May Mắn Gả Cho Người


"Một trăm triệu hai ngàn vạn? Sao lại nhiều như vậy?"Cố Hữu Lương nào biết một cái vòng cổ lại là quý giá như vậy.

Ông ta cho rằng vòng cổ kim cương bình thường mấy chục vạn đã là cao nhất.

Nhưng tài lực Phó gia hiển nhiên vượt xa tưởng tượng của ông ta."Lưu thúc, đem giấy chứng nhận lúc đấu giá vòng cổ đưa cho Cố tổng xem đi."Ánh mắt Phó Dư lạnh nhạt nói."Vâng, thiếu gia." Lưu thúc lập tức sai người làm mang giấy chứng nhận tới.Mỗi viên kim cương trêи vòng cổ đều trải qua giám định nghiêm ngặt của tổ chức châu báu thế giới.

Mỗi một viên đều giá trị xa xỉ.

Hiện tại hư tổn thành như vầy cho dù đem đi sửa chữa cũng sẽ lưu lại vết tích.Cố Hữu Lương nhìn thấy giấy chứng nhận sắc mặt liền đại biến, lớn tiếng quát mẹ con Cố Bảo Châu: "Đều tại các người.

Không có việc gì lại đi làm hỏng vòng cổ của Miên Miên? Ngày thường tôi cho hai người không dứt trang sức sao? Một hai phải đi đoạt đồ của Miên Miên làm gì.""Lão Cố, tôi thật sự không biết vòng cổ này quý như vậy.

Ông giúp tôi thanh toán đi.

Tôi đảm bảo sau này sẽ không đòi ông mua trang sức nữa."Lý Tuệ Như nước mắt nước mũi giàn giụa nói.Cố Bảo Châu xoay mắt khóc lóc kể lể: "Ba, mẹ vì quan tâm con nên mới làm như vậy.

Ba không thể mặc kệ mẹ được."Lý Tuệ Như vừa nghe Cố Bảo Châu khóc cũng lập tức ôm cô ta khóc theo.Mẹ con hai người ăn ý biểu diễn một màn mẫu nữ tình thâm.

Giống như nếu Phó Dư lại hùng hổ doạ người chính là hắn không đúng.Nhưng mà Phó Dư là người nào? Người đàn ông này vừa biến thái vừa cố chấp.

Nếu hắn quản hai người hư tình giả ý thì hắn không phải là Phó Dư.Phó Dư cười lạnh nói:"Nếu Cố tiên sinh không thể trả nợ thay vợ con mình, vậy dựa theo lúc trước tính.


Dùng ngón tay bà ta gán nợ đi."Hai mẹ con Cố Bảo Châu nào ngờ Phó Dư vẫn muốn tìm bọn họ tính sổ, vừa nghe hắn nói dứt lời liền không nhịn được co giò chạy biến đến cửa lớn.

Kết quả chưa đặt chân ra khỏi cửa đã bị bảo tiêu bắt lấy.

Cố Bảo Châu vốn ăn mặc lộ liễu, nay vì động tác mạnh mẽ nên vạt váy bó sát ngực nứt ra, khiến cặp иɦũ ɦσα bại lộ trong không khí.Ngày thường cô ta không thiếu ước pháo với đàn ông, cho nên trêи иɦũ ɦσα đeo không ít nhũ đinh*.

Bộ dáng tao lãng kϊƈɦ mắt này lập tức khiến mấy tiểu thư vừa bị cô ta bắt nạt nhanh chóng dùng điện thoại chụp lại.(*: khuyên иɦũ ɦσα ấy mọi người ≧﹏≦)Ngay cả Cố Hữu Lương cũng cảm thấy thể diện của mình đều bị Cố Bảo Châu ném sạch sẽ.

Nhưng cố tình Cố Bảo Châu là con gái ruột của hắn.

Mặt mũi ông ta ném đi chắc chắn không tìm lại được.

Đối mặt với ánh mắt trần trụi của mọi người, ông ta đành phải thở dài một hơi:"Tiền này tôi ra!"Mấy năm nay Cố gia dựa hơi Phó Dư kiếm được không ít tiền, vừa đúng trăm triệu hai ngàn vạn.

Giao số tiền này ra rồi, tiền lãi Cố Hữu Lương ăn được xem như toàn bộ mất sạch.Nhìn tài sản mình vất vả kiếm được mấy năm nay đều mất sạch, Cố Hữu Lương liền hung hăng cho mẹ con Cố Bảo Châu mấy cái tát, cuối cùng một nhà ba người xám xịt rời khỏi Phó gia.Mà cái này chưa tính là gì.

Điểm chết người chính là, hôm nay chuyện Cố Hữu Lương bị Phó Dư giáo huấn truyền ra khắp giới thượng lưu.

Về sau sẽ không người nào nể mắt hắn cho ông ta đi cửa sau nữa.

Che chở của Phó Dư với Cố gia xem như không còn.Chờ đám người đó rời khỏi, Phó Dư liền mang theo Cố Miên đi tới phòng khách chính.Chỉ thấy Phó Dư mở một hộp trang sức khác ra, một đạo ánh huỳnh quang từ trong hộp nở rộ.


Một chiếc vòng cổ hình đóa hoa tường vi hoa lấp lánh được đeo lên cổ cô.

Cái này tuy không lộng lẫy như cái trước nhưng kiểu dáng tạo sạch sẽ tố nhã, đây mới là kiểu dáng Cố Miên thích nhất."Ông xã, anh lén nói cho em biết.

Có phải anh đoán được Cố Bảo Châu sẽ đến đoạt vòng cổ của em.

Sau đó lại đoán chắc cô ta sẽ làm hư nó không?"Trong lòng Cố Miên có trực giác như vậy.

Bởi vì tuy vòng cổ kia giá trị liên thành nhưng kỳ thật cô lại không thích thiết kế phức tạp như vậy.

Phó Dư chuẩn bị cho cô không ít quần áo nhưng mỗi lần cô đều chọn những bộ thiết kế đơn giản.Tất cả thói quen của cô Phó Dư đều biết cả.

Không có lý do gì sẽ đưa cô một cái vòng cổ phức tạp như vậy."Thông minh hơn không ít."Phó Dư đạm sắc môi hơi câu."Đúng là vậy!"Cố Miên khϊế͙p͙ sợ.jpg"Cố Bảo Châu nhiều lần đối phó em như vậy.

Lần này tôi chặt đứt tài lộ của Cố gia.

Làm cho bọn họ trở về vị trí vốn có của mình đã là nể mặt người nhà.

Nếu ba người đó không phải thân nhân của em thì tuyệt đối không có khả năng thân thể hoàn chỉnh ra khỏi Phó gia."Phó Dư dừng chân, nghiêm trang nhìn Cố Miên:"Miên Miên, em biết tôi môn tôi học tốt nhất ở Học viện Y là gì không?"Vấn đề này đúng là hỏi khó cô rồi:"Y học lâm sàng?"Phó Dư nhàn nhạt cười nói: "Giải phẫu học.

Có thể gỡ bỏ sạch sẽ từng bộ phận trêи cơ thể người sống nhưng không làm tổn hại khí quan." Ý ngoài lời chính là Cố gia này ba người thật liền thiếu chút nữa bị hắn cấp tách rời.Nội tâm Cố Miên:...Cũng may sau khi trọng sinh nội tâm cô đủ vững vàng.Sau khi đến phòng khách chính, Phó Dư là nhân vật chính của bữa tiệc phải lên bục phát biểu, Cố Miên dưới đài chuyên chú ngắm nhìn dáng vẻ thanh tuấn xuất trần dưới ánh trăng đêm của bác sĩ Phó.


Phó Dư trời sinh vương giả nhưng lại vì cô cam nguyện biến thành ma quỷ.

Bác sĩ Phó của cô sao có thể tốt như vậy chứ.Người làm bưng lên cho Cố Miên một ly rượu, cô không nghĩ nhiều mà nhấp một ngụm.

Lần này Phó gia tổ chức dạ tiệc, rượu được phục vụ đêm này đều là rượu nhập, hương vị không tồi.

Cố Miên nhịn không được uống nhiều một ly.Lúc này một hầu gái thần sắc hoảng loạn chạy tới:"Cố tiểu thư, có người muốn mưu hại thiếu gia.

Ngài mau theo tôi đi!""Sao lại như thế?" Cố Miên lập tức đặt ly rượu xuống."Cố tiểu thư, ngài mau theo tôi đi.

Chậm nữa sẽ không kịp."Nghĩ đến tình huống hiện tại của Phó gia, vì gia sản tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán.

Tự nhiên sẽ có người muốn mưu hại Phó Dư nên cô không kịp nghĩ nhiều đã đi theo hầu gái kia.Thực mau cô liền bị dẫn đến một tiểu lâu vắng vẻ."Cô còn chưa nói cho tôi người nào muốn hại Phó Dư." Cố Miên lòng nóng như lửa đốt nói."Đương nhiên là Cố tiểu thư cô! Vào ngày kết hôn cho Phó thiếu đội nón xanh, làm Phó thiếu mất hết thể diện." Trêи mặt hầu gái lộ ra tươi cười dữ tợn.Lúc này Cố Miên mới phát hiện sự tình không đúng.

Ly rượu vừa rồi cô uống có vấn đề, giờ phút này thân thể cô giống như bị lửa đốt.

Hoa huyệt ngứa khó nhịn giống như bị kiến cắn.ɖâʍ thủy ào ạt liên tục trào ra làm ướt cả qυầи ɭót."Các người bỏ thuốc tôi!"Cố Miên phẫn nộ quát."Cố tiểu thư biết cũng đã muộn rồi.

Lo mà hầu hạ tốt mấy tên đàn ông này đi, chốc lát sẽ có trò hay cho cô xem đấy.

"Hầu gái nói xong liền có mấy tên đàn ông diện mạo đáng khinh đi đến chỗ Cố Miên.

Mà cửa cũng bị hầu gái khóa kín."Cút ngay!"Cố Miên gầm nhẹ một tiếng nhưng mà thân thể lại không có chút sức lực."Cố tiểu thư, ƈôи ȶɦịt chúng tôi đều rất lớn.

Lát nữa bảo đảm thao cho cô ngao ngao kêu."Một tên đáng khinh cười nói.


Sau đó liền duỗi tay bắt lấy tay Cố Miên.Cố Miên cắn chặt răng nhìn cột trụ to lớn.

Cô thà chết cũng không để đám người này đụng tới mình!Ngay lúc cô định đâm đầu vào cột tự vẫn, cửa lại mở ra.

Mấy bảo tiêu nhanh chóng vọt vào đánh gục mấy tên đàn ông trong phòng."Cố tiểu thư, ngài không sao chứ? Tôi tình cờ đi ngang đây nhìn thấy cô bị hầu gái kia lừa.

Cô ta là tâm phúc bên người Nhị phu nhân.

Có lẽ vì cô đắc tội Nhị phu nhân nên bà ta mới muốn trừ khử cô."Cố Miên nghe tiếng nhìn lại mới biết người đến là Tam phu nhân."Không, không có việc gì."Thanh âm Cố Miên có chút khàn khàn."Bộ dáng này của cô mà gọi là không có việc gì? Có phải cô bị người ta bỏ thuốc rồi không! Để tôi kêu người gọi Đại thiếu gia đến đây!"Tam phu nhân vẻ mặt lo lắng nói.Cố Miên không nghĩ Phó gia thế nhưng còn có người tốt.

Tam phu nhân này bình thường không được Phó Thịnh yêu thương nhưng lại không phải người xấu.Mặt khác bên này, Phó Dư xuống đài không tìm được bóng dáng Cố Miên liền lập tức lấy cớ rời khỏi đại sảnh yến hội, mới vừa đi tới cửa liền nhìn thấy Tam phu nhân vội vàng đi đến."Đại thiếu gia, cậu mau đi xem Cố tiểu thư đi.

Cô ấy bị người tính kế.""Mang tôi qua đó!"Phó Dư lập tức đi theo Tam phu nhân đến một tiểu lâu độc lập, hắn vừa mở cửa liền thấy Cố Miên ngồi trêи mặt đất, bên trong hoa huyệt cắm một cây gậy mát xa, cô chính là đang cưỡi trêи gậy lãng thanh kêu lên.Hắn lập tức đóng cửa xoay đầu nhìn Tam phu nhân:"Sao lại thế này?""Nhị phu nhân sai người bỏ thuốc trong rượu.

Dược hiệu quá lợi hại.

Nơi ở của tôi cách nơi này gần nhất nên bảo người làm mang cây gậy mát xa đến cho cô ấy giải nhiệt trước.

Gậy mát xa này là tôi mới mua, chưa dùng qua bao giờ." Tam phu nhân có chút ngượng ngùng nói.

Phó Thịnh lớn tuổi tự nhiên năng lực ở phương diện kia không tốt nên bà chỉ có thể mua gậy mát xa."Chuyện này tôi nhớ kỹ.

Tương lai sẽ trả tam phòng mối ân tình này."Phó Dư nói xong liền đi vào tiểu lâu, xoay người khóa trái cửa lại.Hắn đi đến bên người Cố Miên, một tay ôm cô vào lòng."Ông xã, thao em!"Tay Cố Miên bắt lấy gậy mát xa không ngừng chọc ngoáy hoa huyệt..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận