Ma Phi Khó Tán Tỉnh


Hai người này quen biết nhau? Hạo Thiên còn gọi Mặc Vấn Trần là sư phụ? Tô Linh Phong hết nhìn Mặc Vấn Trần, lại nhìn Hạo Thiên, đáy mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Mặc Vấn Trần dùng ánh mắt bắt bẻ đánh giá Hạo Thiên một phen, lại lắc đầu, khua tay nói: “Đi đi đi đi, vào sơn cốc đi, đừng đứng ở đây làm chướng mắt ta.


Hạo Thiên như được đặc xá, vội vội vàng vàng mang người trong tiểu đội tiến vào sơn cốc.

“Phyllis, chúng ta cũng đi thôi.

” Tất Duy Tư gọi Phyllis một tiếng rồi cũng dẫn theo đồng đội tiến vào sơn cốc.

“Ha hả, Thương Ngô, đây là đồ đệ mới của ngươi hả?”
Lúc này, trước miệng hang lại xuất hiện thêm hai đội có cả nam lẫn nữ…
Trong hai đội này, một đội trong có ba người mà Tô Linh Phong biết đến, chính là đội binh đoàn Kim Sư do Lôi Uyên dẫn đầu, vừa kết bạn cùng vượt qua rừng Lạc Nguyệt cách đây không lâu.

Đội còn lại có chừng mười mấy người, tất cả đều nhìn rất trẻ, ngoại trừ người cầm đầu có mái tóc rám nắng, đôi mắt xám, là một nam nhân tuổi trung niên, còn lại đều là thiếu niên thiếu nữ mười một mười hai đến mười bảy mười tám tuổi.

Người vừa rồi nói chuyện là nam nhân này, cũng chính là người cầm đầu trong đoàn người của Đại Lục Tây Úc.

“Đúng vậy Ba Da, đây là đồ đệ ta mới thu nhận, tên Tô Linh Phong.

” Mặc Vấn Trần mỉm cười, vỗ vỗ lên đầu Tô Linh Phong như cún con.


Tô Linh Phong hiếm khi cho Mặc Vấn Trần một chút mặt mũi, không lập tức đẩy móng vuốt của hắn ra, chẳng qua khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh xuống, khẽ nhíu mày.

“Sư phụ Thương Ngô.

” Mấy thiếu niên thiếu nữ sau lưng Ba Da cùng nhau cúi đầu chào.

“Ừ.

” Mặc Vấn Trần khẽ gật đầu với họ, sau đó quay qua nói với Tô Linh Phong: “Phong Nhi, đây là Ba Da, sư phụ Khâu Cát Nhĩ, là sư phụ hệ kiếm sĩ của học viện Thanh Kiều Linh Vũ.

Học viện Thanh Kiều Linh Vũ? Tô Linh Phong hơi kinh ngạc, nàng đã từng đọc giới thiệu của học viện này trong cuốn “Đại lục thông sử”, là học viện lớn nhất trong mấy đại lục, có tuổi đời đã hơn tám trăm năm lịch sử, rất nhiều cao thủ siêu cường đều xuất thân từ đây.

Những thiếu niên thiếu nữ kia có lẽ là đệ tử của học viện Thanh Kiều rồi, bọn họ gọi Mặc Vấn Trần là sư phụ sao? Vậy… Mặc Vấn Trần cũng là sư phụ của học viện Thanh Kiều sao?
Chẳng trách hắn lại mang theo mấy thứ tài liệu giảng dạy sơ cấp kia…
Nhưng nếu nhìn đến tuổi tác hắn, ở hiện đại cũng chỉ vừa mới học đại học mà thôi!
Hơn nữa nhìn tác phong làm việc thường ngày của hắn, nhìn ở đâu ra bộ dáng làm gương sáng cho người khác đây!
Thế giới này thật điên đảo quá rồi mà!
“Sư phụ Ba Da.

” Trong lòng Tô Linh Phong dù có kinh ngạc về thân phận của Mặc Vấn Trần nhưng trên mặt vẫn không biểu hiện gì, lễ phép thi lễ với Ba Da.

“Ha ha, không tệ không tệ, khá khen cho cô nhóc.

” Ba Da cười ha ha nói.

Mấy thiếu niên thiếu nữ sau lưng Ba Da cũng tò mò đánh giá Tô Linh Phong, trong đó có hai thiếu nữ khí sắc đặc biệt khiến người ta chú ý, một người mặc quần áo màu vàng có điểm một chút màu đỏ, chừng mười sáu tuổi, là một thiếu nữ ôn nhu, khuôn mặt tinh xảo gần như hoàn mỹ, tóc dài đen nhánh búi cao kiểu phức tạp trên đầu, lộ ra cần cổ cao trắng ngần, khí chất ưu nhã cao quý, mềm mại động lòng người.

Tuy khuôn mặt ngày thường của Tô Linh Phong không chênh lệch là bao với thiếu nữ này, nhưng nếu so ra cơ thể nhỏ bé cứng nhắc này còn kém một chút với cơ thể uyển chuyển hấp dẫn kia của thiếu nữ áo vàng.

Người còn lại thì mặc một bộ giáp đen mềm mỏng bó sát người, lớn hơn thiếu nữ áo vàng khoảng một hai tuổi, ngũ quan không tính là quá xuất sắc nhưng trên mặt lại có mị lực khó nói nên lời, lúc này nàng ấy đang mỉm cười nhìn Tô Linh Phong, trong ánh mắt tò mò lộ vẻ thân mật.

Đám người Kim Sư cũng đi tới, Tô Uyên chào hỏi với mấy người Tô Linh Phong, “Tô tiểu thư, Nguyệt Quang các hạ, Tá Dịch các hạ, mọi người tới sớm thật.


Tô Linh Phong gật đầu với Lôi Uyên.

“Lôi thiếu chủ.

” Tá Dịch cũng chào hỏi.


“Ai da, Lôi lão đệ, đệ tới rồi hả…” Nguyệt Quang cười hì hì nói.

Lôi Uyên nhìn mấy người Mặc Vấn Trần và Ba Da rồi cười nói với mấy người Tô Linh Phong: “Xem ra mọi người đã có đội rồi, chúng ta vào cốc trước đã.


“Được, chúc mọi người may mắn.

” Tá Dịch nói.

Kỳ thật hắn không muốn cùng một đội với Mặc Vấn Trần, nhưng tình thế trước mắt chỉ sợ việc này đã không thể thay đổi được gì nữa rồi.

Irene và Vu Nhạc Nhi cũng vui vẻ chào hỏi Tô Linh Phong rồi đuổi theo Lôi Uyên.

Daisy thì lạnh mặt đi qua người Tô Linh Phong.

Danh tiếng học viện Thanh Kiều Linh Vũ vang rất xa, nhiều quốc gia cũng cử quý tộc hoàng thất trẻ tuổi đến đó học, cho dù có mấy đệ tử tốt nghiệp từ đó có xuất thân bình dân nhưng cũng là đối tượng tranh đoạt của các thế lực từ nhiều quốc gia, mấy nhóm quý tộc thấy nhóm phiêu lưu học viện Thanh Kiều đã đến liền tới chào hỏi, hàn huyên với Mặc Vấn Trần và Ba Da.

Nguyệt Quang ngồi xổm trên mặt đất, nhàm chán cầm nhánh cây vẽ vòng tròn.

Kì thực khi nhìn Nguyệt Quang tóc bạc tai dài, mọi người cũng đã đoán được thân phận của hắn, nhưng thật ra cũng chẳng ai dám lại trêu chọc tên tinh linh biến thái chỉ biết giết người này.

Tô Linh Phong nhăn đôi mi thanh tú, mở miệng nói: “Các người trò chuyện đi, chúng ta vào trước.


Sớm biết thế này, nàng đã không đi lúc ban ngày rồi, đi vào ban đêm có phải được hơn không!
“Ba Da, xem ra chúng ta phải chia làm hai đường rồi, ta mang mấy người Phong Nhi vào cốc từ bên phải, mọi người đi từ bên trái vậy.

” Mặc Vấn Trần biết Tô Linh Phong không nhịn được nữa, liền lên tiếng đề nghị nói.


“Thương Ngô, ngươi vậy là không được rồi, ngươi sao có thể ném hết học sinh cho ta mà mình lại mang đệ tử bảo bối đi một mình chứ?”
“Ba Da, hiệu trưởng lần này vốn phái huynh dẫn đội đi, ta chẳng qua đi ngang qua mà thôi, trách nhiệm của huynh huynh phải tự gánh chứ, ta tin huynh có thể mang đoàn học sinh an toàn không sót một ai trở về, gặp lại sau.

” Mặc Vấn Trần mỉm cười phất tay với Ba Da, sau đó quay đầu nói với Tô Linh Phong: “Tiểu nha đầu, đi thôi.


“Ớ… Thương Ngô… Cái tên này…” Ba Da bất đắc dĩ lắc đầu.

Ba Da dẫn theo đội thiếu niên thiếu nữ từ học viện tới đều là đệ tử có tư chất tuyệt hảo.

Hơn nữa trong đó còn có vài người có thân phận đặc thù, không thể xảy ra chút sơ xuất nào, nếu Mặc Vấn Trần cũng dẫn đội đi với hắn, Ba Da có thể nhẹ nhõm hơn một chút, xem ra bây giờ hắn vẫn phải một thân một mình mang đám học sinh này tránh xa nơi nguy hiểm rồi, dị thú dù có trân quý cũng chẳng trân quý bằng tính mạng của đám học sinh này.

Bên trong sơn cốc Tùng Ngâm, hai bên vách núi cao vút chọc trời, địa hình trong cốc lại vô cùng phức tạp, có dòng sông Trường Hà lớn nhất đại lục chảy qua cốc, phân ra vô số nhánh, cắt rừng rậm thành mấy mảng lớn nhỏ, tựa như một mê cung tự nhiên, người không biết địa thể trong cốc vào đây rất dễ bị lạc đường.

Chỗ miệng hang có ba lối rẽ, trong đó con đường bên trái ít nhánh nhất, cấp bậc ma thú ở đây cũng tương đối thấp, là con đường ít nguy hiểm nhất, Ba Da quyết định nghe theo đề nghị của Mặc Vấn Trần, dẫn học sinh đi đường này.

Mà con đường bên phải lại ác liệt hơn, thường có ma thú cao cấp qua lại, là con đường hung hiểm nhất.

Bốn người Tô Linh Phong, Mặc Vấn Trần, Tá Dịch và Nguyệt Quang theo con đường bên phải tiến vào trong cốc.

Thiếu nữ ôn nhu mặc áo vàng theo sau lưng Ba Da nhìn dáng người tiêu sái cao ngất của Mặc Vấn Trần, trong đôi mắt xinh đẹp lộ ra một chút cảm xúc….


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận