Mất - Minh Dã


           
Beta: Bing.
Chương 31:
Hứa Chiêu Đệ bán đồ ăn của nàng, Thi Vân Dạng chơi điện thoại di động Hứa Chiêu Đệ mới mua cho, từ lúc chuyện phát sinh đến bây giờ, đã qua mấy tiếng, hai người cơ hồ không nói chuyện. Thật ra thì bình thường Hứa Chiêu Đệ vội vàng bán buôn, cả buổi tối cũng không nói nhiều, mà Hứa Chiêu Đệ cũng không phải là người giận dai, mặc dù vừa rồi Thi Vân Dạng nói những lời không tôn trọng người ta, nhưng nàng biết coi như là mất trí nhớ, Phương Phương cũng không phải là một loại người so với mình, nghĩ đến sau này cô rời đi, Hứa Chiêu Đệ cũng không để ý như vậy, mình cần gì cùng một người qua đường mà giận dỗi, nên cũng không cố ý muốn cùng Thi Vân Dạng so lạnh nhạt.
Thi Vân Dạng vì mình nói sai, có tật giật mình, luôn cảm thấy Hứa Chiêu Đệ tối nay có ý lãnh đạm mình, điều này làm trong lòng cô đặc biệt khó chịu, nhưng là đi nói xin lỗi phải bỏ đi kiêu ngạo của mình, hơn nữa chính là cô cũng cảm thấy Hứa Chiêu Đệ không nên tự tiện nhận thu đồ của nam nhân.

Đại khái là gần đến lúc dọn dẹp gian hàng, các nàng còn chưa nói chuyện với nhau. Tính tình Hứa Chiêu Đệ tương đối hướng nội, trầm mặc ít nói, thường ngày đều là Thi Vân Dạng chủ động nói chuyện trước, hôm nay Thi Vân Dạng không nói lời nào, tự nhiên nàng cũng không nói trước, hơn nữa ít nhiều cũng là Thi Vân Dạng sai trước. Mặc dù Hứa Chiêu Đệ không giận dai, nhưng cũng không đại biểu nàng sẽ chủ động cầu hòa.
Cuối cùng Thi Vân Dạng nhịn không nổi, cô cảm thấy Hứa Chiêu Đệ tuyệt đối là một hồ lô buồn bực, nếu cô không chủ động cầu hòa, chắc là Hứa Chiêu Đệ sẽ không nói chuyện mình thật nhiều ngày.
"Vẫn còn tức giận sao?" Thi Vân Dạng thử dò xét hỏi.
"Không có." Hứa Chiêu Đệ nhàn nhạt trả lời, bình tĩnh không sóng, làm cho Thi Vân Dạng không cách nào nắm được tâm tình Hứa Chiêu Đệ.
"Chị sẽ không có ý tứ với A Trung đi?" Thi Vân Dạng hỏi, cô cảm thấy A Trung cũng chỉ bình thường như hạt cát trên sa mạc, không nghĩ ra điểm nào đáng giá để Hứa Chiêu Đệ thích.
"Có liên quan gì đến chuyện này?" Hứa Chiêu Đệ không hiểu hỏi.

"Nếu như không có ý tứ với hắn, chị cũng sẽ không vì hắn mà giận tôi." Thi Vân Dạng nói câu này, trong lòng đã cảm thấy khó chịu, A Trung là loại nam nhân, chỉ cần quơ một cái là có một xấp đầy, chẳng phải nam nhân xếp hàng dài đến đây đều là vì nữ nhân như mình sao?
"Hai chuyện này không liên quan, cô không cảm thấy nói chuyện như vậy rất không tôn trọng người sao?" Hứa Chiêu Đệ hỏi ngược lại.
"Phải, là tôi nói chuyện có chút quá đáng, nhưng là tôi không muốn chị nhận đồ của hắn, chị biết rõ hắn có ý tứ với chị, chị nhận đồ của hắn là ngầm cho phép hắn theo đuổi mình sao?" Thi Vân Dạng hỏi, cô và Hứa Chiêu Đệ hằng ngày ở cùng nhau, Hứa Chiêu Đệ chính là người thân của cô, cô cảm thấy người thân của mình thế nào cũng phải xứng với người cấp bậc cao hơn. Về phần xứng với hạng người gì, cô còn chưa nghĩ được, chờ cô nghĩ xong rồi nói cũng được. Trong quan niệm của Thi Vân Dạng, Hứa Chiêu Đệ quen cô tức là ở đẳng cấp cao, dĩ nhiên ý nghĩ này cô cũng chẳng biết từ đâu mà tới.
"Uhm" Hứa Chiêu Đệ gật đầu nói, nàng không vội kết hôn, nhưng cũng có nghĩ đến, chờ mình thoải mái một chút, nếu như có người thích hợp, nàng cũng sẽ cân nhắc kết hôn. A Trung có phải người đó hay không, trước mắt vẫn còn quan sát.
"Chị điên rồi, hắn bình thường như vậy, lạc trong đám người cũng không nhận ra, chị xem trọng hắn ở điểm nào? Nam nhân cơ bản là phải có năng lực, phải kiếm được tiền, nếu không có, thì cũng phải đẹp trai, hắn đạt được tiêu chuẩn nào đây?" Thi Vân Dạng không nghĩ đến Hứa Chiêu Đệ lại gật đầu.
"Tôi cũng là người rất bình thường, cảm thấy chúng tôi môn đăng hộ đối. Tôi cảm thấy nam nhân cơ bản nhất phải có trách nhiệm, tấm lòng bao dung, chuyên cần hiền lành, có năng lực kiếm tiền hay đẹp trai, tôi cảm thấy chỉ là những tiêu chuẩn kế tiếp." Hứa Chiêu Đệ nói.

"Chị chính là như vậy, còn tìm như vậy, chị không biết phải tìm cái mình thiếu sao? Hơn nữa hắn cũng đạt tiêu chuẩn đó sao?" Thi Vân Dạng cảm thấy Hứa Chiêu Đệ cũng đã là người như vậy rồi, nếu tìm thêm người giống mình, cuộc sống chẳng phải là giống trước kia sao?
"Cũng may, trước mắt ta còn không phát hiện phẩm chất không tốt." Hứa Chiêu Đệ hồi đáp.
"Kết hôn, hẳn nên tìm người mình yêu, mà không phải vì người kia đủ tiêu chuẩn đạt là có thể kết hôn." Giọng nói Thi Vân Dạng có chút kích động.
Hứa Chiêu Đệ không hiểu, vì sao Phương Phương lại kích động như thế, hơn nữa lại phản đối mãnh liệt như thế.
"Mặc dù bây giờ cũng đề xướng yêu tự do, nhưng tìm được tình yêu cũng không nhiều, hơn nữa quan trọng là thích hợp không phải sao? Với lại đối với những người nghèo như chúng tôi mà nói, tình yêu là thứ xa xỉ phẩm, một chút tôi đều không mong đợi tình yêu oanh oanh liệt liệt kia, bình bình đạm đạm, không sóng không gió, coi như là hạnh phúc." Hứa Chiêu Đệ nói với Thi Vân Dạng.
"Tôi không tin, tại sao có thể có nữ nhân như chị, giống như bà lão, chị mới 32 tuổi, ngay cả yêu cũng chưa từng, bây giờ chị đối với yêu cũng không có mơ ước gì, đến khi chị thật già, nhớ đến lúc thời trẻ, chị sẽ biết, cuộc sống quá hạn chế đi?" Thi Vân Dạng cảm thấy, bởi vì ước muốn quá bình thường, ý nghĩa cuộc sống lớn nhất, không phải là theo đuổi những thứ không tầm thường sao? Mặc dù Thi Vân Dạng cũng cảm thấy tình yêu chính là lừa mình dối người, cái gì là tình yêu, không phải là người ngu dốt mới tin kết quả tốt sao, nhưng dù ngu dốt người ta cũng nguyện tin tưởng, còn Hứa Chiêu Đệ, ngay cả chuyện tin tưởng cũng không nguyện ý, người này, ngay cả một chút kích tình đều không có sao?
"Quan niệm của tôi và cô bất đồng mà thôi." Hứa Chiêu Đệ không muốn tiếp tục nói nhiều về vấn đề này, nàng không có nói nhất định phải gả cho A Trung, trước mắt nàng không muốn lập gia đình, hơn nữa còn không xác định A Trung có thích hợp hay không thích hợp, chẳng qua là ngầm cho phép hắn theo đuổi mình mà thôi, nàng thích thuận theo tự nhiên, nàng tin tưởng mọi chuyện sẽ có định số, cưỡng cầu cũng không được.

Thi Vân Dạng thấy Hứa Chiêu Đệ không muốn nói đề tài này, cô có chút nóng nảy, mặc dù không biết mình đang gấp cái gì.
"Chị không thật tính toán gả cho A Trung thật đi?" Giọng nói Thi Vân Dạng có chút khẩn trương.
"Chưa từng nhắc đến, bây giờ nói về cưới gả còn quá sớm, cô cũng không cần gấp." Trước khi Phương Phương rời đi, nàng sẽ không nghĩ đến những chuyện này. Hứa Chiêu Đệ cảm giác mình không thể bỏ được trách nhiệm với Thi Vân Dạng, thật ra trong lòng nàng Thi Vân Dạng chính là một món nợ rồi, không nên kéo thêm người khác nữa, dù sao nuôi Phương Phương cũng rất là cực khổ, nàng cũng không muốn gieo họa cho người khác. Rõ ràng kiếm được tiền nhiều hơn trước kia gấp đôi, không biết sao Hứa Chiêu Đệ có cảm giác mình còn nghèo hơn trước, cơ hồ đều là bọt nước, muốn tiết kiệm ít tiền cũng không có biện pháp, nếu là cả đời Phương Phương không khôi phục trí nhớ, nàng sẽ phải nuôi cả đời, suy nghĩ một chút Hứa Chiêu Đệ cảm thấy nội tâm có chút cảm giác nặng nề.
Thi Vân Dạng sao biết được Hứa Chiêu Đệ cảm thấy cô là cục nợ, cô cảm thấy mình là quý nhân của Hứa Chiêu Đệ, cô cảm thấy từ khi Hứa Chiêu Đệ nhặt mình xong, chất lượng cuộc sống lên cao rất nhiều, dụng cụ trong nhà điều đã đổi thành mới hết, tường giấy cũng dán lại, hoàn cảnh không biết tốt hơn lúc trước bao nhiêu lần, mặc dù những thứ này cũng xài hết tiền Hứa Chiêu Đệ kiếm được.
Thi Vân Dạng càng không nghĩ tới, A Trung này xuất hiện làm cuộc sống vô âu vô lo của cô chuyển biến, làm cho cô thỉnh thoảng liền lâm vào trạng thái lo âu, chỉ sợ Hứa Chiêu Đệ bị hắn cướp đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận