Manh Thê Phúc Hắc


Vân Tịch theo ra ngoài, cô quan sát Diệp Thiên.

Chỉ thấy Diệp Thiên như một tảng băng di động không có chút biểu cảm, vô cùng khó đoán.

Nhưng thực ra cô biết, trong đám người bọn họ người khó chịu nhất là Diệp Thiên, ngay cả khi không có mối quan hệ ràng buộc huyết thống Diệp Thiên vẫn luôn âm thầm quan tâm đến mọi người dù chỉ là những việc cỏn con.
- Em có chút chuyện cần chị đích thân là...
Diệp Thiên ghé sáp vào Vân Tịch thì thầm.

Vân Tịch vừa nghe vừa trợn tròn mắt không dám tin vào những gì đang nghe thấy.
- Như vậy cũng được???
Vân Tịch hoài nghi hỏi lại lần nữa, nhận được cái gật đầu chắc lịch của Diệp Thiên tam quan Vân Tịch như sụp đổ.

Diệp Thiên đây là phát điên rồi??? Vân Tịch tự chấn an bản thân phải bình tĩnh, suy đi tính lại cô vẫn là đồng ý với yêu cầu của Diệp Thiên.

Dù sao với bối cảnh hiện tại bọn cô sớm đã chẳng cần sợ gì nữa rồi.
- Được rồi, nghe em vậy!
Vân Tịch thở dài đồng ý.

Diệp Thiên nhận được sự đồng ý của Vân Tịch cũng rời đi, trước khi đi còn để lại một câu.
- Chị nhớ giữ bí mật đó.
Nhìn bóng lưng đang xa dần của Diệp Thiên lại nhìn cô gái trong phòng bệnh Vân Tịch lại hoài niệm về lần đầu tiên gặp hai cô gái ấy, đó có lẽ là kí ức mà cô không thể nào lãng quên.
Vân Tịch vốn là trẻ mồ côi.

Khi cô bắt đầu có khả năng nhận thức và ghi nhớ cô đã được một cặp vợ chồng già trên núi nhận nuôi.

Cô vẫn luôn sống vui vẻ ngày ngày qua tháng nọ ở đấy.

Vốn là cuộc sống đời đời an nhiên trong sự bao bọc yêu thương của ông bà, cùng ông bà phơi thuốc, học y thuật cổ truyền nhưng thời gian trôi qua, sức khỏe ông bà ngày càng yếu đi.

Năm Vân Tịch tròn 18 tuổi bà cô đã rời xa cô và người chồng bà yêu nhất, hai tháng sau đấy ông cũng theo bà mà bỏ lại cô một mình.
Từ nhỏ theo ông bà Vân Tịch không chỉ học được những y thuật cao siêu mà còn cả sự am hiểu sâu rộng của ông nên thành tích học tập luôn đứng đầu tỉnh nhận được lời mời của rất nhiều trường.

Nhưng vì không muốn rời đi Vân Tịch từ chối hết tất cả và chỉ theo học trường dưới núi vì thế cô chưa từng tiếp xúc với thế giới ngoài kia.
Sau khi ông bà mất Vân Tịch cũng chỉ ở trên núi thêm năm năm rồi xuống núi.

Lần đầu tiên nhìn thấy thành phố xa hoa tráng lệ cô có biết bao nhiêu là ngỡ ngàng.

Tòa nhà cao ốc trọc trời sừng sững, xe ô tô đông đúc trên đường cái gì cũng mới lạ.


Mọi thứ cái gì cũng mới lạ, người ở thôn dưới núi ai cũng tốt Vân Tịch nghĩ người trong thành phố cũng vậy.

Không ngờ rằng xã hội ngoài kia đầy rẫy nguy hiểm, cô bị một tổ chức bắt cóc lừa đảo.
' Đây rốt cuộc là đâu vậy???'
Xung quanh tối đen, phía xa xa có một cái đèn lập lòe chỉ nhìn được một cách mơ màng.

Hai tay Vân Tịch bị trói chặt, miệng bị dán băng dính, bên cạnh còn có tiếng thút thít của ai đó.

Bỗng giọng một người đàn ông quát lớn phía xa.
- ĐỒ VÔ DỤNG! MÀY LÀM NÓ CHẾT RỒI THÌ SAO BÁN ĐI ĐƯỢC NỮA???
Tiếp theo đó lại có người ríu rít xin lỗi, một lúc sau giọng nói kia lại vang lên.
- Thôi được rồi! Vậy lấy nội tạng của con bé đó ra bảo quản cho kĩ vào! Lần này mà sai sót nữa là không xong đâu đấy.
- Vâng!
Vân Tịch chết lặng.

Hình như cô phát hiện ra đây không chỉ là bắt cóc bình thường mà còn moi nội tạng phụ nữ nữa hơn nữa còn là tổ chức lớn.

Vân Tịch rùng mình sợ hãi, cô co rúm người lại không dám phát ra tiếng, hô hấp cũng càng lúc càng trở nên khó khăn.

Cô không thể nhớ đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ được trước đó cô đi gặp người mô giới nhà đất ở một quán cafe, sau khi uống tách trà ở đó thì ngất lịm đi.
' Khoan đã! Địa điểm là nhà môi giới gợi ý, lẽ nào...? MẤY NGƯỜI ĐÓ CÙNG MỘT BỌN???'
Vân Tịch cố chấn an bản thân phải thật bình tĩnh, mọi chuyện đều có cách giải quyết.

Trong bóng tối cô cố gắng di chuyển chút một sờ xem có thứ gì có ích hay không.

Bỗng có tiếng mở cửa Vân Tịch sững lại, cô cố bình tĩnh, nhắm mắt giả vờ như chưa tỉnh.
Cảm giác như bản thân bị người ta vác lên Vân Tịch càng lúc càng cuống quýt, bước chân của người kia càng lúc càng nhanh hơn.
- Con bé này xinh phết, hay lát lấy thận nó xong xin đại ca cho mình 'chơi' trước rồi đem bán nhỉ???
- Ý kiến không tồi đó.
Cuộc nói chuyện của đám người thần bí kia làm cho Vân Tịch thấy buồn nôn, hơn thế nữa chính là cảm giác tuyệt vọng.

Những kỉ niệm ngày nhỏ lại ùa về như thể một thước phim, lúc này trong đầu Vân Tịch chỉ còn lại một ý nghĩ đó chính là cô sẽ sớm được gặp lại ông bà.
Di chuyển được một lúc, họ để Vân Tịch nằm xuống một nơi lạnh buốt đến thấu xương thấu thịt.

Cô trộm mở mắt chỉ thấy ánh đèn chiếu thẳng vào mặt, giây phút này Vân Tịch đã chả còn chút hi vọng nào nữa.
* Đoàng* một tiếng, tiếng súng vang khắp phòng dấu hiệu của một biến cố.

Không biết người đến là địch hay bạn nhưng nghe tiếng bước chân đi xa dần, Vân Tịch tí hí mắt lén quan sát xung quanh.


Thấy chỉ còn lại một người ở lại canh gác cánh tay được thả ra để làm phẫu thuật lén lút sờ mó trên xe đẩy bên cạnh giường, Vân Tịch nắm chặt con dao phẫu thuật giấu đi.
Lại lần nữa tiếng chân bước dần về phía mình, Vân Tịch căng thẳng nắm chặt dao.

Một tiếng súng vang lên, tên đứng gác gần đó ngã xuống, máu bắn tung tóe.

Một giọng nữ vang lên khiến Vân Tịch ngạc nhiên.
- Tóm gọn hết lại chưa???
Giọng nói mềm mại như kẹo bông gòn, vô cùng dễ nghe.

Vân Tịch tò mò nhìn lén, chỉ thấy hai cô gái một đứng một ngồi toàn thân một cỗ sát khí khiến người ta sợ hãi, một nhóm người đối diện cung kính đứng nghiêm trang thành hai hàng.
- Chúng tôi đã tóm gọn được gần hết rồi, xin hãy cho chúng tôi một chút thời gian nữa.
Một cô gái đeo mặt nạ đen tiến sát lại phía cô quan sát, Vân Tịch vội nhắm chặt mắt.
- Rốt cuộc tại sao chúng ta lại phải trực tiếp tham gia vụ này vậy, chị rảnh nắm à???
Cô gái ấy nắm cằm cô xoay qua xoay lại quan sát, cô gái còn lại cuối cùng cũng lên tiếng.
- Không thấy thú vị sao??? Vị nghị sĩ kia ngày ngày đi làm từ thiện đó thế mà lại là người đứng sau đường dây buôn bán nội tạng và phụ nữ, lát nữa nhìn vẻ mặt méo mó đó.

Aiya nghĩ thôi cũng thấy vui rồi.
Vân Tịch sợ hãi không khỏi hoài nghi cô gái kia có tâm lí biến thái, đại não như ' chết máy' không thể nghĩ thêm gì nữa, không biết lát nữa kết cục của mình là gì!
- Nhìn nè, cô gái này thú vị lắm.

Nghe thấy gần hết câu chuyện biến thái của chị rồi đó!
Bản thân bị phát hiện Vân Tịch căng thẳng nắm chặt dao cô không biết nên nằm yên chờ chết hay bật dậy phản kháng rồi để bị bắn chết.

Chưa đợi cô nghĩ xong lại có tiếng bước chân tới gần, cảm nhận được bị ánh mắt ai đó nhìn chằm chằm Vân Tịch rùng mình.
- Xinh vậy! May mà chưa bị mổ ra đó! Tiêm cho mũi thuốc mê đi, lát cảnh sát đến giải quyết sẽ giao trả người nhà.

Thật tò mò không biết nhà ai may mắn đẻ ra cô con gái xinh vậy.

Con gái mất tích chắc đau lòng lắm nhỉ???
Vân Tịch ngu ngu ngơ ngơ hoài nghi nhân sinh.

Rốt cuộc hai cô gái này tốt hay xấu, mạch não kì quặc vậy??? Nhưng cô cũng đã yên tâm hơn vì biết mình không còn gặp nguy hiểm nữa.
Giây phút cây kim chạm vào da thịt như có một thế lực vô hình nào đó thôi thúc, chiếm đoạt suy nghĩ của Vân Tịch.

Cô bật dậy nắm lấy tay cô gái đang cầm cây kim tiêm đâm vào cô, miệng tự động nói ra một câu.
- Tôi không còn người nhà nữa rồi.

Những người có mặt ở đấy đều kinh hoàng nhìn về phía cô, Vân Tịch giờ mới nhận thức được bản thân mình làm ra chuyện ngu ngốc đến nhường nào.

Người ta đã biết bản thân nghe thấy chuyện của người ta mà vẫn tha cho rồi, vậy mà còn bật dậy đây là chê bản thân sống quá lâu rồi???
Trong cơn hoảng Vân Tịch bật khóc lớn, cô gái đeo chiếc mặt nạ trắng bỗng ôm chầm lấy cô.
- Aiya, sao lại khóc rồi??? Không còn chỗ nào để đi sao??? Không sao không sao đâu a~.
Vân Tịch khóc một trận rồi im bặt lại, giọng an ủi của cô gái kia ngọt ngào đến động lòng người.

Cô ấy xoa xoa đầu Vân Tịch dỗ dành cô, cô lâu lắm rồi mới cảm nhận được lại hơi ấm, nhịn không được ấm ức ngẩng mặt nhìn cô ấy.
- Ân nhân, cô thu nhận tôi được không??? Tôi...tôi học trung y từ bé, chắc chắn sẽ có hữu ích.
Não như bị úng nước, lâu lắm rồi mới được người khác quan tâm ôm vào lòng, tựa như thấy được chỗ dựa cô bất giác đưa ra một yêu cầu vô lí.

Nhận thấy yêu cầu mình vô lí Vân Tịch cũng sẵn biết kết quả trong lòng, chỉ là không ngờ hai cô gái ấy điềm tĩnh nhìn cô.
- Vậy chị trả lời em chút! Tên tuổi, quê quán!
Vân Tịch theo đó vui mừng trả lời.

Cô gái mặt nạ đen đưa mắt ra hiệu về phía những người kia, những người mặt nạ xanh kia nhận được lệnh liền đi ra ngoài.

Căn phòng rơi vào không gian im lặng đến xấu hổ, may mắn thay có hai người cũng đeo mặt nạ đen bước vào.
- Quả nhiên hôm nay vị nghị sĩ kia tụ họp những người có liên quan gặp mặt nên giải quyết xong r...rồi!
Hai người vừa mới đi vào đứng hình trước cảnh tượng trong phòng.

Không biết có chuyện gì, cô gái mặt nạ trắng bỗng buông Vân Tịch ra, tức giận lên tiếng.
- Anh giải quyết tại chỗ à??? Sẽ ảnh hưởng tới khách sạn người ta đó, với lại em còn chưa tận mắt thấy ổng mà!
Một trong hai người kia vội giải thích.
- Không có! Bọn anh lôi người ta đến đây mới giải quyết, sợ em ghét bỏ mới không nói em.

Được rồi, là lỗi của anh! Về anh tạ lỗi.
Cô gái mặt nạ trắng cuối cùng cũng bình tĩnh lại, giận dỗi.
- Chờ chút đi!
Sau nửa ngày những người mặt nạ xanh đi vào đưa cho hai cô gái kia một xấp giấy tờ, hai cô gái ấy xem xong đồng ý dẫn Vân Tịch theo.

Lần đầu tiên Vân Tịch nhìn thấy căn cứ vô cùng hoành tráng, cô được đưa đi tắm rửa, phổ cập qua mục đích, kết cấu nội bộ và quy tắc của tổ chức, sau đó mới được gặp lại những người đã cứu cô cũng là những người đứng đầu tổ chức.

Vân Tịch đã rất ngạc nhiên khi hai cô gái đứng đầu còn nhỏ tuổi hơn bản thân.
Từ đó Vân Tịch được tham gia huấn luyện và được nâng đỡ lên vị trí hiện tại, tất nhiên để báo ơn đó cô hoạt động vô cùng nhiệt tình để xứng đáng với sự giúp đỡ đó.
- Tiểu Dao nhi, nhanh tỉnh lại đi! Không có em mọi người sắp loạn hết rồi!
Mấy ngày tiếp theo Diệp Cẩn Dao vẫn không có chút động tĩnh nào.

Cùng lúc đó dưới câu chuyện của Lục Bạc, Lục Tử Dương cũng vực dậy tinh thần hơn, sáng tối nhốt mình ở công ty ngoài công việc cũng chỉ có công việc, việc ngoại lệ duy nhất không liên quan đến công việc chỉ có tìm kiếm tung tích của Diệp Cẩn Dao.
Lục Tử Dương đã không biết bao nhiêu lần cố gắng moi tin từ Lục Bạc nhưng đều không có kết quả chỉ nhận lại một câu " không biết" chả biết là giả vờ hay không biết thật.

Hắn cũng đã cho người quan sát người nhà Diệp Thiên Hải nhưng ngoài việc gia đình Diệp Ly ở đó chăm sóc ba mẹ ra thì cũng không có gì đặc biệt, có một điều đó lạ đó là nhóm Diệp Thiên không hề xuất hiện, cũng không điều tra ra tung tích.
- Vẫn chưa tỉnh sao???
Diệp Thiên lạnh nhạt hỏi thăm, tất cả ỉu xìu không lên tiếng, Vân Tịch mạnh dạn lắc đầu.


Poseidon bỗng lên tiếng.
- Hơn một tuần qua ai cũng thay nhau đến nói chuyện cố đánh thức em ấy thông qua nói chuyện, chỉ có em là chưa từng thử, hay thử cho chú dì....
Poseidon chưa kịp nói xong một cơn đau nhói trên đùi truyền đến, hắn suýt không nhịn được mà hét lên may thay trước khi làm điều đó hắn đã nhìn thấy khuôn mặt u ám của Diệp Thiên.
- Neil, Anh muốn chết à??? Hiện tại người em ấy không muốn để cho biết tình trạng của Cẩn Dao nhất là chú dì.

Anh đưa ra chủ ý như vậy là chê bản thân sống lâu rồi!
Poseidon nhịn xuống cơn giận, nặn ra một nụ cười.
- Vậy em có cần nhéo anh đau như vậy không???
Lãnh Nam quay đầu đi vờ như không biết gì, một mặt vô ( số) tội lảng tránh.

Thấy Poseidon và Lãnh Nam cứ thì thà thì thầm Đường Dạ lén cho hai người họ ánh mắt lạnh lẽo thấu tim gan khiến họ im bặt.
Bỗng không khí trong phòng trở lên nóng một cách bất thường khiến người ta toát mồ hôi lạnh, tất cả bất giác nhìn về phía Diệp Thiên, chỉ thấy tay cô ấy nắm chặt bóp chiếc bút trong tay vỡ đôi.
Diệp Thiên khí thế lửa giận bừng bừng đi ra ngoài làm mọi người sợ hãi đuổi theo.

Diệp Thiên đi vào phòng làm việc của Diệp Cẩn Dao, đến trước tủ lấy một cuộn giấy gì đó rồi bỏ ra ngoài, một đường thẳng tới phòng bệnh.
Vân Tịch kéo kéo áo Poseidon, anh giật mình quay qua nhìn cô.
- Rốt cuộc em ấy đang làm gì vậy??? Nhìn đáng sợ quá!
Poseidon bất giác không biết nên trả lời như nào, anh cũng đâu có biết.
- Em đừng xúc động! Xúc động chính là ma quỷ đó!
Đường Dạ và Lãnh Nam hai người hai bên vội giữ lấy Diệp Thiên ngăn cản hành động tiếp theo của cô.

Diệp Thiên liếc nhìn Lãnh Nam, anh sợ hãi bỏ tay giơ lên đầu hàng.

Đường Dạ biết còn mỗi mình cũng không cản lại được, bất giác tự động bỏ tay ra lùi lại phía sau.
Diệp Thiên đứng trước giường bệnh Diệp Cẩn Dao đang làm, hung ác nhìn cô.
- Đằng nào chị cũng không tỉnh lại, vậy em không ngại bồi táng Lục Tử Dương đi cùng chị đâu!
Trong phòng một khoảng không yên tĩnh kéo dài, Diệp Cẩn Dao vẫn không có phản ứng gì.

Mọi người có chút mất mát, động đến cả chấp niệm 16 năm của Diệp Cẩn Dao rồi mà còn không có động tĩnh gì, hiện tại có cách gì có thể đánh thức cô ấy khỏi ý niệm đây.
- Không phải sao! Vậy nếu chị không tỉnh 'bảo bối' của chị cũng không cần thiết nữa.

Xé bỏ thôi.
Diệp Thiên cầm tờ giấy lấy từ phòng làm việc của Diệp Cẩn Dao xé làm đôi, một tiếng ' xoét' đánh vào ý thức mọi người.

Không ai hiểu hành động của Diệp Thiên có ý nghĩa gì, chỉ thấy trên mặt Diệp Thiên hơi nhếch lên đầy ý cười, mọi người cũng theo đó nhìn qua phía ánh mắt cô ấy.

Vậy mà, vậy mà Diệp Cẩn Dao đã có động tĩnh, ngón tay hơi cử động.
Ai nấy đều mừng rỡ như điên, Vân Tịch vội vàng lên phía trước chuẩn bị kiểm tra cho Diệp Cẩn Dao, chưa để cô kịp chạm vào người Diệp Cẩn Dao bật dậy, hét lớn.
- Ai dám động tới bảo bối của tôi!
Diệp Thiên ném một cuộn giấy qua phía Diệp Cẩn Dao rồi bỏ đi.
- Đó, đã ai làm gì đâu!
Diệp Thiên đắc ý cười khẩy.

Quả nhiên Diệp Cẩn Dao vẫn là Diệp Cẩn Dao chị của cô, đối mới thứ tình yêu gì đó cũng chỉ là chấp niệm giấu kín có thể giấu, còn thứ điểm yếu thật sự có thể lay chuyển được lòng của Diệp Cẩn Dao chỉ có thể là sở thích của cô nàng..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận