiểu Hôi không thích, thì em tự mình ăn đi, không phải em thích nhất sao?"
Cũng đúng, Tiểu Bạch Thỏ thở hổn hển gặm củ cải
Còn Sói Xám lớn lại giấu giếm vẻ mặt: "Hồ Ly chết tiệt, lại dám ghét bỏ củ cải vợ ta đưa” Đồng thời, lại hài lòng nhìn một chút! Tiểu Bạch Thỏ, ăn no, thì có thể để cho anh ăn....
Hết chương 47


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận