Mật Ngọt Chính Là Em


Ngô Hi Trạch lờ mờ mở mắt, đập vào mắt anh là trần nhà trắng tinh.

Anh vén chăn ra ngồi dậy cảm thấy đầu đau như búa bổ vô thức lấy tay day day trán.

Con mẹ nó đường đường là chủ tịch tập đoàn lại dễ dàng bị chuốc thuốc như vậy anh cảm thấy vô cùng tức giận còn có chút mất mặt.

Bởi vì cái ngồi dậy này của anh đã làm lay động đến cô gái đang ngủ ngon lành ở bên cạnh, cô ta cũng theo đó mà ngồi dậy.

Ngô Hi Trạch lúc này mới để ý có người bên cạnh xoay người lại nhìn, sau đó thì cau mày:"Cô bỏ thuốc tôi?"
Cô ta mặt mũi có chút tái nhợt lia mắt đi chỗ khác không dám nhìn thẳng vào mắt anh nói:"Anh nói gì tôi không hiểu"
Ngô Hi Trạch xiết chặt tay giữ lấy cằm cô ép cô nhìn vào mắt mình, nghe người khác nói khi một người nói dối sẽ không dám nhìn thẳng vào mắt đối phương, hỏi lại một lần nữa:"Cô bỏ thuốc tôi?"
Lần này cô ta im lặng, đôi mắt có phần long lanh giống như rưng rưng nước mắt, hai bàn tay vẫn đang giữ chặt góc chăn để che đi bầu ngực trần trụi.

Mắt thấy cô ta sắp khóc anh liền hất cô ta ra nói:"Rốt cuộc cô muốn gì?"
Tuyên Lộ mím chặt môi, sau một lúc nói:"Anh đưa tôi về Ngô gia"

Ngô Hi Trạch bật cười ha hả:"Ngô gia? chỉ bằng cô cũng muốn đặt chân vào biệt thự của tôi? Sao cô không nhìn lại mình đi"
Cuối cùng thì cũng chỉ là một con nhỏ dùng chiêu trò để được đặt chân vào Ngô gia thôi à?
Cô ta nhẹ nhàng nói:"Anh không đưa tôi về đó, tôi.

.

tôi sẽ kiện anh"
Ngô Hi Trạch quấn khăn ngang hông đứng dậy để lại một nụ cười kinh bỉ nói:"Cô cứ thử đi"
Nói rồi anh vào trong phòng tắm xả nước lạnh dội từ tỉnh đầu xuống, đầu óc thoáng chốc tỉnh táo, cuối cùng mới có thể suy nghĩ thật kĩ.

Dù cho đúng thật là anh bị chuốc thuốc nhưng cô ta là con gái cuối cùng vẫn là thiệt thòi.

Ngô Hi Trạch mang quần áo chỉn chu bước ra thì cô ta cũng đã áo quần tươm tất.

Nhưng đập vào mắt anh là ga giường với vệt máu đỏ thẫm, Ngô Hi Trạch thoáng chốc cau mày.


Anh túm lấy chìa khóa quay đi nói:"Theo tôi, về đó rồi thích lấy gì thì lấy sau đó cuốn gói cũng đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa"
Trở về Ngô gia người hầu tất bật đi lại, sau khi nhìn thấy Ngô Hi Trạch thì liền niềm nở cúi chào.

Ngô Hi Trạch không giống Lăng Dương Thần hay bất kì ai khác, anh hiền lành cũng cởi mở, tính khí dễ chịu, người làm hay cấp dưới đều vô cùng quý mến.

Mọi người lại cũng kinh ngạc sau khi thấy anh dẫn một cô gái nhỏ về, có cô hầu gái cười trêu chọc:"Thiếu gia hôm nay dẫn bạn gái về sao?"
Anh nghiêng đầu nhìn cô ta một cái rồi bỏ vào nhà trước nói:"Không phải"
Tuyên Lộ cúi gằm đầu xuống đất đi theo cậu ta vào trong, người hầu ai nấy cũng cúi đầu chào một tiếng tiểu thư khiến cô ta vô cùng xấu hổ.

Cuối cùng anh khựng lại nói:"Muốn làm gì thì làm, xong việc rồi thì lăn ra khỏi nhà tôi"
Nói xong anh đi thẳng lên lầu, bước vào phòng đóng sầm cửa lại.

Quản gia bước lại ghé vào tai cô nói:"Bình thường thiếu gia không nóng nảy như vậy đâu.

Tiểu thư đừng để ý, chắc anh ấy đang buồn bực chuyện gì thôi"
Tuyên Lộ khẽ gật đầu, cô chính là nguồn cơn khiến anh ta bực bội chứ ai.

Cô ta khẽ ngồi xuống sofa lén lút gửi đi một tin nhắn sau đó bấm xóa.

.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận