Mối Tình Đầu Đòi Bao Nuôi


Diệp Nhiên ra khỏi phòng, trông thấy Lục Nam Châu đứng một mình ngoài cổng lặng lẽ hút thuốc.

Làn khói bảng lảng trong không khí âm thầm tan đi.

Diệp Nhiên nhíu chặt mày.

Cậu không thích Lục Nam Châu hút thuốc, không chỉ vì mùi thuốc đắng chát mình ngửi không quen mà còn vì hút thuốc có hại cho sức khỏe.

Cậu muốn Lục Nam Châu khỏe mạnh sống lâu trăm tuổi.

Cũng khá lâu rồi Lục Nam Châu chưa hút thuốc, bởi vì Diệp Nhiên cứ thấy anh hút thì lại không vui.

Trong ký ức của Diệp Nhiên, anh không có mùi thuốc lá, không có buồn bã hay suy sụp tinh thần, mỗi khi cười đều rất tươi tắn.

Diệp Nhiên không biết anh hút thuốc từ lúc nào, càng không biết Lục Nam Châu đã từng đi qua thành phố của cậu không chỉ một lần.

Từ hy vọng tràn trề cho đến thất vọng liên tục, Lục Nam Châu tìm kiếm mọi thông tin nhỏ nhất, đến nhà họ Diệp đã chuyển đi từ lâu, đi hết những nơi gần đó để hỏi thăm nhưng không ai biết Diệp Nhiên ở đâu.

Đến giờ anh vẫn nhớ rõ từ ga tàu đến nhà Diệp Nhiên phải đổi xe buýt ba lần, tổng cộng hai mươi mốt trạm, anh từng đếm tên mỗi trạm vô số lần! !
Thành phố kia vô cùng phồn hoa náo nhiệt, trên đường xe cộ tấp nập, dòng người chen chúc nhưng không hề có người mà anh muốn tìm.

Anh đã quên mình bắt đầu hút thuốc thế nào, hình như lúc đó anh đứng ven dãy phố dài tít tắp, ánh nắng hắt vào chân, đột nhiên anh phát hiện vị đắng nghét trong cổ họng có thể làm tim bớt đau một chút.

Anh nhớ Nhiên Nhiên của mình, nhớ đến quặn thắt! !
Chiều hôm đó, một mình anh đứng trong hẻm nhỏ, tàn thuốc vương vãi dưới đất, hai mắt đỏ hoe.

Đến khi trời tối, anh lên xe buýt về nhà, đếm tên các trạm một lần cuối cùng, hết trạm này đến trạm khác, nhìn bóng người dần biến mất ngoài cửa xe.

Từ sau hôm đó anh không còn đến thành phố kia nữa.


Anh cứ tưởng mình sẽ không bao giờ tìm được người trong lòng, cũng như ngày hôm qua đã mất vĩnh viễn chỉ còn trong quá khứ.

Nhưng bây giờ người này lại chạy ra ngoài, còn ôm chầm anh từ phía sau rồi lẩm bẩm: "Anh lại hút thuốc nữa rồi.

"
Lục Nam Châu thu hồi suy nghĩ, nhìn thoáng qua cánh tay trên eo rồi thản nhiên nói: "Buông ra.

"
Diệp Nhiên không chịu buông mà nhẹ giọng hỏi: "Vậy anh đừng giận nữa được không?"
Lục Nam Châu lặng thinh.

Khói thuốc vừa đắng vừa chát làm Diệp Nhiên bị sặc ho khan một tiếng.

Lục Nam Châu dụi tắt điếu thuốc, dừng một lát mới nói: "Anh không giận.

"
Diệp Nhiên dựa vào bờ lưng ấm áp của anh lẩm bẩm: "Nhưng anh không vui mà.

"
Lục Nam Châu: "Cái gì anh cũng không biết mà vui được sao?"
Diệp Nhiên im lặng một hồi, sau đó thấp giọng nói: "Nếu anh biết chỉ càng không vui hơn thôi.

"
Lục Nam Châu trầm mặc nửa ngày rồi phũ phàng gỡ cánh tay trên eo ra, "Không nói thì không cho ôm.

"
Diệp Nhiên sững sờ: "Vậy hôn được không?"
Lục Nam Châu: "Đương nhiên là không rồi!"
Diệp Nhiên: "! ! " Đây khác nào trở lại lúc ban đầu chứ? Eo mình mỏi vô ích rồi.

"Đừng mà," Diệp Nhiên lại ôm chặt anh, "Đã hứa mỗi ngày ôm năm phút rồi mà, không được quỵt nợ.

"
"Năm phút?" Lục Nam Châu hừ lạnh một tiếng, "Chỉ năm phút thôi à? Rốt cuộc ai quỵt nợ hả?"
Diệp Nhiên lầm bầm: "Ôm thêm chút xíu cũng không được sao? Hẹp hòi.

"
Lục Nam Châu kéo tay cậu xuống rồi quay người lại, chưa kịp lên tiếng thì Diệp Nhiên đã ngẩng mặt lên hôn anh một cái.

Lục Nam Châu: "! ! "
Lục Nam Châu nắm tay cậu đè vào cửa, ánh mắt nặng nề nhìn cậu chằm chằm.

Diệp Nhiên bị anh nhìn hơi sợ, "Lục Nam Châu! ! "
Sau đó cậu nghe Lục Nam Châu hung dữ nói: "Đêm nay anh sẽ ngủ trên ghế salon!"
Diệp Nhiên: "! ! "
Diệp Nhiên: "Ghế salon lạnh lắm.

"
Lục Nam Châu: "Lạnh chết luôn đi!"
Diệp Nhiên: "Vậy em cũng ngủ trên ghế salon.

"
Lục Nam Châu nhíu mày, "Em dám à?!"
Anh dám thì em dám, Diệp Nhiên nghĩ thầm, còn nói không giận nữa chứ, nếu để cha em biết chắc sẽ mừng gần chết! !

Nghĩ nửa chừng cậu mới sực nhớ ra chuyện gì, "Cha em đâu rồi?"
Diệp Nguyên Tùng xụ mặt đứng ở ngã ba.

Lúc nãy mình tới đây từ đường nào nhỉ? Bên này hay bên kia?
Ông cố suy nghĩ nhưng vẫn không nhớ ra được.

Thôi, đi bên này vậy.

Ông chậm rãi bước đi, nhưng càng đi càng hoang mang --- Rốt cuộc đây là chỗ nào vậy?
Ông Lý dắt bò ra suối uống nước thì chợt phát hiện một ông già lạ mặt đang đi tới đi lui gần đó.

Làm gì thế? Lý đại gia bỗng nhiên cảnh giác --- Chắc không phải muốn trộm bò của mình đấy chứ?!
Diệp Nguyên Tùng lần mò hơn nửa ngày vẫn không tìm được đường nên đành chịu thua, định tới hỏi ông lão chăn bò bên dòng suối kia xem muốn về nhà Lục Nam Châu phải đi đường nào.

Ông đến cạnh dòng suối, chưa kịp mở miệng thì điện thoại trong túi reo lên.

Ông mở ra xem, là Diệp Nhiên.

"A lô! ! "
"Cha," Diệp Nhiên hỏi, "Cha đi đâu vậy?"
Diệp Nguyên Tùng nhìn khung cảnh xa lạ xung quanh, ngập ngừng nói: "Đi dạo một vòng thôi.

"
Diệp Nhiên thở dài hỏi: "Chứ không phải cha bị lạc sao?"
Diệp Nguyên Tùng nghẹn họng, mạnh miệng nói: "Đâu có! Lát nữa cha về ngay.

"
"Cha đang ở đâu?" Diệp Nhiên vẫn không tin, "Để con nói Lục Nam Châu tới đón cha, đừng đi lung tung nữa.

"
Diệp Nguyên Tùng nghe mấy chữ "Lục Nam Châu" thì càng tức hơn, "Không cần! Ai thèm nó đón?! Cha có bị lạc đâu!"
Cả ngày chỉ biết nhớ đến thằng nghèo kia, không có tiền đồ!
Ông cáu kỉnh giơ chân đá bay hòn đá cạnh suối.

Hòn đá kia văng trúng con bò già của ông Lý đang uống nước.

Con bò kia ngẩng đầu lên "Bò!.


ò! " một tiếng, hai mắt nhìn chằm chằm Diệp Nguyên Tùng như sắp sửa lao tới.

Diệp Nguyên Tùng bị dọa sợ nên vô thức lùi ra sau, dưới chân lập tức lảo đảo.

Sau đó Diệp Nhiên nghe thấy cha mình hét to một tiếng.

"Cha, cha! ! "
Diệp Nhiên lo lắng gọi mấy lần nhưng không nghe Diệp Nguyên Tùng trả lời, chỉ nghe thấy tiếng ồn ào ở đầu dây bên kia.

Lục Nam Châu vốn đang giận dỗi, thấy bộ dạng này của cậu thì buột miệng hỏi: "Gì thế?".

Web đọc ????ha????h tại ﹏ ????гù????????г???????? ệ????.

V???? ﹏
Diệp Nhiên lo lắng nói: "Hình như cha em xảy ra chuyện rồi! ! "
"A lô? A lô? Có ai không?" Đúng lúc này, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói khác.

Lục Nam Châu nghe khá quen nên cầm lấy điện thoại, ngập ngừng nói: "Chú Lý?"
"Ôi, Tiểu Lục đấy à?" Ông Lý vội nói, "Đây là họ hàng của cháu đúng không? Cháu mau tới đón ông ấy về đi.

"
Lục Nam Châu cau mày hỏi: "Có chuyện gì thế ạ?"
"Họ hàng của cháu té xuống suối nên chú kéo lên.

" Ông Lý đáp, "Cả người ông ấy ướt sũng mà còn sống chết đòi tắt điện thoại, nói là mất mặt quá! ! Ôi, ông đừng có giật mà, lớn tuổi như vậy còn sợ cái gì! ! Tiểu Lục, cháu mau tới đây đi.

"
Đầu dây bên kia vang lên tiếng gào thét của Diệp Nguyên Tùng, "Ai là họ hàng của nó hả?! Tôi chẳng có quan hệ gì với nó hết!"
Lục Nam Châu, Diệp Nhiên: "! ! ".


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận