Ma vương hoàng hậu

CHƯƠNG 3.2
Một lát sau, Ngọc San công chúa vẻ mặt sợ hãi vì bị tỷ tỷ của nàng cưỡng ép lôi kéo vào Thừa ân điện.
"Tỷ tỷ..." Ngọc San vừa thấy ánh mắt quỷ dị của Ma vương, liền sợ hãi giữ chặt Ngọc Linh đang xoay người đi, nhút nhát nhỏ giọng nói: "Ta sợ." Mặc dù biết lần này viếng thăm Ma giới là muốn nàng hiến thân cho Ma vương, nhưng dù sao nàng chỉ mới mười bốn tuổi, tình cảm chưa có, đối với chuyện nam nữ lại hoàn toàn không biết gì cả. Trước khi xuất phát, từ trong lời nói của tỷ tỷ mới biết chuyện nam nữ như thế nào. Hơna tỷ tỷ còn nói, khi Ma vương sủng hạnh nữ nhân thì thô bạo đến mức nào. Nàng sợ, nàng sợ chính mình không chịu được.
Ngọc Linh vỗ vỗ tay muội muội, nhẹ nhàng kéo tay Ngọc San ra, xoay người rời đi, không ai biết nàng xoay người một khắc, nước mắt từ trên mặt nàng chảy xuống.
Cửa vô tình đóng lại.
Ngoài cửa, Ngọc Linh vô cùng thương cảm, vì vương quốc các nàng nhỏ yếu, để con dân có thể an cư lạc nghiệp, phụ vương không thể không đem các nàng như hoa như ngọc trở thành cống phẩm, chỉ là các nàng hy sinh cũng không biết tới lúc nào mới có hồi báo. Sự thật nàng yêu Ma vương, cam tâm tình nguyện trở thành bạn cùng giường của hắn, chịu được hắn thô bạo. Muội muội thì khác, rất ngây thơ, rất vô tri, nhưng lại phải chịu thống khổ.
Sự thật luôn rất tàn nhẫn. Không ai thật sự thương cảm ngươi. Bên trong nam nhân kia đang chuẩn bị chà đạp muội muội của nàng, không hề vì thân phận của các nàng mà dịu dàng, mềm lòng. Một khi hắn vừa ý nữ nhân nào, nếu không cho hắn như ý, cả quốc gia đó chuẩn bị gặp nguy cơ.
Trong phòng, Ngọc San vừa khẩn trương vừa sợ hãi nắm chặt quần áo của mình. Thấy Ma vương đi tới chỗ nàng, nàng sợ hãi lui về phía sau.
Ma vương mặt tỏ ra không vui, không đi về phía trước nữa, xoay người trở về ngồi trên giường, lạnh lùng thốt: "Ngươi nếu không muốn, có thể đi ra ngoài." Thấy Ngọc San công chúa thở dài ṃt hơi chuẩn bị mở cửa chạy trốn, hắn lạnh lùng mở miệng: "Ngày mai sẽ không có Vương Quốc Tinh Linh!" Hài lòng chứng kiến Ngọc San cả người cứng lại.
Ngọc San tái nhợt cứng mặt, cắn chặt môi dưới, kìm nén nước mắt khuất nhục, xoay người lại đi từng bước một tới trước mặt Ma vương.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt đẹp nước mắt rơi như mưa, ai thấy liền thương xót nhưng Ma vương một chút thương tiếc cũng không có, chỉ cảm thấy ghét, hắn sủng hạnh liền kinh khủng như vậy sao? Chủ nhân của khuôn mặt thanh khiết kia cũng bị dọa đến toàn thân run rẩy, ngay khi nàng biết hắn là Ma vương cũng chưa từng sợ hãi đến thế, nhưng lại bởi vì dục vọng của hắn mà sợ run lên. Hắn hết lần này tới lần khác thương tiếc nàng, nhưng chỉ một mình nàng, nữ nhân khác không có đãi ngộ đặc biệt này.
"Thu hồi nước mắt của ngươi, nằm trên giường đi!" Ma vương lạnh lùng ra lệnh.
Ngọc San cố nén nước mắt làm theo. Trong lòng không ngừng an ủi chính mình, sẽ qua nhanh thôi. Lúc thân hình cao lớn của Ma vương đè trên người nàng, nàng cảm thấy sắp không thở nổi, nhắm hai mắt lại, không dám nhìn mắt phượng vô tình của Ma vương.
Từ thiếu nữ biến thành đàn bà, Ngọc San đau muốn chết đi.
Ma vương nào có xem sự thống khổ của nàng ra gì. Nghĩ tới Hứa Tử, hắn cảm giác những nữ nhân này không thể thỏa mãn được dục vọng của hắn.
Ngọc San công chúa không chịu được sự thô bạo của hắn nên đã ngất đi.
Phát tiết xong, Ma vương cũng không thèm liếc mắt một cái tới Ngọc San, xuống giường sửa sang lại quần áo, rời Thừa ân điện.
Chuyện còn lại để Nội phủ xử lý.
Trở lại Thiên cung, đã là nửa đêm.
Không thấy Hứa Tử ngủ trong thư phòng, hắn có hơi tức giận đành phải đi tìm, nàng lại ngủ ở gian phòng nào đây. Hắn đã nói với nàng hắn muốn nàng ngủ tại thư phòng của hắn, muốn ngủ ở chỗ khác phải được hắn cho phép. Nha đầu kia lại xem lời hắn nói như gió thổi bên tai.

Tìm được nhân nhi đang ngủ say, Ma vương phát hiện tim mình mới có thể an tâm một chút. Nhìn đôi môi đỏ mọng đầy cám dỗ, hôm nay hắn chưa hôn nàng. Nhẹ nhàng vén chăn lên, ngắm nghía dáng người xinh xắn nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt nóng rực, cho dù đã sủng hạnh ba nữ nhân nhưng hắn vẫn như cũ muốn có nàng, nhưng nàng lại không muốn, nàng sợ! Hắn không nỡ thấy dáng vẻ sợ hãi đến run lên của nàng.
Hôn lên cái trán trơn mịn của nàng sau đó mới ôm tiểu nhân nhi vào lòng, đem đến thư phòng của hắn.
Ban đêm ở Ma giới rất lạnh, trong lúc Hứa Tử ngủ say luôn tìm kiếm chỗ ấm ápưng mỗi lần ở cùng Ma vương ngủ đều như nằm trong tủ lạnh. Vốn ngủ rất ấm, nhưng bây giờ lại có cảm giác như nằm trong tủ lạnh. Nàng mở mắt mơ màng, phát hiện mình đang bị giữ tại trong lòng ngực lạnh như băng. Không cần đoán cũng biết là Đại băng sơn rồi. Nàng lấy làm lạ, cho dù nàng trốn ngủ ở nơi nào, hắn đều có biện pháp tìm được nàng.
Cái tên bá đạo vô tình đang nằm bên cạnh đã sớm đi cùng chu công đấu pháp rồi [ngủ say]. Nghiêng người nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn. Trong lúc ngủ say, hắn không có ánh mắt lạnh như băng, không có giọng điệu lạnh lùng. Đưa tay xoa xoa khuôn mặt tuấn tú, nếu hắn không lạnh lùng vô tình, sẽ trở thành người trong mộng của tất cả nữ nhân.
Len lén xuống giường, chuẩn bị đi phòng khác ngủ, nàng vẫn không quen cùng chung giường chung gối với hắn.
Thình lình, một đôi tay ôm nàng từ sau lưng, dùng chút sức đem nàng kéo lại lên giường. Âm thanh lạnh như băng có nồng đậm yêu chiều, "Lại muốn đi nơi nào?" Từ sau khi bắt nàng cùng giường cùng gối với hắn, hắn đều ôm lấy nàng, cảm nhận nhiệt độ ấm áp trong cơ thể nàng hắn mới có thể an tâm đi vào giấc ngủ, chỉ cần nàng vừa rời đi, hắn lập tức sẽ tỉnh lại.
Bất đắc dĩ thở dài, Hứa Tử nhỏ giọng nói thầm: "Ma quỷ chính là ma quỷ." Cái gì cũng không lừa được hắn.
Đem tiểu nhân nhi áp đảo trên giường, Ma vương buông tay nàng ra, yêu thương chạm vào mặt nàng, "ha đầu, ngươi thật sự rất xinh xắn đáng yêu. Cho ta hôn một chút." Nói xong cúi đầu ngăn miệng nàng lại bằng nụ hôn.
Hắn cũng không biết vì cái gì hắn đối nàng càng ngày càng mê luyến, tuy hắn vẫn không ngừng sủng hạnh hậu cung ma nữ, nhưng trái tim của hắn dần dần toàn là hình bóng của nàng. Bởi vì không chiếm được nàng, trong lòng vừa bực bội vừa bất đắc dĩ, chỉ có thể phát tiết trên các ma nữ hậu cung. Hắn luôn nghĩ rằng nàng là con người, có nhiệt độ cơ thể bình thường, có thể làm ấm áp trái tim lạnh như băng của hắn. Kỳ thật nàng không phải rất đẹp, nhưng nàng lại có ngũ quan thanh tú, dáng người xinh xắn nhỏ nhắn đáng yêu, dám coi thường uy nghiêm của hắn, sự can đảm đó đã hấp dẫn hắn rất sâu rồi.
Chỉ là trái tim của tiểu nhân nhi vẫn muốn rời khỏi Ma giới như cũ.
Hắn định một thời gian sau sẽ đi Bồng lai tiên đảo trộm trường sinh thảo.
Hắn sẽ không buông tha nàng, hắn muốn nàng cùng hắn ở chung một chỗ.
"Nha đầu, muốn có một người bạn hay không?" Thoáng dời môi, thở hổn hển thỏa mãn hỏi khuôn mặt đang đỏ bừng. Đã hôn nàng rất nhiều lần, nàng vẫn hay đỏ mặt.
"Đã có Lam Y, Lam Nguyệt rồi." Nàng không muốn có nhiều người hầu hạ.
"Các nàng chỉ là người hầu." Nhìn thấy tóc của nàng hỗn độn rối tung ở trên gối, vẻ mặt đỏ bừng, say mê gợi cảm. Ma vương nhịn không được lại hôn lên đôi môi mềm mại, thơm ngon, ướt át đỏ mọng, mặc sức hấp thu sự ngọt ngào của nàng. Dần dần nhận thấy dưới thân nhân nhi đang không ngừng thở gấp, không có lý trí như lúc trước, cũng không đẩy hắn ra. Mắt phượng chợt hiện quỷ dị mưu kế, khẩn trương hôn lên môi nàng, thừa dịp Hứa Tử đang lúc ý loạn tình mê thì tay hắn lén kéo váy của nàng ra.
Môi hắn càng không ngừng dời xuống cổ, tai của Hứa tử, hôn khắp cơ thể nàng.
"Uhm..." Hứa Tử bỡ ngỡ cảm thấy khắp người như thiêu đốt, cái gì cũng không nhớ rõ, trong đầu trống rỗng.
Ma vương rất thiết tha muốn nàng, nhưng hắn không thô lỗ với nàng như những nữ nhân khác, đối với nàng rất dịu dàng rất mềm mại, làm cho nàng cái gì cũng không biết, không nhớ rõ.
Khi hắn thật sự ở trong nàng một khắc nọ, bởi vì đau đớn, nàng như bừng tỉnh, hắn lập tức hôn lên môi nàng, không cho phép nàng kháng cự hắn vào lúc này.

Trong phòng, tiếng thở dốc không ngừng, kết hợp như thiên địa không gian ban sơ.
Tình cảm mãnh liệt trôi qua, Hứa Tử ngủ say trong lòng Ma vương.
Đạt được ý nguyện, Ma vương thỏa mãn ôm tiểu nhân nhi nhưng không cách nào đi vào giấc ngủ. Hắn còn đang rung động vì nàng là́n vui sướng. Trong lòng nhân nhi mặt ngày càng đỏ, hoan ái trôi qua càng lộ vẻ mê người. Hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve hai vai của nàng, thích thú khi thấy khắp nơi trên người nàng đều là ấn ký của hắn. Nàng đã là của hắn, loại nhận thức này làm cho tim hắn vô cùng vui sướng. Chưa bao giờ có được một nữ nhân khiến hắn phấn chấn, an tâm nhu vậy. Cho tới nay, nữ nhân chỉ là công cụ cho hắn phát tiết sinh lý, hắn chưa bao giờ thừa nhận các nàng là nữ nhân của hắn.
Tiểu nhân nhi thanh tú đang nằm trong lòng hắn, ngay từ đầu nàng đã không sợ hắn, còn đắc tội với hắn. Lúc sắp hút máu nàng thì nàng lại dám sử dụng mỹ nhân kế và hắn đã bị đôi môi ấm áp của nàng chinh phục. Tuy hắn không chịu thừa nhận vì nàng mà mình đã thay đổi nhưng không thể phủ nhận vì nụ hôn của nàng mà hắn đã thay đổi thái độ với nàng. Hắn lưu luyến môi nàng, lưu luyến nhiệt độ cơ thể nàng, vẻ bề ngoài đối với hắn không hề quan trọng. Lần trước phát hiện dáng người nhỏ nhắn đáng yêu của nàng đã vô cùng cám dỗ hắn, từ đó hắn vẫn luôn muốn có nàng, bây giờ thì hắn đã đạt được ý nguyện rồi.
Cả đời này hắn muốn nàng phải ở bên cạnh hắn.
Nhìn nhân nhi đang ngủ say, Ma vương cũng dần buồn ngủ.
Ôm chặt Hứa Tử vào lòng.
Sáng sớm, ánh sáng mỏng manh xuyên qua cửa sổ rọi vào, chiếu vào nam nhân đang nằm trên giường làm hắn từ từ
Ma vương theo thói quen vươn tay kéo tiểu nhân nhi vào lòng, nhưng lại trống không. Hắn mở to hai mắt, phát hiện nhân nhi hắn ôm trong lòng cả tối qua đã không thấy đâu. Hắn hoảng hốt nhảy xuống giường, nhặt bộ quần áo mà tối qua đã vứt tùy tiện dưới đất lên, mặc vào qua loa. Bước ra thư phòng tìm người chạy trốn.
Bởi vì hoảng hốt nên hắn đã quên mình là Ma Vương biết phép tìm kiếm, nhìn thấy bất cứ người thị vệ nào cũng bắt tới hỏi có thấy Hứa cô nương không? Hắn như con ruồi không có đầu bay loạn khắp nơi ở thiên cung, không tìm được người, hắn phân phó thị vệ tìm kiếm mọi nơi.
Giọt sương trong suốt long lanh còn đọng lại trên mấy đóa hoa, trên những chiếc lá xanh ở hoa viên Vương cung. Ánh sáng yếu ớt rọi vào lung linh trông rất đẹp mắt.
Sáng sớm, Công chúa Ngọc San chuồn ra Ngự thiên cung, lén trốn trong hoa viên Vương cung ngồi khóc. Nhớ đến tối qua cuồng phong bão táp, lòng nàng sợ hãi đến run rẩy. Tối qua Ma vương không một chút thương tiếc nàng vẫn còn là một thiếu nữ chưa hiểu chuyện, giống như một tay đạo tặc hái hoa không hề biết thương hoa tiếc ngọc.
"Ngươi làm sao vậy?" Một âm thanh từ phía sau truyền đến, nàng quay đầu lại thấy một nữ nhân cao tầm tầm với nàng, tóc dài qua vai, mặc cẩm phục màu trắng, trên cổ đầy ứ thanh. Nữ nhân kia hảo tâm hỏi: "Ai khi dễ ngươi à?" Khi nàng đến gần, Ngọc San ngưởi được mùi của loài người, nàng kinh ngạc: "Ngươi là con người!
Vương cung ma giới như thế nào lại có con người! Điều này sao có thể? Trong cái nơi ăn thịt người này làm sao có con người sinh tồn?
Nữ nhân kia đúng là Hứa Tử chạy trốn từ Thiên cung ra.
Tối hôm qua ngây ngốc bị Ma vương ăn, tỉnh lại mới thấy hối hận. Bởi vì sợ bị đưa đi làm quân kỹ nên thừa dịp Ma vương chưa tỉnh nàng đã hoảng sợ bỏ chạy.
Hứa Tử gật đầu, "Ta là con người, tên của ta là Hứa Tử. Còn ngươi? Sao lại trốn ở chỗ này khóc, người nào khi dễ ngươi?"
Ngọc San dùng khăn lụa lau đi nước mắt trên mặt, nhẹ nhàng đáp: "Ta là công chúa Ngọc San của Tinh linh giới."

Hứa Tử nhớ tới ngày hôm qua Ma Vương có nói qua là tiếp đãi vài vị khách nhân, thì ra là tiểu công chúa xinh đẹp này. Chỉ là lúc này tiểu công chúa xinh đẹp như thiên tiên trên mặt đầy lệ, trên trán còn chứa nỗi sợ hãi, là ai tổn thương nàng? Kẻ nào lớn gan dám ở địa bàn của Ma vương khi dễ khách quý?
"Mới sáng sớm, sao ngươi lại trốn ở chỗ này khóc? Rốt cuộc người nào khi dễ ngươi? Nói cho ta biết, ta sẽ giúp ngươi lấy lại công đạo." Hứa Tử thấy bất bình nói.
"Ta..." Ngọc San do dự không biết nên nói hay không nên
"Ở đây không có người thứ ba, ngươi đừng sợ, nói cho ta biết, đã xảy ra chuyện gì?" Hứa Tử trấn an nói.
Ngọc San cắn cắn môi dưới, nàng có thể đem chuyện kinh khủng tối qua nói cho con người này sao? Nàng không biết nàng ta, cũng không biết nàng có thân phận gì tại Ma giới. Từ trước đến nay nàng chưa từng nghe nói Ma giới có con người. Nhưng trước mặt cái người cao cỡ nàng này lại là con người, nhìn vẻ ngoài rất ôn hòa, chắc không phải là người xấu, nói cho cô ta chuyện đau lòng của mình chắc là an toàn.
Ngọc San dù sao cũng còn nhỏ, tối qua bị Ma vương sủng hạnh nàng vô cùng sợ hãi, thầm nghĩ tìm một người để tâm sự, một người an ủi mình. Nàng ấp úng nói ra chuyện tối qua.
Hứa Tử nhẹ nhàng hỏi: "Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?" Giọng nàng rất nhẹ, Ngọc San không nghe ra nàng đang ẩn nhẫn lửa giận.
"Mười bốn tuổi."
Vừa nghe Hứa Tử liền nổi trận lôi đình. Thì ra tối qua hắn không chỉ ăn một mình nàng mà còn có một hài tử mới mười bốn tuổi. Hứa Tử quên chính mình đang muốn chạy trốn, giận dữ kéo Ngọc San đi tìm Ma vương hỏi tội.
Ma vương điều động binh lực đi tìm nàng, khi nhìn thấy nàng xuất hiện, nhanh như cắt xông tới gắt gao đem nàng kéo vào trong lòng.
Ma vương điều động binh lực tìm người, kinh động cả Ngự thiên cung, Ngọc Linh, Yêu tinh Nữ vương, Xà Vương, cả bọn nghe tiếng đi ra, vừa vặn chứng kiến cảnh này. Bọn họ giật mình há to miệng, tưởng hai mắt của mình có vấn đề. Ma vương lạnh lùng vô tình lại có thể đem một tiểu nữ nhân gắt gao ôm vào lòng, giống như hắn mà buông tay thì nhân nhi trong lòng hắn sẽ bay mất vậy. Bọn họ biết Ma vương cũng không phải ngày một ngày hai, cho tới giờ chưa từng thấy qua Ma vương khẩn trương đến thế.
Ngọc Linh công chúa và Yêu tinh Nữ vương thì càng ghen tuông, các nàng cho tới bây giờ vẫn chưa được Ma vương ôm. Người được Ma vương ôm kia các nàng chưa bao giờ gặp qua, cũng không biết tiểu nữ nhân kia tướng mạo thế nào, dựa vào cái gì mà được đãi ngộ như thế?
"Buông ra!" Hứa Tử dùng sức đẩy Ma vương ra, gọi thẳng tục danh của hắn: "Long Nghịch Thiên, cái tên vô lại này! Ngươi làm hại ta còn chưa tính, ngay cả nàng ngươi cũng không tha! Nàng bao nhiêu tuổi, mới mười bốn tuổi thôi, chỉ là một hài tử mà ngươi cũng tàn nhẫn được sao? Ngươi, ngươi... Đại vô lại! ! !" Hứa Tử tức giận đến độ không biết mắng như thế nào cho đáng. Nàng xoay người đem Ngọc San đang sợ sệt phía sau kéo lên trước mặt Ma vương, nghiến răng nghiến lợi trầm thét: "Ta muốn ngươi lấy nàng, chịu trách nhiệm với nàng!"
MĐ: lâu lâu anh MV mới bị kêu tên, riết rồi mèo chẳng nhớ tên anh luôn, kì này anh bị HT xử chắc mọi ng' hả dạ rồi chứ
MĐ: Hắc hắc, anh bị chửi là "Đại vô lại kìa" ; MV: *lườm, lườm*; MĐ: *chuồn lẹ*
Lúc đầu định để hỗn đản = khốn nạn, nhưng văng tục quá nên để vô lại thôi, hỗn đản đều là chửi khốn nạn, đểu cáng, vô lại
Ma vương thô lỗ đẩy công chúa Ngọc San ra, tiến lên kéo Hứa Tử qua, gầm nhẹ: "Chúng ta quay về Thiên cung rồi nói sau." Hắn không muốn vì tầm quan trọng của nàng đối với hắn mà mang đến nguy hiểm cho nàng. Ngọc Linh công chúa ngoại trừ tức giận ra thì không dám làm gì Hứa Tử, Yêu tinh Nữ vương cũng vậy, nàng bình thường cùng Ngọc Linh công chúa tranh phong uống dấm chua, luôn lợi dụng địa vị cùng pháp thuật cao siêu của mình chỉnh Ngọc Linh công chúa loạn thất bát tao (lung tung, lộn xộn), sống không bằng chết.
"Ta không muốn trở về với ngươi! Ngươi là đồ đại sắc lang! Đại vô lại! Ta xui xẻo tám đời mới gặp phải ngươi!" Còn bị hắn ăn sạch sẽ nữa chứ !
Hứa Tử chống đối không chịu quay về Thiên cung, còn dùng chân đá Ma vương, thấy Ma vương thờ ơ kiên quyết kéo nàng đến Thiên cung, nàng tức giận cúi đầu hung hăng cắn một cái vào bắp tay Ma vương.
Nha đầu kia kiếp trước khẳng định là chó con, luôn cắn hắn.
Ma vương bị đau buông tay ra, lập tức xoay người đem Hứa Tử khiêng trên vai trực tiếp trở về Thiên cung.
Mọi người hoàn hồn.

Có kịch vui để xem nhưng không ai dám đi xem. Mặc dù người nào cũng nhìn ra Ma vương đang trong cơn giận dữ.
Từ ngày này trở đi, tất cả ma quỷ đã biết con người này là nữ nhân duy nhất được Ma vương coi trọng.
Ma vương đem Hứa Tử không ngừng đấm đánh hắn khiêng về thiên cung.
Vào đại sảnh, đem Hứa Tử để vào ghế thái sư trước mặt tức giận quát: "Tại sao chạy trốn?" Tối qua nhân nhi còn yêu kiều dưới thân hắn, mới sáng sớm đã bỏ chạy vô tung vô ảnh, còn muốn hắn chịu trách nhiệm với nữ nhân khác, nàng chán ghét hắn như vậy sao? Hận không thể đem hắn giao cho nữ nhân khác, một chút nàng cũng không cần hắn sao?
Đã vô lý còn lớn tiếng với nàng. Hứa Tử càng tức giận, nàng đứng lên gào thét: "Ta không muốn làm quân kỹ!"
Quân kỹ? Ma vương nghe thấy liền sửng sốt, hắn khi nào thì nói sẽ đưa nàng đi làm quân kỹ? "Bổn vương có nói đưa ngươi đi làm quân kỹ sao?" Hắn làm sao có thể đem nàng đưa đi làm quân kỹ, chỉ cần nghĩ có nam nhân khác chạm vào nàng, hắn liền xúc động muốn đi giết người.
"Nữ nhân bị ngươi chạm qua không phải đều bị đưa đi làm quân kỹ sao? Ta, ta tối qua đã..." Vừa nói xong Hứa Tử ô ô khóc lên. Nàng hận ̀nh tối qua ngây ngốc bị hắn giữ lấy, biết rõ trở thành nữ nhân của hắn sẽ không có kết cuộc tốt, càng hận chính mình đã mê muội trong sự dịu dàng của hắn.
Biết nàng lâu như vậy cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy nàng khóc, Ma vương chân tay luống cuống. Hắn yêu thương kéo nàng lại gần, dịu dàng thay nàng lau nước mắt, lại dịu dàng nói: "Đừng khóc! Bổn vương sẽ không đưa ngươi đi làm quân kỹ."
"Thật sao?" Hứa Tử bán tín bán nghi. "Vậy công chúa Ngọc San thì sao? Ngươi an bài nàng sau này như thế nào?"
"Trừ ngươi ra, Bổn vương không để ý đến người khác." Ma vương lạnh lùng nói. Đặc thù cũng chỉ có một người.
"Ngươi không để ý? Vậy ngươi còn chạm nàng!" Hứa Tử lại tức giận đứng lên. "Cho dù thế nào, ngươi cũng phải cho nàng một danh phận." Nhớ tới khuôn mặt Ngọc San xinh đẹp, nhỏ nhắn, khóc như mưa, nàng cảm thấy đau lòng. Mà cái người hại Ngọc San lại vô tình nói không để ý đến nàng ta. Nàng thật muốn móc trái tim Ma vương ra để xem nó có phải làm bằng sắt hay không.
"Không có khả năng!" Ma vương không đồng ý, "Đó là chuyện của Bổn vương, ngươi không cần lo, ta sẽ không cho bất cứ nữ nhân nào danh phận."
Nghe vậy, Hứa Tử tức giận đá hắn. Nàng hét to: "Còn ta? Ta thì sao? Ngươi không cho chúng ta danh phận, tại sao còn muốn chà đạp chúng ta? Ngươi nghĩ rằng bọn ta là kỹ nữ sao" Kỳ thật nàng không phải tức giận Ma vương không cho nàng danh phận, nàng vốn dĩ tức giận thái độ của hắn đối với nữ nhân. Trong mắt hắn, nữ nhân không đáng một xu, nữ nhân đều là công cụ cho hắn phát tiết.
"Ngươi là đặc biệt!" Ma vương bị Hứa Tử chỉ trích chọc tức.
Hứa Tử oán hận trừng mắt nhìn nam nhân đã đoạt sự trong trắng của nàng, hận hắn vô tình cùng lạnh lùng. Nàng không bao giờ muốn dây dưa cùng hắn nữa. Nàng đau buồn cười khổ: "Đặc biệt? Là đặc biệt như nô lệ sao?" Nàng dùng sức đẩy Ma vương ra, lui nhanh về phía sau, khóc kêu to: "Long Nghịch Thiên, ta hận ngươi! Bắt đầu từ hôm nay chúng ta nhất đao lưỡng đoạn!" Nói xong, nàng khóc xoay người bỏ chạy.
"Tử nhi!" Ma vương vội vàng đuổi theo.
Hứa Tử dừng lại, đoạt lấy cây đao từ tay một người thị vệ, đặt trên cổ mình, xoay người đối mặt với Ma vương, lạnh lùng nói: "Nếu ngươi đuổi theo, ta sẽ chết cho ngươi xem!" Nói xong, tay dùng một chút lực, trên cổ nàng lập tức xuất hiện một vết máu hù dọa Ma vương.
"Tử nhi, bỏ đao xuống!" Ma vương không dám tiến lên, sợ Hứa Tử thật sự chết cho hắn xem.
Hứa Tử khóc đỏ hai mắt oán hận trừng mắt nhìn Ma vương, Ma vương bị sự oán hận của nàng làm cho sợ hãi. Hắn không biết tại sao nàng lại hận mình như thế, rõ ràng tối qua nàng cũng rất nhiệt tình.
Biết Ma vương sẽ không đi theo, Hứa Tử mới xoay người chạy trốn khỏi Thiên cung.
Ma vương bất đắc dĩ nhìn Hứa Tử rời đi trước mặt mình.
 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận