Ma Phi Khó Tán Tỉnh


"..." Mới tỉnh ngủ đã đòi ăn, quả nhiên là nàng đang nuôi một con heo.
Tô Linh Phong chau mày, thầm suy tư, không biết liệu có nên thả thứ này ra hay không…
“Mẹ ơi, mẹ mẹ ơi, mở cửa ra đi mà, người ta đang đói lắm, đói lắm lắm luôn á mẹ… Đoàn Tử sắp chết đói rồi, Đoàn Tử thật đáng thương…” Thấy Tô Linh Phong không chút phản ứng, cái miệng hồng hồng bé xinh của Đoàn Tử bèn gào lên.
“Im…còn nói ta ồn ào nữa hả? Cái thứ thiểu năng như ngươi mới ồn ào nhất đấy! Hừ, cái đổ nhõng nhẽo, thiểu năng, tham ăn!” Tiểu Bạch nghe Đoàn Tử truyền âm gào khóc thì đảo mắt, bĩu môi khinh bỉ.
“Mẹ yêu ta nhất, ngươi ghen tị chứ gì.”
“Ta mà lại ghen tị với cái con thú ngu lâu dốt bền, chỉ biết hả họng ăn lại còn ham ngủ như ngươi á hả? Giỡn vừa thôi!” Tiểu Bạch nổi cáu.
“Ngươi đang ghen tị chứ gì! Ghen tị, ghen tị, ghen tị!”
“Im! Không cãi nhau nữa!” Tô Linh Phong chịu không nổi, phải quát cho chúng ngưng lại.
Sau đó niệm thầm chú ngữ triệu hoán, triệu hoán Đoàn Tử.
Tá Dịch thấy trên người Tô Linh Phong chợt hiện lên vòng sáng của triệu hoán trận thì không khỏi kinh ngạc trợn to hai mắt, nha đầu này thu ma sủng hồi nào cơ chứ? Lòng hắn bỗng khẽ động, chẳng lẽ thật là…
Phút chốc, một cục thịt màu ngà sữa hình viên cầu bật ra từ không trung, nó lập tức lao về phía Tô Linh Phong, áp sát lên mặt nàng dùng hết sức cọ.

“Mẹ mẹ, Đoàn Tử yêu mẹ, Đoàn Tử muốn ăn…”

“Đây… Đây là?” Tá Dịch trợn mắt, giật mình hỏi: “Cái gì đây?!” Hắn chưa từng thấy ma thú thế này bao giờ…
Nguyệt Quang nghe thấy trong xe bỗng nhiên xuất hiện một giọng trẻ con non nớt, cũng không khỏi lắp bắp kinh hãi, vỗ vỗ vào vách xe và hỏi: “Nè, Tiểu Phong Phong, ai đang nói chuyện đó?”
Mặc Vấn Trần nhướn mày, hắn hơi kinh ngạc, tiểu nha đầu này lại triệu hoán thú Cố Lợi ra? Ngay trước mặt Tá Dịch và Nguyệt Quang?
Xem ra, nàng có chút tin tưởng Tá Dịch và Nguyệt Quang…
Tô Linh Phong vất vả kéo Đoàn Tử ra khỏi mặt, để nó ngồi xuống bên cạnh, rồi lấy một bao thịt nướng lớn ném qua cho nó.

Đoàn Tử vốn không cam lòng, định trèo lên người Tô Linh Phong tiếp, nhưng khi thấy thịt nướng thì lập tức ngoan ngoãn, nó dùng móng vuốt giữ lấy miếng thịt và bắt đầu cho vào miệng nhai ngấu nghiến.
Tiểu Bạch thấy vẻ mặt thỏa mãn khi được ăn ngon của Đoàn Tử thì nuốt nước miếng, sau đó lại ngoảnh đầu sang một bên, bĩu môi khinh thường: “Hừ, đồ tham ăn đúng là cái đồ tham ăn!”
Tô Linh Phong vứt Đoàn Tử sang một bên rồi mới nói với Tá Dịch và Nguyệt Quang: “Nó là Đoàn Tử, là ta phát hiện ra lúc ở dưới hang.”
Tuy nàng không giới thiệu cụ thể lai lịch của Đoàn Tử, nhưng thân phận của nó đã quá rõ ràng, thời điểm đó, địa điểm đó, có thể được Tô Linh Phong thu làm ma sủng, ngoại trừ con ma sủng khiến cho vô số người sưu tầm dị thú điên cuồng kia còn có thể là gì…
Chẳng trách nàng lại buông tha cho ba con thánh thú kia…
Nguyệt Quang quay đầu nhìn vào trong xe, trông thấy Đoàn Tử nhai ngấu nghiến bên trong, bèn mở to ánh mắt ngưỡng mộ, hoảng sợ nói: “Nè nè nè, không ngờ lại là thú luân hồi Cố Lợi! Tiểu Phong Phong, muội may thật đó!”
“Thú luân hồi Cố Lợi?” Tá Dịch nghe vậy, trong lòng cũng vô cùng khiếp sợ, Thú luân hồi, đây chính là ma sủng trong truyền thuyết đấy!
Lão yêu tinh Nguyệt Quang này sống lâu hơn hắn mấy trăm năm, tri thức cũng phong phú hơn hắn, nếu Nguyệt Quang đã khẳng định đây là thú luân hồi thì đương nhiên không thể sai.
“Mẹ, Đoàn Tử muốn uống nước…” Bỗng nhiên Đoàn Tử lại ồn ào.
Tô Linh Phong tìm túi nước, mở nút lọ ra rồi đưa cho Đoàn Tử.
“Mẹ, Đoàn Tử chưa no…” Đoàn Tử uống nước xong lại chớp chớp đôi mắt đen láy tựa quả nho, nhìn Tô Linh Phong như thể nịnh nọt.
Khóe miệng Tô Linh Phong khẽ giật, lại đưa một ít đồ ăn cho Đoàn Tử.
Đoàn Tử ăn uống no say rồi lại chợt kêu lên: “Mẹ, Đoàn Tử muốn đi tè…”
“…” Tô Linh Phong sầm mặt, ăn rồi lại uống, uống rồi lại tè, lắm chuyện thật! Nàng cảm giác như mình thật sự trở thành bảo mẫu toàn năng rồi…
Khóe miệng Mặc Vấn Trần khẽ giật, cho xe ngựa tới ven đường rồi dừng lại.
Tá Dịch cũng khẽ cúi đầu, cố nhịn cười.
“A ha ha… Ha ha ha…” Nguyệt Quang thì cười đến chảy nước mắt.


“Tiểu Phong Phong, làm mẹ cũng khó phết nhề? Chi bằng muội tranh thủ tìm ba ba cho nó luôn đi, Tiểu Phong Phong thấy người ta thế nào nè? Thấy vậy chứ người ta có tính nhẫn nại lắm ó nhoa, người ta rất biết chăm sóc mấy cục cưng bé bỏng nữa ó, tương lai muội cứ yên tâm sinh cho ta mười tám tiểu tinh linh xinh xắn, còn việc chăm sóc mấy cục cưng ó hỏ, cứ để ta lo…”
“Câm miệng!”
“Câm miệng!”
Mặc Vấn Trần, Tá Dịch đồng thanh quát.
Tô Linh Phong đã chẳng muốn gào lên với hắn làm gì nữa, mở cửa xe ném Đoàn Tử ra ngoài.

“Tự xử.” Nàng ngừng một chút rồi nói thêm: “Nhớ đại tiện luôn đấy.”
“Dạ!.” Đoàn Tử biết thân biết phận, nói lên rất chân thành: “Đoàn Tử sẽ cố ị ra ạ.” Nói xong thân thể tròn vo nhỏ xíu thoăn thoắt lăn vào trong cỏ.
Sau một lát, trong bụi cỏ truyền đến tiếng Đoàn Tử rất cố gắng rặn: “Ứ… Ya…ahhr”.
“Ọe…” Tiểu Bạch nhếch miệng, làm bộ nôn mửa: “Buồn nôn chết được!”
“…” Khóe mắt Tô Linh Phong cũng khẽ giật,...rồi…yên lặng…
“…”
“…”
“…”
Ba người khác cũng yên lặng tập thể.
Đoàn Tử giải quyết xong bèn nhảy lên xe, sau đó lại muốn nhảy lên người Tô Linh Phong, Tô Linh Phong nhanh tay lẹ mắt bắt được nó, đưa ra thật xa, lấy cái khăn nhét vào móng vuốt của nó.


“Lau mông đi!”
Đoàn Tử lắc lắc cơ thể tròn tròn nhỏ nhỏ, lau lung tung lên mông, sau đó đưa trả khăn lại cho Tô Linh Phong, “Mẹ, Đoàn Tử lau xong rồi, Đoàn Tử muốn ôm một cái…”
“… Vứt!”
“PHỤT…”
“A ha ha, Tiểu Phong Phong, muội nuôi trúng một con cực phẩm rồi đó! Ha ha ha…”

Trở lại Gia thành đã là buổi tối, Mặc Vấn Trần ở ỳ trong tiểu viện của Tá Dịch không đi, Tá Dịch bất đắc dĩ, hắn xụ mặt, sai Tường thúc sắp xếp cho Mặc Vấn Trần một gian phòng.
Sau khi Tô Linh Phong tắm nước nóng thư giản, nàng lên giường nghỉ ngơi, nửa đêm nàng bỗng nhiên cảm giác trong phòng có một hơi thở khác lạ bèn lập tức mở to mắt nhảy dựng lên như báo vồ, giơ đao chém xuống bóng người bên cạnh!
Người nọ không né không tránh, một tay ôm eo Tô Linh Phong, một tay nhanh chóng đỡ lấy tay Tô Linh Phong bổ tới, thì thầm vào tai nàng bằng chất giọng trầm ấm: “Tiểu nha đầu, là ta…”
Tô Linh Phong nghe ra là tiếng Mặc Vấn Trần thì nhíu mày hỏi: “Nửa đêm nửa hôm, huynh chạy tới phòng ta làm gì?!”
Mặc Vấn Trần không vội trả lời, hắn lẩm nhẩm đọc thần chú tạo ra một kết giới….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận