Mây trên đồng bay mãi



Chương sáu: Kỳ phùng địch thủ
An Dĩ Mạch, những gì anh ta cho em, anh cũng cho em được!
Căn phòng như ấm lên với sự nồng nàn của đôi tình nhân, Thiều Trì khẽ đặt tay trên eo Dĩ Mạch, hơi ấm từ lòng bàn tay anh như hồi sinh trái tim yếu đuối của cô.
“Bệnh nhân phòng 1326 tối qua mới đến...”. Ngoài cửa có tiếng chân vội vã, bác sĩ trực ban đang rảo bước trên dãy hành lang vắng lặng. Lục Thiều Trì như sực tỉnh, anh vội buông cô ra, một chút hoảng loạn thoáng qua trong mắt. Dĩ Mạch thấy hơi hẫng hụt, cô đỏ mặt chỉnh lại quần áo trên người. Vừa đúng lúc cửa bật mở.
“Chủ nhiệm Lục, sao anh lại ở đây?”. Bác sĩ trực ban ngạc nhiên nhìn Lục Thiều Trì.

“Trời! Bác sĩ Lục đấy! Sao trẻ thế nhỉ?! Đẹp trai quá!”.
“Mười sáu tuổi anh ấy đỗ vào đại học y, hai sáu tuổi đã có hai bằng tiến sĩ của Harvard rồi. Ca mổ tim thay mạch máu nhân tạo ở Mỹ là do anh ấy mổ chính đấy, chỉ trong vòng ba tiếng phẫu thuật đã cứu sống được bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo, hiện giờ người đó vẫn đang sống khỏe mạnh. Mà lúc ấy bác sĩ Lục của chúng ta vừa mới có giấy phép hành nghề thôi đấy”. Mấy cô thực tập sinh trẻ tuổi vừa thấy vị bác sĩ thiên tài của Bệnh viện Nhân Tâm đã xuýt xoa, trầm trồ. Bà bác sĩ trực ban quay đầu lại lườm mấy cô nhóc, sau đó quay sang xin lỗi Thiều Trì. Anh ngại ngùng mỉm cười, mấy cô thực tập sinh lại thêm một hồi chết mê nụ cười của anh. Dĩ Mạch thở dài lắc đầu ngán ngẩm, mấy cô bé này ngây thơ quá, con sói già gian ác ở ngay trước mặt mà không biết?
“An Dĩ Mạch là bệnh nhân cũ của tôi, tôi nghe tin cô ấy nhập viện hôm qua nên đến xem tình hình thế nào”. Lục Thiều Trì nhìn An Dĩ Mạch đầy ý vị, chậm rãi nói. Đúng là vụng chèo khéo chống, thành thạo thế, không nghĩ xem vừa rồi mình đối xử với “bệnh nhân” như thế nào.
“Bác sĩ Lục thật tận tâm!”.
“Được làm bệnh nhân của anh ấy thì còn gì bằng!”.
“Tớ mà cũng ốm thì tuyệt!”.
Mấy cô gái rì rầm với nhau, Dĩ Mạch ngán ngẩm than vãn trong bụng. Đúng là chết vì sắc đẹp!

“Hôm nay thứ bảy thế mà anh cũng vẫn đến, đúng là được làm bệnh nhân của anh thật quá tốt”. Bà bác sĩ trực ban nhìn Dĩ Mạch nói. Khoan, thứ bảy? Thứ bảy thì không cần quẹt thẻ nữa! Không cần quẹt thẻ thì không mất điểm chuyên cần! Lục Thiều Trì, anh dám lừa em! Thấy đám người vừa lục tục đi ra khỏi phòng, Dĩ Mạch liền phồng mang trợn má đứng trước mặt Lục Thiều Trì như con gà chọi.
“Hôm nay là thứ bảy!”.
“Anh không nói không phải thứ bảy”.
“Anh thấy em cuống lên mà không nhắc, còn tranh thủ...”. Dĩ Mạch đỏ mặt, lắp bắp không nói tiếp được nữa. Thiều Trì nhìn cô, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, anh mỉm cười đầy ý nghĩa. Bỗng, anh kéo Dĩ Mạch lại, nâng cằm cô lên, đặt lên đấy một nụ hôn thật nồng nàn.
Vẫn còn sao? Dĩ Mạch xẹp ngay vẻ hung hãn vừa rồi, nụ hôn cuồng nhiệt của Thiều Trì ép cô phải tiếp nhận hơi thở anh. Một hồi lâu sau, anh mới chịu buông cô ra.
“Nếu lần sau mà còn dám đem bệnh của mình ra đùa thì anh sẽ phạt em như thế”. Khi ra khỏi phòng bệnh Thiều Trì sờ lên môi mình, ở đó vẫn còn vương hương vị của cô, anh bỗng nhận ra cách phạt này thật hay. Anh rẽ vào cầu thang máy ở góc khuất, nhìn con số trên thang máy liên tục tăng cao, tâm trạng anh cũng lơ lửng trên trời.
Về đến văn phòng, anh kéo rèm cửa sổ ra, ánh mặt trời lấp lánh tỏa chiếu gian phòng, Thiều Trì lặng ngắm buổi sáng rực rỡ sau cơn mưa. Sau đợt mưa tối qua, những bông hoa ngoài cửa sổ rụng hết trong một đêm, lối nhỏ ngoài sân đầy hoa rụng, hương thơm lãng đãng như có như không trong gió. Thời tiết thật là đẹp. Anh mở tủ quần áo, treo chiếc sơ mi đã bị nhàu vào, mùi hương của Dĩ Mạch vẫn còn vương vấn trên áo, anh biết mình sẽ không nỡ đem chiếc áo này đến hiệu giặt khô trong một thời gian dài. Ánh mắt anh quét qua một lượt các loại sơ mi trong tủ, sau đó tặc lưỡi lấy một bộ màu xám ra thay. Đến khi nhận được tin nhắn của Dĩ Mạch, anh mới trở lại là Lục Thiều Trì thường ngày, tự tin, đầy hoàn hảo. Dĩ Mạch nhắn tin nói cô chờ anh ở chỗ đỗ xe, nhìn mấy dòng chữ sáng lấp lánh trên màn hình, một cảm giác hạnh phúc tràn đầy trong anh, cứ như thể người chờ anh dưới tầng là người vợ dịu dàng mà anh đã kết hôn nhiều năm.

Sợ Dĩ Mạch chờ lâu sốt ruột, anh đóng cửa văn phòng rồi rảo bước về phía thang máy. Cửa mở, người bên trong thoáng kinh ngạc khi nhìn thấy Lục Thiều Trì, sau đó bình thản lại như cũ. Lục Thiều Trì hiển nhiên cũng nhận ra anh ta, ánh mắt họ chạm nhau nảy lửa.
Mấy cô y tá trẻ đi phía sau im phăng phắc, hai người đàn ông giữ nút thang máy nhìn nhau đăm đăm khiến họ liên tục suy tưởng; hơn nữa, hai người này đều mang phong độ tuyệt vời hiếm thấy. Có khi chỉ một lúc nữa thôi, đám fangirl ấy có thể viết ra hàng tá kịch bản sống động, hồi hộp, hấp dẫn về cảnh tượng này.
Những tiếng rì rầm phía sau khiến Lục Thiều Trì sực tỉnh. Người đàn ông này quả là không tầm thường! Đến cả mình cũng bị hắn trấn áp, xem ra sắp tới sẽ có đối thủ khó nhằn đây.
“Anh Vân, sao anh lại ở đây?”. Một cô bác sĩ nhận ra Vân Mộ Hàn liền hồ hởi hỏi thăm.
Vân Mộ Hàn lúc này mới nhận ra mình đi nhầm tầng, vừa nhìn thấy Lục Thiều Trì, anh không kịp nghĩ gì hết, cứ thế bước ra khỏi thang máy. Mấy năm lăn lộn ở nơi đất khách quê người, đối thủ nào cũng gặp rồi, nhưng người đàn ông đó khiến anh cảm thấy e dè. Trực giác cho anh biết, người đàn ông có nụ cười hiền hòa, phong thái đường hoàng, quý phái này bí hiểm thâm trầm như giếng sâu. An Dĩ Mạch, xem ra em kiếm được con sói cụt đuôi rồi đấy!
“Anh Vân, sắc mặt anh tệ quá, tối qua anh mất ngủ à?”. Cô bác sĩ vẫn không chịu buông tha. Vân Mộ Hàn bỗng thấy bực bội, anh lạnh lùng quay trở vào thang máy, để mặc bác sĩ nọ ngượng nghịu đứng một bên.
Anh vừa nhìn thấy Dĩ Mạch ở bãi đỗ xe. Không biết luống cuống thế nào, cô lại ấn nhầm nút nên còi báo động của chiếc Porsche màu đen bên cạnh kêu inh ỏi không ngừng. Anh nén cười, cô nàng này vẫn hậu đậu, lóng ngóng như xưa. Anh đứng nhìn cô hết lần này đến lần khác thử ấn cái điều khiển từ xa. Anh nhận ra chiếc Porsche này là mẫu mới ra lò ở bên châu Âu, phải trực tiếp chuyển bằng máy bay qua hải quan, vì thế nên điều khiển từ xa của chiếc xe này chắc chắn là được ghi bằng tiếng nước ngoài. Dĩ Mạch vốn cực dốt ngoại ngữ, xem ra mấy năm nay cô cũng chẳng tiến bộ gì mấy, đến cả nút bấm trên điều khiển từ xa cũng không biết.
Không, cô ta tiến bộ rồi. Ánh mắt của Vân Mộ Hàn dừng lại trên cần cổ trắng nõn của cô, vết hôn đỏ còn đó khiến tim anh như bị thiêu đốt. Cơn uất giận tràn ứ đầu óc, sự phẫn nộ trào dâng dữ dội. Nếu không cố kìm chế thì anh đã sớm lao đến tóm tay cô ta hỏi sao lại đối xử với anh như vậy sáu năm trước rồi!

Anh thấy cô lôi điện thoại từ túi xách ra nhắn tin, bỗng thấy trong lòng có nỗi bức bối vô hình. Chắc chắn là cô ta nhắn tin cho người đàn ông đó, cái gã khoác tay cô ta xuất hiện ở nhà hàng Pháp hôm vừa rồi. Anh cười gằn trong bụng, Vân Mộ Hàn, sáu năm rồi ngươi còn không rõ cô ta là người thế nào sao? Vì tiền, cô ta có thể không chút lưu luyến rời bỏ ngươi, người như cô ta có gì là không dám làm cơ chứ? Giờ cô ta hẳn tung tăng như cá gặp nước, sớm đã quên ngươi rồi.
Hôm đó thấy thái độ nhiệt tình của bồi bàn trước người đàn ông đó, anh biết kẻ bên cạnh cô nhất định không phải là hạng người tầm thường. Hừ, cô ta từ nhỏ đã tuyên bố phải lấy người lắm tiền rồi mà!
An Dĩ Mạch, cô được lắm, kiểu đàn ông nào cũng rơi vào tay cô. Cái gì cô cũng dám làm, thế mà còn trưng ra cái bộ mặt nai tơ non nớt ấy, đúng là diễn viên xuất chúng. Vân Mộ Hàn nhìn cô cho điện thoại vào túi xách, nỗi hận trong lòng càng dâng lên mãnh liệt, anh nhận ra chiếc túi cô đeo là của hãng Chopper Bag. Năm ngoái ở buổi triển lãm bộ sưu tập xuân hè Tod’s, anh cũng đặt mẫu túi này cho cô bạn gái đi cùng hôm đó. Cô nàng minh tinh đi cùng anh hôm đó ngọt ngào đầy ẩn ý bên tai anh rằng, bộ túi xách Unique 001 này mỗi mẫu đều là chiếc duy nhất trên thế giới, tượng trưng cho mối tình duy nhất. Hồi đó anh chẳng bận tâm gì, phóng bút ký xoẹt một cái tặng luôn “mối tình duy nhất” ấy cho cô ta ngay lập tức. Cả đời này đã tặng bao nhiêu “mối tình duy nhất” rồi, đến bản thân anh cũng không đếm xuể, tất cả bọn họ đều chỉ là chơi bời qua đường, người bạn gái duy nhất chưa từng thay của anh chỉ có Kim Eun Chae.
Đàn bà vây quanh nhiều như vậy, việc gì anh phải bận lòng vì một An Dĩ Mạch như thế? Nhưng khi anh lấy dũng khí quay lưng lại với Dĩ Mạch, anh bỗng nhận ra mình vẫn không thể ngừng rung động khi nhìn thấy cô. Người con gái này dễ dàng tác động đến tâm trạng vui buồn của anh, khiến cho thanh kiếm sắc anh luyện nhiều năm trở nên thảm hại trong nháy mắt.
Anh dùng dằng bực bội rời khỏi bãi đỗ xe, sau đó lại gặp Lục Thiều Trì ở thang máy. Người đàn ông đó sốt ruột cầm điện thoại, khiến anh nhớ đến động tác nhắn tin của Dĩ Mạch ở bãi đỗ xe. An Dĩ Mạch, em đổi đời rồi nhỉ? Trước kia anh nhịn ăn dành dụm mãi mới mua được đôi hoa tai bạch kim Oitfelsion mấy trăm tệ cho em, thế mà mắt em cũng sáng rỡ, hí hửng cả buổi. Giờ em xách túi hàng hiệu giá hàng trăm nghìn vung vẩy như xách làn đi chợ bên người đàn ông mặc Armani xám lái Porsche đen đó. Cuối cùng thì em cũng mãn nguyện rồi. Anh cay nghiệt nghĩ.
“Này, có phải phóng viên đài truyền hình Vân Trạch muốn phỏng vấn phải không? Cô không cần từ chối nữa, bảo cô ấy thứ hai tới, tôi muốn tất cả người dân ở thành phố Vân Trạch đều được xem buổi phỏng vấn này!”. Anh gọi điện thoại cho trợ lý, khi tắt máy, vẻ mặt anh nặng nề như giông bão. An Dĩ Mạch, những gì anh ta cho em, anh cũng cho em được!
 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận