Ma Phi Khó Tán Tỉnh


Tô Linh Phong nhìn theo hướng phát ra tiếng động, liền thấy quả trứng lớn màu xanh lục ở trong góc đã nhô lên khỏi mặt đất, lơ lửng trên không cách mặt đất nửa mét, không ngừng xoay tròn, bề mặt quả trứng còn toát ra một tầng ánh sáng màu trắng dịu dàng, còn kèm theo bởi tiếng “rắc” như bị bể!
Thứ trong trứng sắp chui ra rồi à? Đôi môi anh đào của Tô Linh Phong khẽ mím lại, đôi mắt hạnh nhất thời nhìn chằm chằm vào quả trứng lớn đó, yên lặng chờ đợi.
Cũng không biết rốt cuộc bên trong là thứ gì, hi vọng đừng để cho nàng quá thất vọng...
Quả trứng nhanh chóng chuyển động khoảng một khắc, cuối cùng tốc độ cũng dần chậm lại, từ từ rơi trở lại tấm đệm bên dưới.

Tô Linh Phong nhìn thấy ở giữa quả trứng đã xuất hiện một vết nứt dọc, vết nứt liên tục kéo dài và sâu dần với tốc độ có thể nhìn thấy được bằng mắt thường, tiếng “rắc rắc” đó chính là phát ra từ vết nứt trên vỏ trứng.
Đột nhiên, “rắc!” một tiếng, vết nứt đó cuối cùng cũng nứt đến đáy, quả trứng màu xanh được chia thành hai nửa từ giữa! Hai cục tròn nho nhỏ trong quả trứng ngay lập tức lọt vào tầm mắt của Tô Linh Phong...
Ừm? Hai cục tròn?! Tô Linh Phong ngạc nhiên bước tới, cúi người, nghiêng đầu nghiên cứu hai cục tròn giống hệt nhau: Tiểu gia hỏa trông to như đứa trẻ ba tuổi, trắng trẻo, mũm mĩm, trên mỗi cái đầu đều có hai cái cái sừng nhỏ nhắn đáng yêu, phía sau còn có một cái đuôi kéo, trên lưng còn mọc một đôi cánh nhỏ mềm mại...
Con nằm trên mặt đất hai mắt nhắm nghiền, móng vuốt nhỏ bấu lại, bất động, không chút sinh khí.
Còn con ngồi dưới đất thè cái lưỡi nhỏ ra, đung đưa thân hình nhỏ bé, cái đầu nhỏ lắc lư, hai mắt còn chuyển động như cái nhang muỗi, trông có vẻ như...!đang bị choáng váng vì tốc độ xoay vòng của quả trứng xanh trước khi nứt ra ban nãy?!
Đây là...!hai con rồng con? Không! Một cơ thể rồng con và một linh hồn rồng con? Không không! Nói chính xác hơn: một con rồng non bị văng linh hồn ra?!
Bởi vì con rồng con đang nằm im bất động rõ ràng là đang ở trên mặt đất, còn con bên cạnh vẫn đang choáng váng bên cạnh thì cơ thể là một ảo ảnh trong suốt...
Tô Linh Phong dùng ngón tay chọc vào “cơ thể” con rồng con, ừm, cảm giác cũng không tệ, rất mềm mại non nớt, hoàn toàn không có chút cảm giác cứng ngắc, chẳng lẽ là chưa chết sao? Không biết liệu có thể nhét linh hồn đã ra ngoài thể xác đó trở lại hay không...!một con rồng đã chết cũng không có tác dụng gì.

Tuy nhiên, làm thế nào mà con rồng này lại trông dễ thương như vậy? Trong truyền thuyết một con rồng lớn không phải nên uy nghiêm và bá đạo sao? Cho dù có là rồng con, cũng không cần phải trông đáng yêu như vậy! Tô Linh Phong có chút thất vọng, thứ nàng muốn nuôi không phải là một con thú cưng để nhìn ngắm đâu...
Lúc này, linh hồn của con rồng con có mắt như nhang muỗi cuối cùng cũng đã khôi phục trở lại màu xanh trong trẻo, nhìn thấy Tô Linh Phong đang dùng ngón tay chọc tới chọc lui, không tôn trọng long thể của nó, nó đột nhiên xù lông lên: “này!” Cất giọng la lên: “Nhân loại thấp kém, vậy mà lại dám mạo phạm long thể cao quý của ta, mau dời cái móng vuốt bẩn thỉu của ngươi ra đi!”
Nhưng thật đáng tiếc là giọng nói trẻ con non nớt của nó hoàn toàn không có chút sức uy hiếp, linh hồn nhẹ nhàng xuyên qua “long thể” dưới đất và xuyên qua cả bàn tay của Tô Linh Phong...
“Nhân loại thấp kém?” Tô Linh Phong nhướng mày, một tay nâng thân thể của nó lên, liếc mắt nhìn linh hồn của con rồng con, lạnh lùng nói: “Bây giờ ta sẽ hầm xác của ngươi ăn, ngươi có thể phản kháng không?
“Ngươi—! Ngươi—!!” Nữ nhân này lại đe dọa nó bằng thủ đoạn này! Thật đáng ghê tởm! Linh hồn con rồng con tức giận đến nỗi đôi cánh nhỏ khẽ quạt, há cái miệng nhỏ còn chưa mọc răng ra, tức giận phun khí rồng về phía Tô Linh Phong!
Chỉ đáng tiếc là...!Hơi thở rồng của linh hồn một con rồng con, đối với Tô Linh Phong mà nói, chỉ là hít phải vài hơi lạnh mà thôi...

Tô Linh Phong lắc đầu, nhàn nhạt tấn công con rồng con: “Ngươi thật sự là...!quá yếu rồi.”
Linh hồn của con rồng con nhìn thấy không thể làm được gì Tô Linh Phong, nó hơi sửng sốt một chút, sau đó ngừng tấn công, đôi mắt xinh đẹp đột nhiên tràn đầy sương mù ấm ức, nó ngồi xuống mặt đất, dùng hai móng vuốt không có móng che mặt lại, bắt đầu gào khóc ầm ĩ: “Hu hu hu...!ngươi ăn hiếp rồng...”
“...”Trên trán Tô Linh Phong từng hàng đường đen chảy dọc xuống..


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận