Ma vương hoàng hậu

CHƯƠNG 9.2
Nhìn ba nghìn hồng nhan, Hứa Tử không biết nên mở miệng như thế nào. Lúc sau có một ma nữ trông có vẻ lớn tuổi hơn nàng lên tiếng hỏi: "Không biết Vương cùng Hoàng Hậu đến nơi dơ bẩn này có điều chi sao bảo? Nếu có việc, có thể cho người đến thông truyền một tiếng, chúng nô tỳ nhất định phải làm rồi. Không cần phiền đến Vương tôn quý phải hạ cố bước vào nơi dơ bẩn này".
Ma nữ này cứ như vậy tự hạ thấp thân phận mình khiến cho Hứa Tử trong lòng cảm thấy chua xót. Suy nghĩ một lúc mới từ từ mở miệng, "Đông đảo chúng tỷ muội, ở nơi này ta thay mặt trượng phu tạ lỗi cùng các vị tỷ muội". Nói xong nàng khẽ khom người cúi đầu, sau khi ngẩng đầu lên thì trên khuôn mặt đã đầy nước mắt. Nàng rưng rưng nói: "Lúc trước, phu quân làm hại các vị tỷ muội ra nông nỗi như vậy, hôm nay vô luận ta nói cái gì hay làm cái gì, đều không thể bồi thường cho vết thương mà các vị phải chịu. Nhưng hiện tại có một cô gái có cùng hoàn cảnh như các vị, cùng với Thiếu tướng đem lòng yêu thương nhau. Vương đã đem bọn họ giam lại, chuẩn bị nghiêm trị. Ta cầu Vương khoan dung cho bọn họ, thành toàn bọn họ, nhưng Vương lại bận tâm đến cảm nhận của các vị, sợ các vị không chịu tha thứ. Hôm nay ta đến, chính là thay mặt bọn họ cầu xin, mong các vị hiểu và bỏ qua." Nước mắt của Hứa Tử càng không ngừng chảy xuống, tiếp tục nói: "Cô gái nảy sinh tình cảm cùng Thiếu tướng là Ngọc San công chúa của Tinh linh quốc, đã được Vương phong làm Ngọc phi..."
Lời của nàng chưa nói xong, ba nghìn ma nữ kia liền kích động, cả đám đông nhao nhao, "Dựa vào cái gì nàng ta sau khi thị tẩm được cấp cho danh phận, bây giờ lại còn có thể tái giá? Vì cái gì chúng ta lại phải trở thành quân kỹ, ở đây chịu đựng bị người ta chà đạp? Thiếu tướng đại nhân đối với chúng ta lãnh khốc vô tình. Hắn lén lút yêu đương với Ma phi, nên định hắn tội chết, tuyệt không thể khoan dung!"
Tiếng kêu khóc vang lên dữ dội. Hứa Tử biết rõ mọi người rất tức giận, muốn các nàng hiểu và bỏ qua thì thật sự rất khó. Nhưng vì hạnh phúc của Ngọc San, nàng nhất định phải làm hết sức.
Nhìn mọi người vẻ mặt kích động, Hứa Tử nhớ tới một bộ phim trên TV tên là "nữ nhân hà tất phải làm khổ nữ nhân", lúc đó nàng thật sự rất cảm động. Hiện tại, nàng ngay lập tức sử dụng những lời nói của bộ phim đó, "Các vị tỷ muội, chúng ta đều là nữ nhân, đã là nữ nhân với nhau thì hà tất phải làm khó nhau! Các ngươi đã nhận hết thương tổn, biết rõ đắng cay tủi nhục, chẳng lẽ các ngươi còn muốn có thêm người tiếp tục chịu đau khổ như các ngươi sao? Bản thân mình đã không muốn vậy thì đừng làm cho người khác phải giống như mình. Các vị tỷ muội xin hãy hiểu và bỏ qua cho Vương, hãy khoan dung đi. Hiện tại Vương đã không còn là Vương của trước kia, hắn đã bắt đầu hiểu được thế nào là khoan dung, vậy tại sao lại không để cho hắn có cơ hội khoan dung chứ? Chẳng lẽ khi Ngọc San cùng Thiếu tướng đại nhân bị xử tử rồi, các ngươi thật sự có thể vui vẻ sao? Các ngươi sẽ không mảy may thương hại cho tình cảnh của Ngọc San sao? Ta biết các ngươi lúc trước chịu đau khổ cũng không hơn Ngọc San là bao nhiêu tuổi, các ngươi dù sao cũng đã bị thương tổn nhưng chuyện đã qua thì hãy đề cho nó qua đi, hiện tại điều chúng ta phải làm chính là không để cho nữ nhân chúng ta tiếp tục bị thương tổn nữa". Lời nói của Hứa Tử hợp tình hợp lý, hệt như nàng đang cầu mọi người tha thứ cho chính mình vậy.
Mọi người trầm mặc, tất cả như chết lặng giống nhau.
Các nàng vốn là hận, là hận Vương vô tình, hận Thiếu tướng vô tình. Nhưng ngẫm lại, thật sự thì Ngọc Phi không hề có liên quan gì. Thiếu tướng cũng có cái khó xử của hắn. Thật muốn oán, chỉ có thể oán Vương lúc trước quá nhẫn tâm, quá tàn khốc. Hiện giờ Vương cũng đã thay đổi, các nàng cũng không muốn Vương tiếp tục đem ngàn vạn nữ nhân đưa tới nơi này nữa, để bị chà đạp giống như các nàng sao? Vương lãnh khốc vô tình đã học được sự khoan dung, vậy vì cái gì các nàng không thể hiểu và bỏ qua để cho Vương khoan dung đâu? Vương có thể không để ý đến việc Ma phi yêu say đắm nam nhân khác, lại còn nguyện ý thành toàn cho bọn họ. Thì các nàng cần gì phải vì vậy mà sinh lòng oán hận? Hết thảy đều đã là quá khứ, cho dù Vương nghiêm trị bọn họ, các nàng cũng không thể quay về như lúc xưa, sự đau xót này cũng không thể biến mất. Hoàng hậu nói đúng, là nữ nhân với nhau thì hà tất gì phải làm khó nhau đâu, điều nữ nhân nên làm chính là không để cho những nữ nhân khác tiếp tục bị thương tổn như mình.
Ba nghìn hồng nhan đồng loạt quỳ xuống, cảm động nói: "Hoàng hậu nói đúng, là chúng nô tì ngu muội. Nếu Vương muốn khoan dung cho Thiếu tướng đại nhân cùng Ngọc phi, chúng nô tì xin chúc phúc cho hai người. Hoàng hậu xin yên tâm, chúng nô tì tuyệt đối không hề oán hận, sẽ không vì vậy mà làm phản. Chỉ cầu Hoàng Hậu ngày sau có thể cố gắng mà khuyên can Vương, không cho nhiều thiếu nữ vô tội khác chịu thương tổn giống như chúng nô tì. Chúng nô tì đã là tàn hoa bại liễu, cũng không muốn hoàn lương, chỉ mong các tướng sĩ không đem chúng nô tì ra tiếp tục chà đạp nữa". Bọn lính có những kẻ rất biến thái, thích ngược đãi thân thể các nàng.
Hứa Tử cảm động không nói nên lời, khóc lớn lên.
Ma Vương không nói gì, đem nàng kéo vào trong lòng, âm thầm thề, sau ngày hôm nay, hắn sẽ không bao giờ để cho nàng khóc nữa.
Là sai lầm của hắn lại để cho nàng phải gánh vác giúp hắn, đến bây giờ hắn mới biết được lúc trước mình đã đối xử với nữ nhân tàn khốc đến cỡ nào. Nhìn lại ba nghìn nữ nhân đang quỳ dưới kia, là "thành tích" sau mười năm của hắn. Các nàng vốn đều là những kiều nhi xinh đẹp như hoa như ngọc được gia đình yêu thương chiều chuộng, vậy mà hiện tại đều bị các tướng sĩ chà đạp đến mức dung mạo cũng thay đổi.
Ma Vương quay đầu nhìn tướng quân đang đứng ở bên cạnh, trầm giọng nói: "Truyền lệnh xuống, sau này nếu lại có kẻ nào không xem các nàng là người, dám tra tấn các nàng, coi như phạm phải quân lệnh mà xử trảm". Hắn không thể làm gì để bồi thường cho các nàng, điều duy nhất hắn có thể làm, chính là bảo đảm sự an toàn cho các nàng về sau.
"Thần tuân chỉ". Tướng quân vội vàng nhận lời.

Bọn hắn thân là thần tử, đều cảm thấy may mắn vì Vương thay đổi, cảm thấy may mắn vì có Hoàng Hậu lương thiện. Bọn hắn không thể tưởng được Hoàng Hậu có thể dễ dàng cảm hóa được mọi người, lại còn làm cho các nàng ấy không nổi loạn vì chuyện của Ngọc phi cùng Thiếu tướng. Kỳ thật các nàng cho dù có nổi loạn tạo phản cũng không có mấy tác dụng, nhưng vì trải qua cuộc chiến cùng Yêu tinh quốc, và đại chiến với Thiên đình khiến cho con dân Ma giới chết không ít, cho nên Vương không muốn vì chuyện nhỏ này mà xảy ra nội loạn, khiến cho nhiều người phải thương vong một cách vô ích.
"Còn nữa, mỗi tháng phát cho các nàng ba lượng nguyệt ngân và bốn ngày nghỉ phép, sau đó cho các nàng trở về nhà gặpthân nhân". Ma Vương vừa nói xong, mọi người nhất loạt hoan hô vang dội.
Vương thật sự đã thay đổi!
Ma vương hạ lệnh đem Ngọc San cùng Tỷ Hiền từ cung chấp pháp đưa sang cung nội phủ. Cho dù hắn khoan dung cho bọn họ thì loại việc của nội phủ thì để cho bên trong phủ xử lý.
Hai người bọn họ vốn nghĩ rằng chắc chắn sẽ phải chết, chợt nghe thấy Ma Vương nói tha thứ cho bọn họ, lại còn lột bỏ danh phận Ma phi cho Ngọc San ngay trong ngày, khôi phục lại thân phận công chúa Tinh Linh quốc, đem nàng chỉ hôn cho Thiếu tướng Tỷ Hiền. Hai người thật sự còn cho rằng mình nghe lầm, Vương như thế nào lại có thể tha thứ cho bọn họ?
"Tỷ Hiền còn không mau tạ ơn". Phong Tử Do nhỏ giọng nhắc nhở. Hắn thật sự hâm mộ Tỷ Hiền, có thể nhận được sự ủng hộ to lớn của Hoàng Hậu, được kết hợp cùng với người mình yêu mến. Trong khi hắn không biết đến năm nào tháng nào mới có thể cùng Lục Ngọc thành đôi.
Tỷ Hiền, Ngọc San, hai người bọn họ như vừa trong mộng mới tỉnh lại, lập tức dập đầu tạ ơn.
"Các ngươi không cần cảm tạ Bổn vương, người mà các ngươi cần tạ ơn chính là Hoàng Hậu của Bổn vương". Ma vương đem Hứa Tử ôm chặt vào trong lòng.
Tỷ Hiền, Ngọc San lập tức lại hướng về phía Hứa Tử dập đầu.
Hứa Tử cười nói: "Không cần cảm tạ, ta cũng không phải chỉ vì một mình các ngươi, ta cũng là vì chính mình. Ta không muốn lão công của ta đã có ta còn có thêm nữ nhân thứ hai. Hơn nữa, quân tử vốn không thể nào qua được ải mỹ nhân mà."
Tỷ Hiền vô cùng cảm kích nói: "Bất kể như thế nào, Hoàng Hậu chính là ân nhân cứu mạng của thần với Ngọc San công chúa".
Hứa Tử cười vui vẻ nói: "Thiếu tướng đại nhân nói quá lời. Ngươi cùng Ngọc San muội muội là trai tài gái sắc, được ở cùng nhau vốn là không dễ dàng, hy vọng ngươi hãy đối đãi với nàng cho thật tốt".
"Thần nguyện đem cả sinh mệnh này để yêu Ngọc San công chúa. Xin hãy hoàng hậu yên tâm". Nói xong, Tỉ Hiền nắm chặt tay Ngọc San, ánh mắt ẩn chứa thâm tình, chăm chú nhìn nàng.

Ma vương ở bên tai nàng nói nhỏ: "Tử nhi, ngươi đã vừa lòng chưa? Đáp ứng bổn vương, không được khóc nữa. Bổn vương không muốn tương lai Vương nhi lại giống như ngươi, suốt ngày thích khóc".
Hứa Tử e lệ rụt rè, nhẹ ôm lấy cánh tay hắn.
Ma vương ra lệnh đem Ngọc San đưa về Tinh Linh quốc, để cho Tỉ Hiền tự mình đi cầu hôn.
Quốc vương Tinh linh quốc lo lắng khi Ngọc San mất đi thân phận Ma phi, sẽ khiến cho Tinh linh quốc trở thành quốc gia cho các nước khác khi dễ lần nữa.
Tỉ Hiền an ủi nhạc phụ tương lai – Tinh Linh quốc vương, "Chỉ cần có Vương Hậu, Vương sẽ không đứng yên nhìn Tinh linh quốc gặp nạn. Huống chi tiểu tế lại là Thiếu tướng của Ma giới, tay nắm binh quyền, nếu ai dám khi dễ Tinh linh quốc, tiểu tế nhất định sẽ phát binh trợ giúp". Địa vị thiếu tướng phu nhân không bằng ma phi, nhưng trong tay hắn nắm binh quyền, lại có Vương hậu che chở, hiện tại tất cả các nước khác cũng biết, Ma Vương chỉ nghe lời của Vương hậu nói. Cho nên quốc vương rất tin tưởng sẽ không có bất kì người nào dám khi dễ Tinh linh quốc.
Quốc vương Tinh linh quốc lúc này mới thả lỏng được tảng đá lớn trong lòng.
Hoàng hậu Tinh linh quốc lo lắng hỏi: "Thiếu tướng đại nhân thật tình thích Ngọc San sao? Thật sự không để ý nàng đã không còn là hoàng hoa khuê nữ?". Một nam nhân có địa vị nào lại chịu lấy một nữ nhân không phải hoàng hoa khuê nữ làm vợ? Hơn nữa lại là chánh thất.
Tỉ Hiền thâm tình cúi đầu nhìn Ngọc San, "Tiểu tế nguyện đem cả tính mạng để yêu nàng. Sẽ không bao giờ để ý chuyện nàng trước kia là thân phận gì".
"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi." Hoàng hậu cuối cùng cũng có thể yên tâm.
Ngọc San có thể gặp được một nhân loại vì nàng mà ra sức giúp đỡ, gặp được một nam nhân thật tình yêu thương nàng, đáng tiếc là Ngọc Linh không có được may mắn như vậy. Đối với Ma vương nàng đã chết tâm, Ngọc Linh hiểu ra đời chỉ là hư ảo, cho nên đã xuất gia.
Quốc vương nhìn Tỉ Hiền nói : "Thiếu tướng đại nhân, bổn vương đối với hoàng hậu của quí quốc mang ơn sâu đậm, liệu có thể được diện kiến hay không? Bổn vương muốn đích thân nói lời cảm tạ với nàng, nếu như không có nàng, tiểu nữ đã sớm bỏ mạng, làm sao có thể được cùng thiếu tướng đại nhân kết thân? Nàng là đại ân nhân của Tinh linh quốc chúng tôi". Hoàng hậu gật đầu phụ hoạ nói : "Đúng vậy, đúng vậy."
Tỉ Hiền chần chờ nói : "Chuyện này tiểu tế không dám quyết định. Muốn gặp Vương hậu, đều phải có sự đồng ý của Vương. Vương hậu hiện tại có thai được hai tháng, Vương hiện rất lo lắng, rất sợ hoàng hậu có sơ xuất gì, lại càng sợ có người làm thương tổn nàng". Bởi vì Yêu tinh nữ vương có nói qua, nhất định sẽ tìm Vương tính toán chuyện cũ. Thật ra Vương không sợ nàng ta, chỉ là Vương hậu vốn không có khả năng tự vệ, không cẩn thận sẽ trở thành đối tượng của yêu tinh nữ vương. Hiện tại chỉ riêng ở Thiên cung, thủ vệ đã gia tăng gấp đôi, ma nữ hầu hạ Vương hậu cũng tăng đến một trăm hai mươi người, lại còn an bài nữ tổng quản Nội phủ là Lục Ngọc một tấc cũng không được rời khỏi Vương hậu.
Nhưng Vương vẫn lo lắng, không được sự đồng ý của Vương, bất luận kẻ nào cũng không được phép đến thiên cung gặp Vương hậu.

"Ngươi thử hỏi Vương xem sao?" Ngọc San ôn nhu nói, "Ta cũng muốn nói với hoàng hậu một tiếng cảm ơn".
Người trong lòng nói đương nhiên là Tỉ Hiền lập tức nghe theo, hắn lập tức gật đầu nói: "Chờ sau khi tiểu tế về nước, lập tức đến gặp Vương thỉnh cầu, làm cho Vương đồng ý để cho các ngài được gặp Vương hậu".
Quốc vương cảm kích tạ ơn, "Mọi chuyện xin nhờ thiếu tướng đại nhân."
Tỉ Hiền cười nói: "Nhạc phụ Đại vương, hà tất còn khách khí như vậy, cứ gọi thẳng tên tiểu tế là tốt rồi".
"Được, được." Quốc vương tinh linh quốc vuốt râu cười ha hả. Chuyện Quốc sự, gia sự đều hài lòng, sau này hắn rốt cục cũng có thể an tâm mà ngủ.
Hôn sự của Tỉ Hiền cùng Ngọc San được quyết định sẽ tổ chức vào tháng sau – đầu tháng ba.
Hứa tử phát giác Lục Ngọc dù đang đi theo phía sau mình nhưng tâm thì lại bay về Nội phủ. Từ lâu nàng đã phát hiện Lục Ngọc và Phong Tử Do có tình ý, cũng từng kêu Ma vương giúp hai người tứ hôn, chỉ là Ma vương vẫn cũng không có mở miệng. Hiện tại Tỉ Hiền cùng Ngọc San cũng đã thành đôi, Lục Ngọc càng thêm lo lắng, mấy lần muốn mở miệng cầu Hứa Tử giúp nàng hướng Ma vương thỉnh một cái tứ hôn ngự chỉ, lại sợ Hứa Tử cười nàng vội vã muốn xuất giá.
Hôm nay Lục Ngọc thừa dịp Hứa Tử ở thư phòng cùng Ma vương đọc sách, tranh thủ thời gian trở về Nội phủ, không nghĩ tới đụng Phong Tử Do ở cửa thiên cung. Nàng không nén nổi vui sướng, một phen kéo Phong Tử Do trốn sau núi giả. Phong Tử Do nghi hoặc đang muốn mở miệng, Lục Ngọc lại kiễng chân hôn lên môi hắn.
Phong Tử Do ngẩn người, lập tức nhiệt tình ôm nàng hôn trả.
Xa xa một đôi phu phụ đằm thắm nhìn thấy rõ một màn.
"Ngươi phải giúp bọn họ tứ hôn. Để cho bọn họ thành thân cùng ngày với thiếu tướng đại nhân đi". Hứa Tử ngẩng đầu nhìn trượng phu cười, lại chỉ vào đôi nam nữ đang hôn cuồng nhiệt ở xa xa, thay bọn họ thỉnh cầu.
Ma vương âu yếm trỏ vào trán nàng một cái, đáp ứng nàng.
Cuối cùng cũng được Vương tứ hôn, Phong Tử Do cùng Lục Ngọc đều vô cùng càm kích Hứa Tử.
Trong lúc kinh thành Ma giới đang tràn ngập trong hỉ sự của hai vị đại nhân, yêu tinh nữ vương lại đang chuẩn bị đối phó Hứa Tử như thế nào. Nàng không hề để ý đến những lời khuyên bảo của An Hiền, khư khư cố chấp, cũng tuyên bố thoái vị, đem Vương vị trao lại cho An Hiền. Nàng dốc hết sức luyện công, trù hoạch mưu kế. Nàng muốn hai mẫu tử Hứa Tử phải chết, muốn Ma vương đau khổ sống không bằng chết. Nàng không bỏ xuống được tình cảm đối hắn yêu, đối hắn hận, đối Hứa Tử ghen tị, đã đi đến nước này, nàng đã không thể quay đầu lại nữa, thà làm ngọc vỡ, chứ không sống nhục.
Ma vương cự tuyệt thỉnh cầu gặp mặt Hứa Tử để nói lời cảm tạ của quốc vương Tinh Linh quốc. Gần đây, hắn luôn cảm thấy có điềm không may, luôn cảm thấy được có người muốn thương tổn Hứa Tử, cho dù Tinh linh quốc vương có ý tốt, hắn cũng không muốn mạo hiểm cho Hứa Tử gặp người lạ.

Hứa Tử chỉ có thể đi tới đi lui trong Thiên cung, đương nhiên không biết trượng phu từ chối đi lại của Tinh linh quốc vương. Bởi vì ốm nghén nên nàng ăn cái gì đều nôn ra cái náy, hơn nữa luôn thèm ngủ, nàng cũng không có tinh thần suy nghĩ việc khác, cùng Ma vương đòi quyền tự do.
Nhìn gương mặt nàng ốm đi rất nhiều, Ma vương đau lòng không thôi, bức ma y kê cho thuốc giảm bớt nôn mửa. Ma y nào có loại phương thuốc này mà kê, Ma vương tức giận đến mắng to hắn lang băm. Ma y đáng thương giải thích, "Tất cả nữ nhân lúc đầu mang thai đều có phản ứng không giống nhau, cũng không có loại phương thuốc này, nhân gian khoa học phát triển mới có thuốc giảm bớt nôn mửa. Có thai đều có phản ứng như vậy, ba tháng sau sẽ hết, vào thời điểm đó thai nhi đã thành hình, bắt đầu cần nguồn dinh dưỡng lớn, mẫu thân sẽ bắt đầu thèm ăn. Vương cứ yên tâm đi".
"Có thật không?". Ma vương bán tín bán nghi, tính theo thời gian của nhân gian Hứa Tử đã có hai tháng, còn muốn tiếp qua một tháng nữa mới ăn được. Nhưng qua thêm một tháng nữa, không phải nàng càng gầy sao? Trời ạ! Thì ra nữ nhân làm nương lại vất vả như vậy. Chờ tiểu tử kia sinh ra đến, hắn nhất định phải đánh vào mông nó, lại có thể dày vò Tử nhi của hắn như vậy, cho dù là con hắn cũng không được.
"Nghịch Thiên." Hứa Tử xoa xoa nhẹ lên khuôn mặt tuấn tú tràn đầy lo lắng của hắn, thản nhiên cười: "Những lời ma y nói đều là sự thật, cho nên ngươi không cần quá khẩn trương. Ta sẽ tận lực ăn nhiều một chút, sẽ không để ình gầy hơn nữa." Hiện tại chẳng qua là hiện tượng thai nghén mà hắn đã khẩn trương đến như vậy, nếu đến lúc nàng sinh, thật không biết hắn sẽ khẩn trương thành cái dạng gì nữa?
Ma vương nắm lấy tay nàng, xót xa nói: "Sau khi sinh xong, chúng ta sẽ không sinh nữa, bổn vương thật không muốn thấy ngươi chịu khổ lần nữa." (BB: ma vương đáng yêu quá đi..., MĐ: *gật gật đầu, mắt mơ màng*)
"Nhưng mà. . . . . ." Nàng muốn có hai tiểu hài tử, một nam một nữ. Nếu như lần này nàng mang thai là thai song sinh thì tốt rồi. Cúi đầu nhìn xuống bụng, mới có hai tháng nhưng bụng nàng tựa như bốn tháng, thật không ngờ lại lớn như vậy, nàng đột nhiên hỏi ma y: "Ma y đại nhân, ta mang thai có phải chính là thai song sinh hay không?"
"Thai song sinh?" Ma y ngẩn ra, "Các Vương hậu từ trước cho đến bây giờ cũng chưa từng có ai mang thai song sinh. Thần cũng không biết thai song sinh và thai bình thường có điểm gì khác nhau." Trên thực tế, từ ngàn năm nay, Ma giới chưa từng có người sinh được thai song sinh. Ngàn năm trước kia, thật sự là đã từng có, nhưng mà này bộ sách ghi chép lại về các dấu hiệu và cách chăm sóc lại đã thất truyền. Trong ma thư hiện tại chỉ ghi rằng ma quỷ khi còn trong bào thai đều hấp thu rất nhiều dinh dưỡng từ cơ thể người mẹ, hơn nữa lại còn ở bên trong cơ thể mẹ bắt đầu định hình ma pháp, nếu như có thai song sinh, thì khi vừa thành hình rất nhanh chóng sẽ có một cái bị đá ra cơ thể mẹ, hóa thành sương khói, biến mất trong không khí. Thai kia độc chiếm cơ thể mẹ, trải qua mười tháng sẽ được sinh ra. Đương nhiên, khi thai kia đấu tranh thất bại và biến mất thì cơ thể mẹ cũng sẽ không có cảm giác gì. Nhưng mà, nếu như hai ma thai cùng đấu tranh cũng có thể có ngoại lệ, giả sử có thể sinh ra thai song sinh, nhưng đa phần một trong hai thai đó sẽ chết.
"Bụng của ta so với phụ nữ có thai bình thường đều lớn hơn rất nhiều, mới hai tháng mà tựa như bốn tháng vậy, ta nghĩ hẳn là thai song sinh. Nếu ở nhân gian, đi siêu âm sẽ biết được ngay." Hứa Tử căn bản là không biết ma thai cùng ma thai trong lúc đó cũng sẽ có trận chiến sinh tồn.
Ma y hoài nghi nói: "Hoàng hậu có khi nào hoài nghi, nếu là thai song sinh thì liệu hai cái ma thai có thể nào không có đấu tranh? Theo như sách nói, nếu là thai song sinh thì chỉ có thể có 1 thai tồn tại, thai kia sẽ bị đá ra khỏi cơ thể mẹ, hóa thành sương khói, biến mất ở trong không khí . Hoàng hậu hoài nghi chính là ma thai, nhưng mà ở nhân gian, ma thai vốn là trong suốt, không có thật thể, dù có đi siêu âm căn bản cũng không thể thấy được." Cho dù Hoàng hậu là nhân loại, nhưng thai nhi cũng chỉ có một nửa gien là của nhân loại, siêu âm cũng chỉ có thể nhìn được một nửa cơ thể thai. Như vậy chắc chắn sẽ làm thầy thuốc bị dọa đến ngất xỉu.
Hứa Tử cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thai song sinh hẳn là phải có cảm tình rất tốt, như thế nào lại có thể tranh đấu chứ? Xem ra ma và người thật sự không giống nhau. Nhưng mà nàng vẫn hi vọng nếu là thai song sinh thì bọn chúng không cần giống các ma thai khác sẽ tàn nhẫn như vậy, chỉ vì sinh tồn liền tàn sát lẫn nhau. Nàng hy vọng bọn chúng giống như con người, có thể như tay chân tình thâm.
Ma vương cũng thấy được bụng Hứa Tử so với phụ nữ bình thường có thai có phần lớn hơn, nhưng hắn cũng chỉ đơn thuần nghĩ đến việc thai nhi quá lớn, căn bản là không có nghĩ đến đó là thai song sinh. Hắn trầm giọng hỏi: "Nếu Tử nhi mang chính là thai song sinh thì hiện tại hai cái tiểu quỷ kia sẽ không tranh cãi đấu đá nhau chứ?"
"Thần nghĩ là không có. Nếu bây giờ mà phát sinh tranh đấu, sẽ bị đẻ non, hai thai đều khó tránh. Chỉ là khi sinh ra không biết có hai cái thai đều có thể nuôi sống được hay không? Hiện tại thần vẫn không thể xác định Hoàng hậu hiện đang mang chính là thai song sinh hay là thai thường." Ma y thật cho rằng hoàng hậu hoài chính là thai thường, hắn không quá tin tưởng kỳ tích lại có thể phát sinh trên người hoàng hậu. Chỉ trừ truyền thuyết ma vương chi mẫu, nàng thật sự đã trở thành Hoàng hậu. Từ ngàn năm nay, Ma giới chưa từng từng có thai song sinh, nếu trên người hoàng hậu xuất hiện thai song sinh, thật sự là thiên đại kỳ tích .
"Ta hy vọng là một đôi long phượng thai, như vậy chỉ một lần mang thai là có thể thỏa mãn tâm nguyện của ta." Nàng tin tưởng thai mình đang mang chính là thai song sinh, cũng tin tưởng rằng có gien của nàng, gien của nhân loại thì hai cái tiểu ác ma kia dù sau này một trong hai sẽ trở thành Ma vương thì cũng sẽ là tay chân tình thâm, sẽ không tàn sát lẫn nhau. và nhất định là không được đi làm hại nhân gian.
Hứa Tử dù sao cũng là một nữ nhân thế kỉ 21, biết rõ việc dưỡng thai rất trọng yếu, chỉ cần nàng dưỡng thai thật tốt, tin tưởng sẽ sinh ra hai cục cưng khỏe mạnh.
 


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận