Mị Cốt Chi Tư

Tuy biết rõ thân phận Như Nguyệt Quận chúa, nhưng giờ phút này thấy cử chỉ
đó, Mạc Song Bách cũng phải hoang mang, buột miệng nói: “Như Nguyệt Quận chúa thật sự là con gái sao?”

Liễu Vĩnh sa sầm nét mặt, hối hả
chạy đến bên Như Nguyệt Quận chúa, thấy Quận chúa vẫn ôm lấy Lâm Mị
không buông, hắn cố kiềm chế nói: “Buông nàng ra!”

Lâm Mị ở trong vòng tay Như Nguyệt Quận chúa, vốn đã đứng vững lại, muốn vùng ra,
nhưng Liễu Vĩnh đột ngột tiếp cận, hắn phẫn nộ khiến khí tức đàn ông đập thẳng vào nàng, trong nháy mắt, hai gò má nàng nóng bừng, sóng mắt như
thủy, toàn thân nhũn ra, nàng hốt hoảng, vội lần mò tìm túi thơm ở eo,
vừa sờ, lại chạm phải tay Như Nguyệt Quận chúa. Thì ra khi Như Nguyệt
Quận chúa duỗi tay ôm nàng, oái oăm là tay Quận chúa lại đặt lên túi
thơm, bịt kín khiến mùi bạc hà không thể tỏa ra.

Như Nguyệt Quận
chúa phát hiện thân thể Lâm Mị mềm nhũn như bún, da thịt nóng bỏng,
dường như đứng không vững, cánh tay vốn định buông lỏng lại xiết chặt
hơn, thấp giọng hỏi: “Tiểu Mị, cô gặp vấn đề gì ah?”

“Quận chúa, cô buông ra ta!” Lâm Mị lắp bắp nói, mị nhãn như tơ, nỉ non cầu khẩn.

Như Nguyệt Quận chúa vì có tướng mạo tương đối nam tính, từ nhỏ đến lớn,
không có ai đối xử với cô ấy như con gái, cô ấy cũng giống như quên luôn chuyện mình là con gái, còn học tập phong cách đàn ông, đi lấy lòng che chở một vài cô gái xinh đẹp yếu đuối. Lúc này Lâm Mị yếu đuối dựa vào
cánh tay cô ấy, khiến cô ấy trào dâng bản lĩnh anh hùng khí khái muốn
được bảo vệ Lâm Mị, trong lúc nhất thời còn ôm chặt hơn, cúi đầu nhìn
Lâm Mị.

Những hành động đó của Lâm Mị và Như Nguyệt Quận lọt vào
trong mắt Liễu Vĩnh, trở thành một người muốn gỡ tay đối phương để thoát thân, một người dùng vũ lực cưỡng ép. Nhất thời lửa giận bùng lên, quên béng chuyện Như Nguyệt Quận chúa là con gái, hắn xông đến, tay trái
hung hãn lôi Như Nguyệt Quận chúa ra, tay phải kéo Lâm Mị về phía mình.

Cánh tay Như Nguyệt Quận vốn quàng ngang hông Lâm Mị, bất ngờ bị Liễu Vĩnh
gỡ ra, ngón tay vướng vào túi thơm rồi kéo luôn túi thơm rơi xuống đất.
Nhất thời tiến lên một bước, dẫm thẳng lên túi thơm, Quận chúa lại duỗi
tay lôi kéo tay Lâm Mị.

“Buông tay!” Lâm Mị căn bản là đứng không vững, lả người vào cánh tay Liễu Vĩnh, cảm thấy giận dữ, cũng không rõ
là khiển trách Liễu Vĩnh, hay là khiển trách Như Nguyệt Quận chúa. Đáng
tiếc giọng nói của nàng chẳng có chút ghê ghớm nào, tựa như nỉ non tình
tự, hoàn toàn vô dụng.


Liễu Vĩnh vừa chạm vào tay Lâm Mị, liền có cảm giác mềm mại không xương, phảng phất như bông vải, liền hiểu ngay
lập tức, haizzz, thì ra là bệnh mềm xương tái phát. Thứ bệnh này, thật
không nên để người khác biết. Hắn nhìn eo Lâm Mị, không thấy túi thơm
nào, đảo mắt một vòng cũng không thấy túi thơm nào trên đất, lòng biết
không ổn, cái khó ló cái khôn, hắn quay sang trách móc Như Nguyệt Quận
chúa: “Tiểu Mị trúng độc rồi, mau buông tay!” Việc khẩn cấp trước mắt,
là đưa tiểu Mị đến một nơi hẻo lánh, sau đó tìm túi thơm cho nàng.

Túi thơm, túi thơm của ta! Lâm Mị lần mò bên hông, vẫn không thấy túi thơm
đâu, chỉ mò phải cánh tay Liễu Vĩnh. Trong lúc nhất thời khóc không ra
nước mắt, giãy dụa nói: “Buông ta ra!”

Lâm Mị muốn né tránh vòng
tay của Liễu Vĩnh, nhưng không biết rằng, nàng giằng co qua lại, dền dứ
tới lui, lại tạo ra một hiệu ứng khác, gương mặt tuấn tú của Liễu Vĩnh
đỏ bừng, rốt cục hắn bất chấp tất cả, duỗi tay ôm trọn Lâm Mị, phân bua
với Mạc Song Bách đang trợn mắt há mồm: “Song Bách, tiểu Mị trúng độc,
chuyện này không nên để lộ cho nhiều người. Cậu lặng lẽ ra ngoài kia tìm người hầu hỏi nhỏ hộ tôi trong phủ Công chúa có lá bạc hà không, nếu có nhanh chóng mang lại đây mấy lá.” Chờ Mạc Song Bách hối hả chạy đi,
Liễu Vĩnh lại quay sang Như Nguyệt Quận chúa nói: “Thỉnh cầu quận chúa
tìm xung quanh đây một lượt, xem túi thơm của tiểu Mị rơi vào góc nào.
Trong túi thơm kia có thuốc giải độc. Nếu cô tìm thấy thì mang cho tôi.”

Như Nguyệt Quận chúa vừa nghe Lâm Mị trúng độc, la lên thảng thốt, “Sao lại như thế? Vừa rồi vẫn không sao mà.” Chưa dứt lời thì Liễu Vĩnh đã ôm
Lâm Mị đi mất hút, đành cúi đầu tìm quanh, lẩm bẩm: “Phải tìm được túi
thơm!”

Vườn này của Thiên Phương Công chúa do chuyên gia thiết
kế, điểm nhấn nằm ở chín đoạn rẽ, mười tám đoạn quay đầu, từng chi tiết
cũng rất tinh tế đẹp đẽ. Liễu Vĩnh ôm Lâm Mị xuyên qua mấy thân cây, quả nhiên tìm thấy một bụi hoa yên tĩnh, hắn bèn ôm nàng chui vào trong bụi hoa, trấn an: “Yên tâm đi, Song Bách hành sự rất ổn thỏa, chắc chắn sẽ
tìm được lá bạc hà.”

Anh đừng gần tôi như vậy, là tôi tự đi tìm
túi thơm được. Lâm Mị chỉ hận lúc trước không ám chỉ nhiều thêm một
chút, cho Liễu Vĩnh hiểu rằng, bệnh của nàng không thể để đàn ông trẻ
tuổi đến gần.

Liễu Vĩnh thấy Lâm Mị mấp máy môi, nhưng không nghe ra, liền kề sát môi nàng, thấp giọng hỏi han: “Em nói gì?”


“Em…” Lâm Mị chớp chớp làn mi, môi hé mở, tiếng nói mơ hồ không rõ ràng, nàng nhíu mày, cố gắng nghiêng đầu, hy vọng tránh được khí tức của Liễu
Vĩnh, nhất thời miệng đắng lưỡi khô, lưỡi vươn ra liếm môi một lượt,
đang muốn liếm môi trên thì đúng lúc Liễu Vĩnh kề mặt xuống, lưỡi nàng
chạm vào môi trên Liễu Vĩnh rồi lại rụt lại ngay lập tức, cảm giác mềm
mại ấm áp khiến toàn thân tê dại, chút lý trí ít ỏi còn lại biết rõ
chuyện nguy kịch lắm rồi, nhất thời nàng hạ quyết tâm, cắn chặt đầu
lưỡi, hung hăng nghiêng mặt sang một bên, thở gấp nói: “Đừng tới đây!”

Môi Liễu Vĩnh bị một vật mềm mại non nớt lại thơm mát chạm nhẹ lại thôi,
toàn thân như bị sét đánh, hô hấp dồn dập lên, hồi lâu sau vẫn nguyên
một tư thế cúi người đấy, biết rời ra kiểu gì? Hắn chợt cảm thấy hơi hơi hiểu, chả trách hắn tra bao quyển y thư, cũng không tra được chứng bệnh của Lâm Mị, thì ra chứng bệnh này là như thế…. Nếu có người mắc chứng
này, liệu có để người khác ghi vào y thư thông thường không?

Lúc
này, Như Nguyệt Quận chúa tìm kiếm mấy vòng, rốt cục cũng thấy túi thơm ở dưới chân, liền men theo mấy cây đại thụ, hô gọi: “Tiểu Mị, tiểu Mị!”

“Ở đây!” Liễu Vĩnh nghe thấy tiếng của Quận chúa, chui ra từ trong bụi
hoa, giơ tay lấy túi thơm, dặn dò: “Cô canh chừng hộ ta, nếu có người
tới, phải báo ngay lập tức.”

“Tiểu Mị như thế nào rồi?” Như
Nguyệt Quận chúa nôn nóng vạn phần, định chui vào bụi hoa xem tình hình
Lâm Mị, lại nghe thấy Lâm Mị lên tiếng: “Quận chúa, tôi không có chuyện
gì.”

“Ngươi chữa cho cô ấy sao?” Như Nguyệt Quận chúa hoan hỉ, nói với Liễu Vĩnh: “Mắt nhìn người của tiểu Mị quả nhiên tinh tường.”

“Uhm!” Vẻ mặt và thái độ của Liễu Vĩnh trở nên ôn hòa hơn rất nhiều. Cô Quận
chúa này nói là mắt nhìn người của tiểu Mị tinh tường, mà lại nói với
ta, chứng tỏ là đại diện tiểu Mị nói câu đấy, về tình có thể tha thứ.

Như Nguyệt Quận chúa thấy Liễu Vĩnh chui vào trong bụi hoa, liền vung nắm
đấm lên trời, toét miệng cười, tiểu Mị thích thanh niên đẹp trai này,
thanh niên này cũng có ý với tiểu Mị, mấy ngày nữa ta sẽ tiến cung cầu
tứ hôn. Khi ba cô gái chúng ta đến Đại Chu Quốc, trên đường đi đã thương lượng, sau này sẽ cùng tiến cung, hầu chung một chồng, chăm sóc bảo bọc nhau. Không ngờ hai người kia gả vào cung, một mình ta lại lẻ loi trơ
trọi bị ra rìa. May mà mẫu thân trên trời linh thiêng, đưa đến một tiểu
Mị xinh đẹp dịu dàng bầu bạn với ta. Sau này ta sẽ cùng tiểu Mị gả cho

thanh niên đẹp trai này,….

Như Nguyệt Quận chúa nghĩ tới tương
lai tốt đẹp, tâm trạng rất tốt, chắp tay vái vái hướng lên trời, thành
tâm cảm tạ trời cao ưu đãi.

Liễu Vĩnh cầm túi thơm, giúp Lâm Mị
buộc vào thắt lưng, đỡ nàng ngồi thẳng lên, lại nói: “Mấy ngày nữa, tôi
sẽ đến Hầu phủ cầu thân.”

Vì lẽ gì mà ba lần yến hội gặp chuyện
thế này, lại đều bị hắn chứng kiến? Lâm Mị một mặt thống hận bệnh mềm
xương của bản thân, một mặt quyết định, sau này quyết không tham gia
những yến hội mà nam nữ lẫn lộn thế này nữa. Nghe thấy Liễu Vĩnh nói
thế, nàng chợt ngẩn ra. Lần thứ nhất, trong vườn hoa tại Vĩnh Bình Hầu
phủ, hắn nói sẽ chịu trách nhiệm, nhưng hắn đã lên kế hoạch sẽ cầu hôn
Chu Mẫn Mẫn, thế nên, cái gọi là chịu trách nhiệm, hẳn là muốn nàng làm
thiếp. Sau đó nàng được phu nhân Vĩnh Bình Hầu nhận làm nghĩa nữ, việc
chịu trách nhiệm không cần thiết phải nhắc lại nữa. Lần thứ hai, cạnh ao sen ở phủ Trưởng công chúa, khi hắn phủ xuống người nàng đã nói sẽ đến
Hầu phủ cầu hôn. Nhưng Sử Bình Tá lại cầu thân ngay sau đó, không chờ
được hắn cầu hôn, bản thân nàng cũng biết rõ, lời nói đó của hắn chỉ có
hiệu lực trong trường hợp hắn hủy đi sự trong sạch của nàng. Nếu hắn
không hủy đi sự trong sạch của nàng, thì cũng không cần tới Hầu phủ cầu
hôn. Lần này,…

“Em chỉ là nghĩa nữ Hầu phủ, anh không cần thiết
phải làm thế.” Lâm Mị cúi đầu ngửi hương bạc hà từ túi thơm, thản nhiên
nói: “Mấy lần gặp chuyện cũng không phải lỗi lầm của anh, chỉ là số phận em không tốt thôi!”

Trước là Nhậm Hiểu Ngọc, sau là Chu Mẫn Mẫn, rất rõ ràng, Liễu Vĩnh muốn mượn hôn nhân làm bàn đạp cho sự nghiệp.
Nhưng nàng chẳng qua chỉ là nghĩa nữ Hầu phủ, nhờ phu nhân Vĩnh Bình Hầu đem lòng thương xót, mới có chút thể diện như bây giờ. Một khi gả cho
Liễu Vĩnh, lấy gì ra để trợ giúp hắn? Một người đàn ông đã có ý nghĩ cậy nhờ hôn nhân, một khi không thành công, liệu có thể oán hận người vợ
quá vô dụng?

Lâm Mị đã đắn đo trăn trở chuyện tương lai suốt mấy
ngày nay, nghĩ đến Liễu Vĩnh và Sử Bình Tá, cuối cùng thở dài, Sử Bình
Tá tính tình kiên định, nhưng không chắc chắn có thể bảo vệ nàng. Liễu
Vĩnh bản lĩnh đầy người, nhưng không chắc chắn sẽ một lòng một dạ với
nàng. Nếu không muốn dẫm lại vết xe đổ của mẫu thân, không muốn xuất
hiện thêm một Tô Trọng Tinh, có lẽ, nên tìm một người chồng trong đám
thư sinh nhà nghèo thi đỗ năm tới. Thứ nhất là, nàng có thân phận nghĩa
nữ Hầu phủ, thứ hai là, nàng có một món hồi môn không ít. Hai điều này,
quá đủ để trấn áp một thư sinh nhà nghèo. Sau đó, chỉ cần nàng lên kế
hoạch cẩn thận, tự nhiên có thể ổn định sống hết nửa đời sau.


Liễu Vĩnh nghe Lâm Mị nói thế, mặt biến sắc. Xem ra, Song Bách nói không
sai, nàng cũng cho rằng hắn đến với nàng vì thân phận nghĩa nữ Hầu phủ.
Nàng không hề biết, ngoại trừ Chu Mẫn Mẫn, ngoại trừ Nhậm Hiểu Ngọc,
từng có không ít thiên kim quyền quý ám hiệu ngầm với hắn. Bất cứ ai
cũng cao quý hơn hẳn cái thân phận nghĩa nữ Hầu phủ của nàng. Nếu hắn
chăm chăm dựa dẫm nhà vợ, thì đã thành thân từ lâu, sao phải dùng dằng
đến giờ? Đúng, lúc trước hắn muốn mượn thế lực nhà vợ, tạo chỗ đứng
trong kinh thành, để thể hiện sở trường trên triều đình. Nhưng đó là bởi vì hắn chưa rung động với bất kỳ cô gái nào, mới tìm kiếm một người có
thể trợ giúp trên con đường sự nghiệp. Nếu đã rung động, đương nhiên yếu tố kia chỉ là thứ yếu.

Dựa vào năng lực của hắn, chỉ cần chịu
khó vất vả mấy năm, tự nhiên cũng có thể tạo được chỗ đứng. Chỉ cần
trong mấy năm gian khó, có một người vợ hết lòng ủng hộ hắn, vậy là quá
đủ rồi. Phải làm thế nào, mới có thể khiến Lâm Mị tin tưởng thành ý của
hắn đây?

“Hình như có người đến!” Như Nguyệt Quận chúa ở ngoài bụi hoa hô nhỏ: “Các ngươi mau ra đây!”

Nghe thấy Như Nguyệt Quận chúa báo thế, Liễu Vĩnh định thần, kề tai Lâm Mị
thì thầm: “Vừa rồi em đã làm chuyện thân mật với tôi, không thể gả cho
người khác, chỉ có thể gả cho tôi.” Dứt lời chui ra khỏi bụi hoa, nói
nhanh với Như Nguyệt Quận chúa: “Chuyện tối hôm nay, không được kể với
bất kỳ ai khác.”

“Không nói thì không nói.” Như Nguyệt Quận chúa
vừa dứt lời, đã thấy Liễu Vĩnh vòng qua một thân cây mất hút, vội chui
vào bụi hoa đỡ Lâm Mị đứng dậy. Hai người đang muốn chui ra, lại nghe
thấy tiếng của Tô Trọng Tinh: “Không cần trốn tránh, ta nhìn thấy hết
rồi.”

“Em đã nói mà, cô ta nào có đức hạnh gì cho cam, chỉ có anh mới mù quáng không tin.” La Minh Tú mỉa mai: “Giờ anh còn bao che cho
cô ta không?”

Mấy ngày nay, tuy La Minh Tú vẫn cùng Tô Trọng Tinh cùng cười cùng nói, dường như trở lại thời kỳ không chút khúc mắc trước đây, nhưng trong những lúc Tô Trọng Tinh thất thần ngẫu nhiên, La Minh
Tú cảm nhận được, Tô Trọng Tinh không còn tin tưởng cô ta như trước đây. Nếu không vì Lâm Mị, tình cảm giữa cô ta và Tô Trọng Tinh sẽ không rạn
nứt, nếu không vì Lâm Mị, Tô Trọng Tinh đã hứa hôn với cô ta, nếu không
vì Lâm Mị, Tô phu nhân sẽ không chán ghét cô ta đến mức này. Tối hôm
nay, từ lúc Lâm Mị xuất hiện, Tô Trọng Tinh liền mất tập trung. Đến khi
Lâm Mị và Liễu Vĩnh không thấy tăm hơi, cô ta liền cười lạnh kéo Tô
Trọng Tinh đi xem chuyện gì sẽ sảy ra.

Tuy rằng lúc đầu, là cô ta gài bẫy Lâm Mị và Liễu Vĩnh ở Vĩnh Bình Hầu phủ, nhưng hôm nay, làm gì
có ai gài bẫy, không phải hai kẻ đó vẫn lén lút đến đây tình tự sao.

Lần này, xem Lâm Mị còn mặt mũi nào nhìn người?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận