Môn Phái Của Chúng Ta Sớm Muộn Đổ

(1)

Tiểu sư thúc nhà ta luôn chạy loạn khắp nơi, mỹ danh viết du lịch thiên hạ,tu luyện đạo tâm, thế nhưng mọi người đều biết hắn muốn đi ra ngoài xem tuấn nam mỹ nữ.

Nguyên văn của tiểu sư thúc là: “Người tu đạo là tu luyện vẻđẹp, người phàm là vẻ đẹp tự nhiên, tự nhiên người phàm hơn một bậc.”

Ta cảm thấy được Tiểu sư thúc là ngứa da, cần sư phụ trị một chút, thế nhưng sư phụ đang bận tu luyện để đột phá, cho nên dặn dò ta và Đại sư huynh, Nhị sư huynh nhìn chằm chằm Tiểu sư thúc, không nên để cho Tiểu sư thúc khắp nơi trêu chọc nam nữ nhà lành.

Kỳ thực, ta cảm thấy không cần thiết phải trong coi vì Tiểu sưthúc cũng không cua được ai.

“Vị công tử này, hôm nay khí trời tốt như vậy, không bằng chúng ta đi ngoại thành du lịch được không?”

Tiểu sư thúc cười như một đóa hoa, phối hợp với tuyết lông ngỗng, càng tôn lên sắc hồng trên gương mặt của hắn.

Công tử đang bọc trong áo khoác lông thú liền quăng dù chạy trối chết. Tiểu sư thúc mặc trường sam đơn bạc tại giữa trời tuyết cảm thán: ” Người phàm bây giờ thực sự là mộtđiểm tình thú cũng không có.”

“Tiểu sư thúc, tuyết lớn như vậy, quá lạnh.” Đại sư huynh vẫnluôn có nề nếp nói: “Sư phụ nói ngài trực tiếp đi Bắc Hoangtặng quà cho yêu chủ, đừng tùy tiện chạy loạn.” 

“Ta khi nào thì chạy loạn! Đây không phải là hướng đi Bắc Hoang sao?!” Tiểu sư thúc trợn mắt, nhưng gương mặt thiếu niên không có sức thuyết phục gì: “Đi đi đi, đồ nhi sư huynh dạy dỗ đều không có ý tứ!”

“Tiểu sư thúc, ngài dám đem câu nói này nói cho sư phụsao?” Nhị sư huynh vẫn là yêu thích đâm vào chỗ đau của người khác.

Tiểu sư thúc hẳn là sinh khí, bấm một cái súc địa quyết liền biến mất, Đại sư huynh hướng Nhị sư huynh bày bộ mặt người chết, Nhị sư huynh vẫy vẫy tay: “Dù sao ngươi cũng không có biện pháp giữ Tiểu sư thúc lại, nhìn ta làm gì?”


Đại sư huynh: “…”

Ta cảm thấy được Nhị sư huynh chuyển qua tu luyện khảnăng chém gió, nói không chừng có thể đạp đất phi thăng.

(2)

Đại sư huynh bấm ngón tay tính toán, chỉ một phương hướng, ba người chúng ta liền đuổi theo hướng đó. Tuy rằng sức chiến đấu của Đại sư huynh không ra sao, thế nhưng ôn nhu, chịu khó, chịu trách nhiệm, có thể khám phá thiên cơ, hơn nữa làm sư huynh một ngàn năm, chiếu cố sư đệ đặc biệtthuận tay, chắc chắn sẽ không cố ý bẫy người.

Cho nên, khi nhìn thấy bóng dáng Tiểu sư thúc rơi vào mêtrận, ta tuyệt đối sẽ không hoài nghi gì Đại sư huynh.

Nếu như phương hướng này là do Nhị sư huynh chỉ, ta sẽ không tới.

“Nguyên lai Tiểu sư thúc cảm thấy được nơi này có vấn đềnên mới tới a.” Đại sư huynh thở dài nói: “Không biết Tiểu sưthúc có gặp gỡ kẻ địch hay không.”

Không, Đại sư huynh, ta cảm thấy được đây là con đườngTiểu sư thúc tùy tiện chọn mà thôi.

“Có ma khí.” Nhị sư huynh nói, sắc mặt nghiêm nghị, tay phải vẫy một cái liền đem vũ khí bản mệnh nắm trong tay:“Hai ngươi tới gần ta một chút, không được tách ra.”

Vừa dứt lời, thân ảnh Nhị sư huynh liền biến mất trước mắt ta, Đại sư huynh nhìn ta một cái, ta nhìn lại Đại sư huynh.

Nhị sư huynh không hổ danh kiêm chức miệng xui xẻo.

“Nhị sư huynh có chuyện gì hay không nha?” Ta nắm tay Đại sư huynh thật chặt, có chút lo lắng hỏi.


“Không sao, Nhị sư đệ rất mạnh.” Đại sư huynh hoàn toàn tựtin nói, nói xong liền ngừng một chút: “Hắn tu đến Nguyên Anh sao?”

“Hình như còn thiếu một chút.”

“Vậy không ổn.” Đại sư huynh xoay người lại: “Ngươi chờmột chút, ta tìm hắn xem sao.”

Tu đến Nguyên Anh thì cho dù thân thể tiêu vong, cũng cóthể luân hồi trùng tu, Nhị sư huynh rất hay xảy ra chuyện, chết mười một lần rồi, đoạt xác hai lần , luân hồi chín lần, khihắn chết đến lần thứ ba sư phụ ép hắn luyện 《Bỏ linh trục tiên thể chuyển pháp》, chết cũng không sao, thế nhưng mỗi lần tiếp dẫn hắn trở về sơn môn đều là Đại sư huynh cùng ta,luôn dạy những thứ giống nhau, cũng là rất phiền.

“Hoàn hảo, không chết.” Đại sư huynh thở phào nhẹ nhõm:“Đi hướng bên này.”

Một trận gió to nổi lên, trước mắt ta chỉ còn một màu trắng xóa.

(3)

Ta xuống núi không nhiều, bất quá vận may ngược lại không sai, không phải đụng tới thiên tài thì chính là nhặt được địa bảo, mấy sư đệ sau này đều là ta nhặt được, một người mạnh mẽmột người tư chất lợi hại.

Sư phụ không quá thích ta xuống núi, bởi vì muốn nuôi đồ đệlợi hại rất hao tâm tốn sức mất công tốn sức phí tiền, hơn nữa còn chiếm thời gian hắn và Tiểu sư thúc tú ân ái.

Lần này là bởi vì nghe nói Bắc Hoang yêu chủ xuất quan sau một vạn năm, sư phụ cảm thấy được ta có thể kiếm được mộtít thứ tốt tương đối hữu dụng, cho nên mới gọi Đại sư huynh mang ta theo.

Hiện tại ta đem Đại sư huynh, Nhị sư huynh, Tiểu sư thúc vứt hết, làm sao bây giờ?


Kỳ thực có một biện pháp tốt chính là ngồi chờ tại chỗ, sốphận của ta cực kỳ tốt, không chết được còn có thể kiếm đồvật, bất quá ta cảm thấy được có chút thẹn với sự tín nhiệmcủa sư phụ, cho nên quyết định xông vào trận một lần.

Ta xông vào tử môn, người bày trận đều giống nhau không yêu thích mê hoặc người khác, đổi các loại hình sinh tử gì đó.

Trận này tử môn chính là tử môn, một chút cũng không lừa dối.

Ta đem quà tặng của sư phụ đưa dùng hết, thiếu chút nữangay cả bản mệnh pháp bảo cũng hỏng, thật vất vả xông vào tử môn, thuận tiện còn nhặt được thân thể Nhị sư huynh—— không chết, thế nhưng nguyên thần thoát ra, bị trận pháp khống chế chém về phía ta.

Nguyên lai kiếm ý vừa nãy ở tử môn là Nhị sư huynh a, ta nói làm sao

quen thuộc như vậy!

Sớm biết không xông vào tử  môn.

(Kết)

Ta cảm thấy được lần này gặp xui xẻo, Nhị sư huynh không hổ danh chết nhiều lần như vậy, kiếm ý thật là đáng sợ.

Ngay lúc ta đem bản mệnh bình ném xuống đất, chuẩn bịtrốn vào đó chờ chết, một trận tiếng ca truyền đến.

Tiếng ca khó nghe như vậy ngoại trừ Tiểu sư thúc thì không phải ai khác, mỗi lần Tiểu sư thúc ca hát dưới cửa sổ sư phụ, chúng ta đều hận không thể đem năm giác quan hoàn toàn biến mất —— Tiếng ca của Tiểu sư thúc có thể xuyên thấu thần hồn, muốn che cũng che không được.

Nhị sư huynh lập tức tỉnh táo lại, ta tận mắt nhìn thấy trênthần hồn của hắn nổi lên một tầng da gà.

Thật là đáng sợ, bị tiếng ca của Tiểu sư thúc đấm thẳng vàothần hồn a, chà chà.


Nhị sư huynh giống như phát rồ chém lung tung vào đại trận, rất nhanh liền đem trận chém tan.

Ta phát hiện Đại sư huynh ở ngoài cách xa mấy bước, Tiểu sưthúc thì tại mắc trận múa kiếm đùa giỡn bạch hồ, vừa hát vừa nhảy.

Sau đó ta mới biết trận là do con bạch hồ này bày, đặc biệt nhằm vào kiếm tu, nếu như Nhị sư huynh không tiến vào kỳthực đối với chúng ta không có tác dụng gì, chúng ta cũng không phải kiếm tu.

Nhị sư huynh thật sự rất xui xẻo.

Tiểu sư thúc múa kiếm xong, bức bạch hồ biến ảo thành dáng dấp dáng dấp hắn muốn, bạch hồ biến ảo không quá thành công, Tiểu sư thúc sinh khí liền đem con hồ ly này bắt lại.

Ta có chút xấu hổ nói: “Tiểu sư thúc, quà tặng sư phụ đưa ta dùng hết mất rồi, làm sao bây giờ?”

Tiểu sư thúc con mắt hơi chuyển động, nói: “Không có việc gì, thì nói chúng ta bị con bạch hồ này đánh cướp, thuộc hạyêu chủ bất lực, không giúp được chúng ta!”

“Tiểu sư thúc, việc này không thích hợp.” Đại sư huynh nhanh chóng ngăn cản: “Như vậy đi, ta trở về một chuyến bẩm báo sư phụ…”

Đại sư huynh chưa nói xong Tiểu sư thúc liền bấm phápquyết chạy.

Đại sư huynh muốn đuổi theo lại không dám, ta kéo thân thểNhị sư huynh không biết làm sao.

Cuối cùng Đại sư huynh vẫn lưu lại với ta cùng nhau trong coi Nhị sư huynh đoạt xác cơ thể của chính hắn —— thờiđiểm phá trận quá hỗn loạn, bị thần hồn của kiếm tu kháctrong trận thừa dịp cháy nhà hôi của.

Đợi khi Nhị sư huynh thật vất vả đem thân thể đoạt lại đã làba ngàý sau, Đại sư huynh thu được phi hạc đưa thư của sưphụ, nói Bắc Hoang yêu chủ tuyên chiến Thiên Thư Các chúng ta, hỏi chúng ta xảy ra chuyện gì.

Đại sư huynh không biết hồi âm làm sao thiếu chút bạc đầu.

Ta cảm thấy được lần này thả Tiểu sư thúc xuống núi chính làsai lầm to lớn nhất của sư phụ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận