Mị Tướng Quân

Tiểu Thất thấy ta im lặng, cho rằng ta đang nhớ lại chuyện vừa xảy
ra, lại nghĩ tới phải mau chóng làm một cái vòng tay, liền nói: “Thuộc
hạ phải chuẩn bị vật liệu đây, haiz, nếu lão tam ở đây thì tốt.”

Lão tam chế tác đồ trang sức rất giỏi.

Y nhắc tới lão tam mới khiến ta chợt bừng tỉnh: “Tiểu Thất, ngươi nói xem, sau khi nhảy xuống vách đá Hổ Sơn, thật sự không ai có thể sống
được sao?”

Tiểu Thất giật mình, ngẩng đầu nhìn ta: “Ý cô muốn nói tão Tam?
Không, không thể nào, năm đó hắn và Hầu Đức Ninh cùng đi đưa tin cho Hạ
Hầu Thương, bị đuổi giết đến Hổ Sơn, lại còn thương nặng. Lúc ta đuổi
tới, vừa lúc nhìn thấy hắn bị Hậu Đức Ninh đâm một kiếm trúng ngực, bị
đá xuống vách, vách núi cao như vậy….”

Hậu Đức Ninh vốn là lão tứ trong bắc đẩu thất tinh, không ai ngờ y
lại đến từ kinh thành, ẩn náu bên cạnh ta nhiều năm. Chỉ vì nhát kiếm
cuối cùng, nhát kiếm cuối cùng đó lại đâm vào lồng ngực lão tam.

“Đúng, hắn không sống được….”

Khi mặt nạ của sát thủ kia bị roi của Hạ Hầu Thương quật xuống, ta
thấy rõ người có vết thương đầy mặt kia, chắc chắn là y, ta nói: “Nhưng
hôm nay ta nhìn thấy hắn!”

“Người ám sát Hạ Hầu Thương?”


Ta gật đầu: “Chắc chắn hắn trốn được rồi. E rằng người ám sát Vĩnh
Lạc đế hôm nay có liên quan tới hắn, cũng có thể hắn biết điều gì đó.
Tiếc rằng ta và hắn không thể nhận ra nhau, hắn… cũng không nhận ra ta.”

Tiểu Thất thở dài một hơi, chỉ nói: “Thuộc hạ sẽ đi điều tra thêm.”

Hương thơm ấm áp phất phơ bay từ lư hương khắc hoa. Dưới ánh nến hiu
hắt, hoa văn lá phong trên bình phong như dòng nước bạc chảy xuôi trên
dòng sông, khi hợp khi tan, tựa như bảy người kia. Từng người biến mất,
hôm nay lại trở về?

Tiểu Thất vốn muốn đi, sau khi đi đi lại lại vài bước trong đại sảnh, mới đứng lại, nói với ta: “Mấy ngày sau, cô nên cẩn thận một chút.”

“Nhưng không biết họ sẽ làm gì?”

Y có vẻ lo lắng, không biết tại sao, ta cũng không yên tâm lắm. Dù
tất cả tiến hành cực kì thuận lợi, nhưng quá mức thuận lợi lại làm cho
người ta cảm thấy dường như có bánh rơi từ trên trời xuống. Lão tam xuất hiện vào lúc này, không biết là tốt hay xấu đây?

……………

Mấy ngày sau, trong cung hạ thánh chỉ. Bởi vì ta là người chế áo
giáp, hạ lệnh cho Hạ Hầu Thương đưa ta tham gia yến tiệc đón tiếp Ô Mộc
Tề, mà đồng thời Giang Tử Sơ cũng được mời vào cung. Nàng là nữ nhi chưa gả, tất nhiên không thể tiến cung cùng bọn ta, được người đón vào cung
từ mấy ngày trước.

Trong cung lại truyền đến tin tức, nói Ô Mộc Tề đã chính thức cầu
thân với Hoàng thái hậu. Nữ nhân hoàng thất rất ít, đều đã gả cho người
ta, những người chưa gả phần lớn lại dưới mười tuổi. Cho nên Hoàng thái
hậu lần lượt mời quý nữ đại thần, nếu Ô Mộc Tề để mắt đến, liền phong
làm công chúa, tái ngoại hòa thân. Nghe nói trong số nữ nhi chưa gả,
ngoại trừ Giang Tử Sơ còn mời cả Ninh Khải Dao và Tần Thi Chi. Xem ra,
lần này không chỉ để lựa chọn đối tượng cho Ô Mộc Tề, mà còn muốn giải
quyết hôn sự cho Hạ Hầu Thương và Thái tử điện hạ luôn.

Ngày hôm sau, Tiểu Thất đã làm xong vòng tay cho ta, dặn dò đủ điều
bảo ta đeo lên, không được cởi ra. Tất nhiên ta ngoan ngoãn nghe theo,
trải qua vụ việc lần trước, ta đã hiểu được: Nam nhân có thể kích động
bất cứ lúc nào.

Từ sau lần đó, Hạ Hầu Thương không ở vương phủ đã mấy ngày, nghe nói
nhận được việc mới, đi tuần phòng lũ thay Hoàng thượng, vì vậy ta thở
phào nhẹ nhõm.


Mấy ngày sau, chính là yến tiệc đón tiếp. Quốc yến bậc này, ta vốn
không có tư cách tham gia, nhưng bởi vì nhận việc chế luyện áo giáp bạc, ta được phong hào Thuận Nhân, nữ quan thất phẩm, để tiện cho ta có thể
theo Hạ Hầu Thương vào cung tham gia yến hội. Mà ta cũng biết rõ, ta
tham gia yến hội lần này chẳng qua bởi vì phòng bị Ô Mộc Tề dùng câu
thích tiễn kiếm cớ gây sự. Áo giáp bạc hàn tằm có thể ngăn cản câu thích tiễn hay không, cũng là chuyện liên quan đến đại sự thắng bại của hai
nước.

Mặc dù trận chiến lần trước, Tây Di thất bại thảm hại, thêm vào nội
chiến liên miên, quân lực tổn hao tám chín phần. Nhưng Quân gia đã không còn, người dân Tây Di nổi danh hung hãn, toàn giân đều là binh lính.
Trải qua vài năm nghỉ ngơi và hồi phục, nội bộ đã thống nhất dưới tay
Thiết Sâm khả hãn, lẽ nào không muốn ngóc đầu trở lại?

Lần này Ô Mộc Tề đến đây, chắc hẳn vẫn vì thử dò xét?

Nếu như tìm được đối tượng hòa thân, nữ tử này đúng thật là bị vây
trong tình cảnh nguy hiểm chồng chất. Có điều không biết ai có thể may
mắn như vậy?

Lúc ta và Hạ Hầu Thương ngồi xe vào cung, đi qua cổng, dưới mái hiên
cong cong đều đã treo đèn. Các cung nữ qua lại thướt tha, bận rộn dán
giấy hoa nhiều màu lên cửa sổ băng tiêu, quấn gấm vóc kim tuyến màu đỏ
lên cột gỗ. Đâu đâu cũng tràn ngập vẻ tươi vui.

Bọn ta được an trí tạm thời ở Trọng Hoa cung, cùng với các thân vương hoàng thất chờ yến tiệc bắt đầu. Các mệnh phụ quan viên còn lại được an trí ở Vĩnh Hòa cung gần Trọng Hoa cung.

Trọng Hoa cung là nơi ở của hoàng tử lúc vị thành niên, cũng là chỗ ở của Hạ Hầu Thương lúc còn trẻ. Sau khi phân phủ phong vương thì thỉnh
thoảng khi Hoàng đế triệu kiến, đến khuya không kịp trở về, mới có thể
ngủ lại ở đây. Bây giờ Trọng Hoa cung chỉ còn lại Tam hoàng tử Hạ Hầu
Xương. Lúc bọn ta tới, Hạ Hầu Xương đã đến Di Hòa hiên cùng An Dật
vương. An Dật vương tìm được trò vui, đến trước để cổ vũ.


Nhóm quý nữ quận chúa chưa lập gia đình được mời vào cung từ mấy ngày trước, tất cả đều ở trong Trữ Tú cung. Còn mệnh phụ quan viên không có
chỗ để ở lại trong cung, nếu không muốn chờ ở ngoài điện chỉ có thể
trình diện vào lúc tiệc rượu bắt đầu.

Hoàng tử Tây Di Ô Mộc Tề lại ở hành cung bên ngoài. Y mang theo đám
tùy tùng đông đảo, lại không muốn ở trong cung theo quy củ. Dưới sự cân
nhắc của hai tướng, đành phải tiến vào hành cung ở cạnh vườn săn bắn.

Vào tới cung, sau khi rửa mặt, bọn ta liền theo cung nhân đi bái kiến Hoàng thái hậu trước. Còn chưa vào cửa điện, xa xa đã thấy hai ba chiếc kiệu dừng ở bên ngoài, tộc huy phía trên chứng tỏ mức độ náo nhiệt
trong điện. Ninh gia, Giang gia, Tần gia không hẹn mà tất cả đều cùng
tới đây.

Cũng có thể nhận được lời mời, nên các nàng cùng đến. Xem ra Hoàng
thái hậu sợ phiền toái, cũng không suy đoán hỏi ý từng người, mời hết cả ba vị tới đây, cẩn thận quan sát, để tránh ghép sai đôi. Như vậy xem
ra, thái tử điện hạ nhất định cũng ở đây.

Tiểu hoàng môn (*) kêu to một tiếng, bọn ta vào cửa điện. Tuy ta được phong hào nữ quan thất phẩm, nhưng không thể vào yết kiến cùng Hạ Hầu
Thương. Ta đành chờ bên ngoài, một lát sau mới có tiểu hoàng môn tuyên
ta yết kiến. Lúc ta vào đại điện, một vị thiếu nữ mặc váy tử sa mỏng
tang ngồi ở bệ đặt chân của Hoàng thái hậu. Nàng chỉ mới mười một mười
hai tuổi, làn da trắng ngần, ngón tay như cọng hành, mỉm cười đưa tay
bóc vỏ nho trên chiếc khay sứ trắng tinh, để vào bát bạc nhỏ, vừa bóc
vừa khẽ nói gì đó với Hoàng thái hậu, khiến mặt bà hiện rõ ý cười.

* Hoàng môn là tên gọi của thái giám ở triều đại này.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận