Mặc Trạc

“ Chị, em có thể đi vào không?” Duy Hạo tò mò hỏi.

“Không biết, chúng ta thử một chút đi.” Dứt lời, Duy Nhược Hề liền nắm tay Duy Hạo nghĩ đi vào Mặc Trạc. Chờ Nhược Hề vào đến không gian mới phát hiện chỉ có một mình mình vào được sao đó lại chạy ra ngoài.

“Tiểu Hạo à không được rồi, dường như chỉ có vật chết mới có thể đi vào, lần trước chị hỏi xin em hạt giống, chính là đem vào trồng trong không gian nếu không đem vào được thì mình cũng không có rau ăn đâu.”

“Cái gì? Ngày hôm qua chị xin em hạt giống mà hôm nay đã có rau và cà chua ăn?” Tiểu Hạo vẻ mặt nói không thành lời tiếp tục hỏi:”vậy hạt giống hồi sáng nảy mầm cũng liên quan đến chị?”

Duy Nhược Hề ngượng ngùng nói:“Chị đem nước trong không gian bỏ vài giọt vào trong dịch đào tạo, không nghĩ tới ngày hôm sau nó liền nẩy mầm .”


Duy Hạo cười hì hì nhìn Nhược Hề nói:“Chị cho em một chút nước trong không gian để em cầm đến trường học nghiên cứu một chút được không?” Nếu sau đó biết được chất gì bên trong nước thì đối với việc gieo trồng sẽ có bước đột phá rất lớn.

“Ùm, ngày mai chị sẽ cho em, còn bây giờ thì ăn cơm thôi chị sắp chết đói rồi.” Dứt lời Nhược Hề liền lôi kéo cả nhà cùng nhau ngồi xuống ăn cơm. Kế đó lại hỏi:”Nếu dị năng của con bị người khác phát hiện không biết sẽ có chuyện gì không?” Nếu bị cắt đi nghiên cứu thì phải làm sao đây? Thật sợ nha.

“Đương nhiên sẽ không có chuyện gì hết, chẳng qua nếu bị quốc gia biết bọn họ sẽ hợp tác với con.”

Di, còn có chuyện như vậy sao? Bất quá, Nhược Hề thật không có quyết định này, cô chỉ muốn cùng cả nhà vui vẻ sống cùng nhau, cô hy vọng cùng người mình thích sinh hoạt cùng nhau ở một nơi thế ngoại đào nguyên. Cô đến bây giờ cũng không có dã tâm gì. Cho dù đang có trong tay thần khí cô cũng không muốn dựa vào thần khí mà phát tài. Chỉ mong muốn mình cùng người nhà được ăn ngon một chút mà thôi. Với cô như thế đã là vui vẻ lắm rồi. Nhưng nếu nghĩ lại thì chuyện này dường như không thể có khả năng, trái đất hiện tại không có lấy một ngọn cỏ nên thế ngoại đào nguyên gì gì đó quên đi. Ai, lại thất thần.

Duy Nhược Hề làm một mâm rau xanh, một mâm cà chua cùng một phần canh, chỉ trong phút chốc đã bị 4 cá nhân tiêu diệt hết. Sau đó mấy người lại bắt Duy Nhược Hề lấy thêm một tí nữa mới miễn cưỡng làm cho 3 người nọ ăn no. Cả nhà lại nói cho Nhược Hề biết hy vọng sau này bọn họ sẽ được ăn đồ ăn cô nấu còn bánh dinh dưỡng gì đó thiệt ăn không vô nữa bởi vì đồ ăn Nhược Hề nấu có đầy đủ cả sắc, hương, vị thật ngon.

Chỉ có đồ ăn, không có cơm, Duy Nhược Hề nhờ Duy Hạo giúp cô tìm hạt giống lúa nước. Vốn dĩ thế giới hiện tại cũng có rất nhiều loại đồ ăn nhưng bởi vì không thể trồng trong đất mà phải do dịch đào tao trồng ra nên không chỉ có hương vị kém mà còn rất có giá trị. Người bên Văn Minh Khu ăn một bữa sáng thì tiền đó đủ cho người bên khu bình dân ăn đủ một tháng. Duy Hạo cũng hứa ngày mai sẽ tìm thêm một ít hạt giống rau dưa và lúa nước cho Nhươc Hề.

Sau đó, cả nhà lại ríu ra ríu rít vây quanh bàn luận cả nửa ngày về không gian Mặc Trạc của cô.

Duy Nhược Hề ngủ thẳng đến nửa đêm thì bị đau bụng làm tỉnh giấc. Đáng chết, dường như cô bị tiêu chảy, không phải là lâu quá không ăn rau dưa này nọ làm tràng vị không thích ứng nên bị tiêu chảy đi. Duy Nhược Hề cả đêm chạy vào WC 3 đến 4 lần. Hơn nữa, vô cùng hôi thối, ô ô, may mắn người nhà đều ngủ bằng không thật mất mặt. Nhưng sau đó cả người không có mệt mỏi như bị tiêu chảy bình thường mà lại cảm thấy cơ thể cực kỳ khỏe mạnh, tinh thần sảng khoái.Nghĩ đến cổ thụ gia gia từng nói uống nhiều nước trong không gian đối cơ thể bọn họ rất có lợi, cho nên không có việc gì làm cô liền đổi hết toàn bộ nước uống trong nhà thành nước trong không gian. Đến khi gần sáng mới mơ mơ màng màng ngủ lại.


Buổi sáng Duy Hạo tỉnh dậy liền thấy trên bàn trong phòng khách có một lọ nước lớn cùng tờ giấy nhắn:“Tiểu Hạo, lọ này là nước trong không gian. Nước uống trong nhà chị đã đổi thành nước trong không gian, nếu nhiêu đó không đủ em có thể lấy thêm. Còn nữa, đừng có gọi chị dậy nha. Còn chuyện nữa là nhớ lấy hạt giống đem về, chị thương em, mooaaaa!” Mặt trên tờ giấy còn vẽ một cái mặt phim hoạt hình.

Duy Hạo nhìn về phía phòng của Duy Nhược Hề ánh mắt rất dịu dàng, âm thầm thề nói: “em sẽ bảo vệ chị, sẽ không để cho chị bị thương tổn.”

Duy Nhược Hề ngủ đến trưa mới dậy cảm thấy tinh thần thật tốt, trước kia mỗi lần ngủ trễ cảm thấy tinh thần rất mệt mỏi, hơn nữa dường như thị lực của cô tốt hơn nhiều, nhìn mọi thứ rất rõ ràng rành mạch. Hơn nữa hình như hôm nay hơi ồn ào nha. Đến lúc rửa mặt cô nhìn vô gương phát hiện khí sắc tốt hơn vài ngày trước rất nhiều, trước đây đôi mắt có chút đỏ hiện tại không còn thấy nữa, ngay cả làn da cũng trắng hồng ra. Xem ra là công lao của trái cây trên người cổ thụ gia gia, đợi sau ngày cổ thụ gia gia tỉnh lại phải đặc biệt cảm ơn ông mới được.

Buổi tối, Tiểu Hạo trở về mang theo vài bao hạt giống cũng một túi hạt thóc cho Nhược Hề. Nói đây là giáo sư Trần cho Nhược hề ở nhà nghiên cứu, nếu không đủ thì đến chỗ ông lấy thêm là được.

“Tiểu Hạo, giáo sư Trần đã biết?”

“Không có, em không có nói, chỉ nói trong lúc vô tình chị phát hiện được ít nước này, sau đó giáo sư ôm lọ nước đi rồi cho em hạt giống mang về cho chị.” Nhớ lại buổi sáng giáo sư Trần biết hạt giống nảy mầm được là nhờ lọ nước kia, ông nhìn chầm chầm lọ nước như nhìn một cô gái khỏa thân nên dọa Duy Hạo một trận, hắn phải cầm hạt giống chạy trối chết.


Cơm chiều có trứng chiên cà chua, một đĩa rau xào, một tô canh cà chua đều là tô đĩa đặc biệt lớn. Buổi chiều Nhược Hề ra ngoài mua trứng là trứng nhân tạo, nhưng do hương vị của cà chua đặc biệt tốt nên món này ăn vẫn rất ngon.

Chỉ có vài món ăn đơn giản nhưng cả nhà ngồi một chỗ ăn, khẩu vị vô cùng tốt.

Sau bữa cơm chiều Nhược Hề đi vào Mặc Trạc, lần này cô còn cầm theo cái xẻng để không giống như lần trước tay toàn bùn đất. Duy Hạo cho cô vài loại hạt giống trừ bỏ lúa nước mấy bao hạt giống còn lại là gì cô cũng không biết. Bởi vì rau dưa cùng lúa nước là 2 loại khác nhau nên cô đem một mẫu đất chia làm hai. Một bên trồng lúa nước một bên trồng rau dưa. Hạt thóc vừa đủ trồng được nửa mẫu đất. Bởi vì đây là lúa nước của hiện tại nên so với lúa của 1000 năm trước không giống nhau, 1000 năm trước hạt thóc cần phải được ươm rồi nẩy mầm gieo mạ này nọ rồi mới cấy xuống nhưng hiện tại không như ngày xưa. Lúa hiện tại trực tiếp bỏ vào dịch dinh dưỡng là được cho nên Nhược Hề trực tiếp gieo xuống rồi không cần quản nữa, đợi nó lớn là được rồi.

Ùm, ngày mai sẽ có cơm ăn rồi, trắng tươi thơm dẻo thật thèm.

Cho đến 1, 2 giờ đêm Nhược Hề mới hoàn thành xong công việc, ngã xuống giường liền ngủ.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận